Đây là một số lựa chọn mô tả hấp dẫn, gợi mở, kích thích tò mò
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ánh Mắt Người Xưa — Đọc thử miễn phí
Đêm Sài Gòn luôn có một ma lực đặc biệt, như thể mỗi ánh đèn đường, mỗi hạt mưa phùn vương trên tóc, đều mang theo những câu chuyện chưa kể. Như Ý gác cằm lên tay, nhìn ra những tòa nhà cao tầng lấp lánh như dát bạc dưới màn mưa lất phất, cảm giác bình yên len lỏi qua từng kẽ tóc. Hương cà phê sữa đá đậm đà vấn vít nơi đầu mũi, hòa cùng mùi đất ẩm từ ban công quán rooftop tầng thượng. Một bản nhạc jazz saxophone réo rắt, đủ nhỏ để không phá vỡ sự tĩnh lặng, đủ lớn để lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn. Cô tự nhủ, một cuộc sống mới, tự do và tự tại, đã thực sự bắt đầu rồi. Những tháng ngày căng thẳng sau tờ đơn ly hôn, những đêm dài nuốt nước mắt vào trong, giờ chỉ còn là một ký ức mờ nhạt, đủ đau để nhắc nhở, nhưng không đủ để bóp nghẹt hiện tại. Cô khẽ chạm ngón tay vào ly thủy tinh lạnh buốt, cảm nhận hơi nước đọng lại trên đầu ngón tay, một cảm giác chân thật đến nao lòng. Đầu óc cô trống rỗng, không nghĩ về công việc, không nghĩ về tương lai, chỉ đơn thuần tận hưởng khoảnh khắc này, như một món quà sau bão giông. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cô, tạo ra một vầng sáng dịu dàng, và trong khoảnh khắc đó, cô thấy mình thật sự được giải thoát, nhẹ nhõm đến bất ngờ. Tiếng cười khe khẽ từ bàn bên cạnh lọt vào tai, nhưng cô không bận tâm, chỉ nhắm hờ mắt, lắng nghe tiếng mưa rơi đều đều trên mái kính.
*Rắc!*
Tiếng động giòn tan ấy xé toang tấm màn tĩnh lặng, như thể có ai đó vừa vô tình bóp nát một bông hoa thủy tinh ngay cạnh tai cô. Như Ý giật bắn mình, vội mở mắt. Tim cô khẽ thắt lại, cảm giác như một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực. Cô ngỡ ngàng nhìn về phía cửa ra vào của quán, nơi một bóng hình quen thuộc vừa xuất hiện, cao lớn và vững chãi đến nghẹt thở. Mắt cô căng ra, đồng tử giãn nở hết mức, cố gắng nhận diện trong ánh sáng lờ mờ. Là anh. Trần Thiên Ân. Cái tên đã từng in hằn sâu trong trái tim cô, giờ đây lại hiện ra như một bóng ma từ quá khứ, đứng sừng sững ngay ngưỡng cửa định mệnh. Hơi thở của cô đột nhiên trở nên khó khăn, như thể toàn bộ oxy trong không khí vừa bị rút cạn. Đầu ngón tay run nhẹ, cô vội vàng giấu tay sau lưng, bản năng mách bảo phải che giấu đi sự bàng hoàng và run rẩy đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Mùi đàn hương nhè nhẹ, quen thuộc đến mức khắc cốt ghi tâm, dù ở cách xa, vẫn như luồn lách qua từng thớ vải áo cô đang mặc, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những điều đã cũ.
Anh bước vào, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng gõ nhẹ nhàng của giày da trên sàn gỗ, chậm rãi, dứt khoát, mang theo một vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Giữa không gian quán đầy ắp những âm thanh lãng mạn, tiếng bước chân của anh lại như một nhịp trống dồn dập trong tai cô, mỗi nhịp đập đều khiến trái tim cô muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Anh vẫn vậy, vẫn chiếc áo sơ mi màu xám than lịch lãm, cài cúc trên cùng, tay áo xắn gọn gàng để lộ cổ tay vững chãi. Từng đường nét trên khuôn mặt anh vẫn sắc sảo như một tác phẩm điêu khắc, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng khẽ mím lại, và đôi mắt đen sâu thẳm, chứa đựng cả một vũ trụ bí ẩn. Anh lướt mắt qua một lượt quanh quán, cái nhìn lạnh lùng và dứt khoát ấy như quét qua mọi ngóc ngách, mọi gương mặt, tìm kiếm điều gì đó. Như Ý cúi thấp đầu, vội vàng giả vờ quan tâm đến chiếc điện thoại trên bàn, ngón cái lướt qua lướt lại trên màn hình trống rỗng, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Cô tự nhủ, "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này." Ngón tay cô siết chặt lấy chiếc điện thoại, lực mạnh đến nỗi khớp tay trắng bệch. Cô cảm thấy toàn thân mình đông cứng, không dám nhúc nhích một li, hệt như một con nai non vừa phát hiện ra bóng dáng thợ săn giữa rừng sâu.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Như Ý giật mình, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô cố gắng không ngẩng đầu lên, nhưng cảm giác bị theo dõi quá rõ ràng, quá mãnh liệt. Hơi thở của cô ngưng trệ, cổ họng khô khốc. Cô nhắm mắt, cầu nguyện cho đây chỉ là một ảo ảnh do sự mệt mỏi và nỗi ám ảnh gây ra. Nhưng không, khi cô hé mắt nhìn lên qua khóe mi, bóng hình anh vẫn ở đó, cao lớn và uy nghiêm, đứng cách bàn cô chưa đầy năm bước chân. Ánh sáng từ đèn trang trí hắt lên gò má anh, tạo ra những mảng sáng tối sắc nét, khiến gương mặt anh càng thêm bí ẩn và khó đoán. Cô tự hỏi, liệu anh có nhận ra cô không? Hay trong mắt anh, cô chỉ là một trong số những gương mặt xa lạ lẩn khuất trong quán? Một cảm giác chua xót dâng lên, trộn lẫn với sự tủi thân và phẫn nộ. Cô đã từng là cả thế giới của anh, vậy mà giờ đây, cô lại phải co mình lại, sợ hãi bị anh phát hiện. Cảm giác này giống như có ai đó đang vắt kiệt trái tim cô, đến nỗi nó chỉ còn là một khối cơ đau đớn, quặn thắt. Hương nước hoa hồng nhạt từ cô gái ngồi bàn bên cạnh lướt qua mũi cô, nhưng Như Ý chỉ cảm thấy ghê tởm, như thể nó đang cố che giấu đi mùi hương đàn hương vẫn còn lẩn quất trong tâm trí cô.
Anh không tiến lại gần. Thay vào đó, anh quay người, sải bước đến một góc khuất hơn, nơi có một bàn tròn được đặt sát cửa sổ, nhìn thẳng ra đường phố. Như Ý thở phào một hơi dài, lồng ngực phập phồng kịch liệt, như một kẻ vừa thoát chết. Cô cảm thấy một làn gió lạnh lẽo từ cửa sổ phả vào mặt, mát lạnh nhưng không thể xua đi cái nóng rát đang bốc lên từ hai gò má. Cô lén lút nhìn theo bóng lưng anh. Anh ngồi xuống, động tác chậm rãi, tao nhã, vẫn giữ nguyên phong thái của một tổng tài quyền lực. Mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp – rồi nhìn xuống đôi giày, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. Một nỗi đau âm ỉ trỗi dậy, len lỏi qua từng tế bào. Cô đã từng biết rõ từng thớ vải trên chiếc áo sơ mi anh mặc, từng đường chỉ thêu trên cổ áo, từng nếp gấp trên quần tây của anh. Giờ đây, mọi thứ đều xa lạ, và cô chỉ có thể nhìn anh từ một khoảng cách an toàn, như nhìn một người dưng. Tiếng nhạc jazz dường như trở nên đau đớn hơn, mỗi nốt nhạc đều như một mũi kim châm vào vết thương lòng chưa lành.
Một lúc sau, một cô gái xuất hiện. Cô ta vận chiếc đầm lụa màu ngọc trai, mái tóc xoăn nhẹ óng ả buông xõa trên vai, nở một nụ cười rạng rỡ khi tiến về phía anh. Nụ cười trên môi Như Ý đông cứng – vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Cô gái trẻ đẹp, thanh thoát, và hơn hết, có vẻ rất thân mật với Thiên Ân. Cô ta cúi người, khẽ chạm vào cánh tay anh một cách tự nhiên đến đáng sợ, rồi ngồi xuống đối diện anh. Ánh đèn đường hắt xuống gương mặt cô gái, làm nổi bật lên làn da trắng hồng và đôi mắt long lanh. Như Ý cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy khắp cơ thể, một cảm giác ghê tởm dâng lên cuồn cuộn. Cô siết chặt nắm đấm dưới bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đau. Nhưng cái đau thể xác không thấm vào đâu so với cái đau đang xoáy sâu trong tim cô. Cô cố gắng đọc khẩu hình của họ từ xa, muốn biết họ đang nói gì, muốn biết cô gái đó là ai. Mùi hương nước hoa ngọt ngào, nồng nặc từ phía bàn của họ bay đến, khiến Như Ý thấy buồn nôn. Cô chợt nhớ đến mùi bưởi thơm dịu nhẹ trên mái tóc của mình sau mỗi lần gội đầu, một mùi hương mà anh từng rất thích.
"Em cứ nghĩ anh không đến." Giọng nói trong trẻo của cô gái, dù khá nhỏ, vẫn lọt vào tai Như Ý một cách rõ ràng đến đáng sợ. Giọng điệu nũng nịu, quen thuộc đến mức Như Ý phải cố gắng lắm mới không bật cười thành tiếng. Cái nũng nịu đó, cô đã từng dùng với anh. Cô ta khẽ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Thiên Ân, ánh lên vẻ ngưỡng mộ và yêu chiều không che giấu. Thiên Ân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi đưa tay lấy thực đơn. Cái gật đầu đó, cái động tác đó, đều là những cử chỉ mà anh thường làm khi không muốn kéo dài cuộc trò chuyện không cần thiết. Như Ý đã quen thuộc với chúng hơn ai hết. Cô nhìn vào tay anh, bàn tay to lớn và mạnh mẽ, từng một thời nắm lấy tay cô, từng vuốt ve mái tóc cô. Giờ đây, bàn tay ấy lại đang lướt trên những trang thực đơn, hoàn toàn thờ ơ với người con gái đối diện. Có phải anh không thích cô ta? Hay anh vẫn giữ thái độ lạnh nhạt đó với tất cả mọi người, kể cả người tình mới? Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng Như Ý, nhưng rồi vụt tắt ngay lập tức. Cô tự chế giễu bản thân, sao có thể ngây thơ đến mức đó?
"Em đặt cho anh rồi, Espresso đá, không đường." Cô gái cười duyên, khẽ rướn người qua bàn, ngón tay thanh mảnh chạm nhẹ vào mu bàn tay anh, rồi nhanh chóng rụt lại. Như một tia lửa điện nhỏ. Như Ý nhìn thấy rõ ràng cái chạm đó, và tim cô như bị bóp nghẹt. Cô gái biết rõ anh thích uống gì, thậm chí cả cách uống. Không đường. Đắng. Giống như cuộc đời của anh, và cả cuộc hôn nhân của họ. Một vị đắng ngắt trào lên đầu lưỡi Như Ý, mặc dù cô đang uống cà phê sữa đá ngọt lịm. Nụ cười trên môi cô gái rạng rỡ như ánh nắng ban mai, còn nụ cười của Như Ý thì đông cứng lại, đôi mắt trống rỗng. Thiên Ân chỉ khẽ nhướng mày, không từ chối, cũng không bày tỏ sự hài lòng. Thái độ dửng dưng đó khiến Như Ý không biết nên vui hay buồn. Cô không nhìn thấy một tia cảm xúc nào trong đôi mắt sâu thẳm của anh, như thể anh đang đeo một mặt nạ hoàn hảo. Cô muốn nói gì đó. Muốn hét lên rằng anh đã từng yêu cô, đã từng say mê cô đến nhường nào. Nhưng cổ họng cô—
Nó tắc nghẹn.
Cô gái trẻ liếc mắt sang phía Như Ý, một cái liếc rất nhanh, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để Như Ý cảm nhận được sự dò xét ẩn chứa trong đó. Một tia cảnh giác lóe lên trong mắt cô ta, rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho vẻ mặt rạng rỡ ban đầu. Như Ý giật mình, vội vàng quay đi, giả vờ xem tin tức trên điện thoại. Cô ta nhận ra mình? Hay chỉ là một cái nhìn ngẫu nhiên? Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cô không muốn bất kỳ sự chú ý nào từ họ. Đặc biệt là từ anh. Hơn ai hết, cô không muốn anh nhìn thấy cô trong hoàn cảnh này, một người vợ cũ đang cô độc, lén lút nhìn trộm anh từ xa. Cảm giác xấu hổ và nhục nhã dâng lên tột độ, như thể cô đang bị lột trần giữa thanh thiên bạch nhật. Tiếng nhạc jazz bỗng trở nên chói tai, và ánh đèn vàng rực rỡ bỗng biến thành những mũi kim châm vào mắt cô. Cô muốn đứng dậy, muốn chạy trốn ngay lập tức khỏi cái không gian ngột ngạt này. Nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn.
"Mày ngồi đó làm gì như con ma vậy Như Ý?"
Giọng nói quen thuộc, pha lẫn chút cằn nhằn và tiếng lóng Sài Gòn đặc trưng, vang lên ngay sau lưng cô, khiến Như Ý giật bắn mình. Cô quay phắt lại. Thảo Chi, bạn thân
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Thân Phận Của Anh
10,374 từ
🔒 Đăng nhập
7
Vòng Xoáy Của Ký Ức Đau Lòng
8,598 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vòng Xoáy Của Ký Ức Đau Lòng
11,887 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Thề Bị Lãng Quên
13,811 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vòng Xoáy Định Mệnh
12,942 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mật Danh Vòng Xoáy
11,353 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Sẹo Định Mệnh
13,666 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vòng Xoáy Bất An
12,871 từ
🔒 Đăng nhập
14
Giải Mã Vòng Xoáy
5,470 từ
🔒 Đăng nhập
15
Giải Mã Vòng Xoáy
13,412 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vòng Xoáy Căm Hận
15,149 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vòng Xoáy Hiện Hình
10,002 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vòng Xoáy Tử Sinh
11,816 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lựa Chọn Sinh Tử
4,077 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bên Anh, An Yên Trở Lại
12,633 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?