Từ xa, căn nhà cũ của bà ngoại đứng lặng lẽ giữa màn đêm, như một chiếc bóng khổng lồ lấp ló nơi cuối con đường nhỏ. Những tán cây xoan già nằm rạp xuống, gió khẽ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm cùng hương nhang cháy dở dường như vẫn còn vương vấn trong không gian. Căn nhà với những bức tường phủ đầy rêu xanh và mái ngói lợp đã bạc màu thời gian. Từ cửa chính, tiếng cọt kẹt của cánh cửa gỗ vang vọng trong không khí tĩnh lặng, như một âm điệu đã thuộc về quá khứ.
Mẹ bảo, căn nhà này đã chứng kiến nhiều điều, từ những tiếng cười hạnh phúc đến những giọt nước mắt. Nhưng cái mà tôi cảm nhận được lúc này lại là sự nặng nề của những kỷ niệm. Phía bên trong, ánh đèn dầu le lói từ chiếc đèn treo trên bàn thờ tổ tiên. Trên đó, những bức ảnh đen trắng của bà ngoại và ông ngoại nhìn tôi với ánh mắt trầm tư, như đang theo dõi từng bước chân tôi.
“Con về rồi sao, Lan?” Bà ngoại tôi, một người phụ nữ với gương mặt hiền từ, xuất hiện từ trong bóng tối của căn bếp. Bà vẫn giữ nguyên thói quen nấu ăn vào buổi đêm, dù không ai ăn cùng. Tôi mỉm cười và gật đầu.
“Dạ, con về để dọn dẹp. Ở thành phố ồn ào quá, con thấy nhớ nhà.” Tôi đi vòng quanh, chạm vào những đồ vật đã cũ, những vật đã trở thành ký ức của cả một thời kỳ.
Nhưng có một điều khiến tôi băn khoăn. Ở một góc nhà, phía sau bức tường bít kín, có điều gì đó như mời gọi tôi. Cảm giác như có một hơi thở nhẹ nhàng từ nơi ấy, một bí mật đang chờ được khám phá. Bà ngoại hay nói về “căn phòng bí mật” nhưng không bao giờ cho tôi biết chi tiết về nó. Có lần, khi tôi ồn ào hỏi, bà chỉ lắc đầu, ánh mắt trở nên xa xăm.
Trời đã khuya, tiếng gà gáy xa xa như một điềm báo. Khi tôi nằm trên chiếc giường quen thuộc, tiếng đồng hồ tích tắc ở góc phòng như muốn khắc ghi từng giây phút chậm rãi trôi qua. Mọi thứ đều bình yên, nhưng lòng tôi lại dậy sóng. Mãi cho đến 3 giờ sáng, khi tất cả đều im bặt, tôi bỗng nghe thấy tiếng đu đưa, như một cái gì đó đang lắc lư phía bên ngoài cửa sổ.
Tiếng đu đưa ấy không chỉ đơn giản là gió. Nó có một nhịp điệu riêng, một âm thanh kỳ lạ mà tôi chưa từng nghe thấy. Tôi lần mò ra khỏi giường, từng bước chân nhẹ nhàng, tránh làm phát ra âm thanh. Dưới ánh sáng mờ mờ của chiếc đèn dầu, căn phòng trở nên như thể vừa mới trải qua một giấc mơ kỳ lạ. Tôi không biết liệu mình có mơ hay không, nhưng cái cảm giác bất thường khiến tóc gáy của tôi dựng đứng.
