Huyết nguyệt treo trên đỉnh núi, nhuộm đỏ thung lũng Tử Vân. Một thiếu niên gầy gò, áo vải thô sờn, tay cầm thanh kiếm gỗ, lảo đảo bước đi giữa ngàn vạn xác người. Tóc hắn bết lại bởi máu khô, đôi mắt đen láy giờ đây chỉ còn sự trống rỗng cùng một ngọn lửa điên cuồng âm ỉ. Hắn tên là Lăng Thiên, mười sáu tuổi.
"Phụ thân... Mẫu thân..." Giọng hắn khản đặc, như thể đã ba ngày không uống nước. Gia tộc Lăng thị, từng là một thế lực hạng trung trấn giữ Tử Vân cốc, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, mùi máu tanh nồng nặc. Đêm qua, Ma giáo Hắc Phong đã ập đến, đồ sát toàn bộ. Lăng Thiên may mắn trốn thoát nhờ vào một khe đá bí mật, nhưng khi trở ra, tất cả đã kết thúc.
Hắn quỳ xuống bên một thi thể nam nhân trung niên, khuôn mặt đầy vẻ hiền từ, ngực bị xuyên thủng bởi một vết kiếm đen kịt. Đó là Lăng Hạo, phụ thân hắn, một Luyện Khí tầng Bảy tu sĩ. Phụ thân đã dùng thân mình che chắn, chỉ kịp đẩy hắn vào khe đá trước khi bị chém chết.
Lăng Thiên gào lên một tiếng thê lương, tiếng gào xé tan sự tĩnh mịch của màn đêm. Linh khí quanh thân hắn đột nhiên hỗn loạn, một luồng sức mạnh vô hình từ sâu thẳm đan điền bùng nổ. Kinh mạch hắn giật thót, đau đớn như bị xé toạc, nhưng hắn không quan tâm. Trong cơn cuồng loạn, Lăng Thiên cảm thấy có gì đó đang thức tỉnh bên trong mình. Đó là một ý chí, một khát vọng sống mãnh liệt, hòa lẫn với sự căm thù tận xương tủy.
Hắn đứng dậy, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía Đông, nơi có ánh lửa lập lòe của Ma giáo Hắc Phong. Chúng vẫn còn đó, đang ăn mừng trên thi thể người thân hắn. Một lực lượng Luyện Khí tầng Tám, thậm chí là Trúc Cơ, sẽ là đích đến của hắn. Hắn không biết mình đang ở cảnh giới nào, chỉ biết rằng hắn đã đột phá, đã vượt qua giới hạn của sinh tử. Trong khoảnh khắc đó, Lăng Thiên cảm thấy thế giới này thật nhỏ bé, và hắn, chỉ là một hạt bụi giữa vạn vật. Nhưng hắn thề, hạt bụi này sẽ một ngày nuốt trọn cả thiên địa.
Hắn nắm chặt thanh kiếm gỗ, bước đi như một cái bóng giữa các thi thể, linh khí trong cơ thể gầm thét. Đan điền như có một cơn lốc xoáy, điên cuồng hấp thu linh khí trong không khí, từng tế bào trong cơ thể Lăng Thiên đang gào thét đòi được lột xác.
Bỗng, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía trước: "Ồ, còn sót lại một con kiến à? Để ta tiễn ngươi theo gia đình." Một nam nhân trung niên, mặc hắc bào, đang đứng trên một tảng đá, nụ cười khẩy đầy vẻ khinh miệt. Hắn ta là Hắc Phong Đệ Nhị Hộ Pháp, Luyện Khí tầng Chín đỉnh phong.
