Vào một buổi chiều muộn, ánh nắng vàng óng chiếu xuyên qua những tán cây cổ thụ, rọi xuống mặt đất những vệt sáng lung linh. Tại một góc núi Kinh Lôi, nơi mà không ai đặt chân tới, một cậu thanh niên với đôi mắt buồn bã, lặng lẽ ngồi bên cạnh dòng suối, thả hồn vào những dòng nước trong vắt. Hắn chính là Tiêu Viêm, một thiên tài sa cơ, một đấu giả từng được tôn sùng, giờ chỉ còn lại tàn tro của một ước mơ đã sụp đổ.
“Tiêu Viêm, ngươi đã từng đứng trên đỉnh cao, nhưng giờ… có lẽ ngươi đã quên mất sức mạnh bên trong mình,” một giọng nói trầm ấm vang lên từ sâu trong chiếc nhẫn trên tay hắn. Đó là lão ông bí ẩn mà Tiêu Viêm đã gặp khi hắn vô tình tìm thấy chiếc nhẫn.
“Ta không biết mình có thể làm gì nữa,” Tiêu Viêm đáp, giọng nói đầy nỗi u sầu. “Sau khi gia tộc bị hủy diệt, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.”
“Ngươi có biết vì sao ngươi lại sa cơ như vậy không?” Lão ông hỏi, từng câu từng chữ như cắt sâu vào tâm can hắn. “Bởi vì ngươi đã từ bỏ chính mình. Sức mạnh không chỉ nằm ở thiên phú, mà còn ở ý chí. Ngươi vẫn có thể thay đổi số phận.”
Tiêu Viêm ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh hy vọng. Hắn nhớ đến những năm tháng tập luyện, những giấc mơ vĩ đại khiến hắn không ngừng cố gắng, nhưng giờ đây, tất cả như bọt nước, tan biến trong không khí. “Nhưng ta không còn sức mạnh nào cả. Sao tôi có thể trở lại?”
Lão ông trầm ngâm, rồi nói: “Ta có thể giúp ngươi, nhưng con đường này sẽ không dễ dàng. Ngươi phải dám đương đầu với chính mình và không được sợ hãi.”
“Ta sẽ làm bất cứ điều gì,” Tiêu Viêm quyết tâm, tiếng nói mạnh mẽ vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Linh hồn của hắn như bừng tỉnh, những khao khát và đam mê sống dậy trong tim.
“Rất tốt,” lão ông gật đầu. “Hãy bắt đầu với việc tiếp nhận Đấu Khí. Đầu tiên, hãy cảm nhận linh khí xung quanh. Ngươi phải học cách hòa mình vào nó.”
Tiêu Viêm nhắm mắt lại, hít thở sâu. Hắn cảm nhận từng luồng linh khí mát mẻ len lỏi vào cơ thể. Lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn cảm thấy một thứ gì đó đang hồi sinh bên trong.
Dòng nước chảy róc rách, hòa quyện cùng sự tĩnh lặng của núi rừng, nhưng trong lòng Tiêu Viêm, một cơn bão đang nổi lên. Hắn tập trung tinh thần, một cảm giác kỳ diệu dâng trào — đan điền của hắn dần dần mở ra, từng mạch khí chảy vào như thác đổ. Hắn vỡ òa trong hạnh phúc, nhưng ngay lập tức, trong lòng lại dấy lên nỗi lo sợ.
