Một đêm định mệnh, cô vô tình vướng vào một cuộc giao dịch đầy nguy hiểm và bị ép buộc phải ở lại bên cạnh một người đàn ông quyền lực, bí ẩn. Anh ta có thể cho cô mọi thứ, trừ tự do. Cô cố gắng thoát khỏi anh, nhưng càng cố gắng, cô lại càng bị cuốn sâu vào vòng xoáy tình ái và quyền lực của anh. Liệu cô có thể tìm lại tự do cho bản thân, hay sẽ mãi mãi thuộc về người đàn ông đã chiếm hữu cuộc đời cô trong đêm đó?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Đêm Đen Giao Dịch — Đọc thử miễn phí
Tiếng thủy tinh vỡ tan không báo trước, lạnh lẽo như chính tương lai của cô. Như Ý giật mình, mắt cô chớp nhanh, cố gắng điều chỉnh thị giác với ánh đèn mờ ảo của căn phòng VIP trên tầng thượng một tòa nhà chọc trời ở quận 1. Mùi rượu whiskey nồng gắt lẫn với khói cigar hảo hạng len lỏi vào từng tế bào khứu giác, khiến cô thấy choáng váng. Một người đàn ông cao lớn, áo vest đen tuyền, đang lau những mảnh vỡ từ ly thủy tinh trên sàn đá cẩm thạch đen bóng, gương mặt không một chút biểu cảm. Cổ họng Như Ý khô khốc, cô nuốt khan, cảm giác vị đắng chát của nỗi sợ hãi lan dần trên đầu lưỡi. Cô tựa lưng vào tấm nệm nhung đỏ rượu vang của chiếc sofa, cảm nhận từng sợi lông mềm mại nhưng lạnh ngắt dưới da. Bên ngoài cửa kính, Sài Gòn về đêm rực rỡ đến vô tình, những chấm đèn vàng, đỏ, xanh lấp lánh như hàng triệu con mắt đang dõi theo. Nhưng trong cái không gian sang trọng và ngột ngạt này, cô chỉ thấy một hố đen vô tận đang chực chờ nuốt chửng mình.
"Làm ơn, tôi chỉ muốn xin một cơ hội để nói chuyện." Như Ý cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh, nhưng âm điệu lại run rẩy đến thảm hại. Mười đầu ngón tay cô đan chặt vào nhau, móng tay cắm sâu vào da thịt, cơn đau nho nhỏ giúp cô giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Người đàn ông vừa rồi, lúc này đã lùi vào một góc tối, dường như đã biến mất. Chỉ còn lại một bóng người khác, ngồi ở chiếc ghế đối diện cô, tựa hồ là trung tâm của căn phòng này. Anh ta không nói gì, chỉ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, tiếng ly chạm nhẹ vào răng khẽ vang lên trong tĩnh lặng. Mùi nước hoa đàn hương trên người anh ta quá mạnh, quyện với mùi cigar còn vương vấn, tạo thành một thứ hỗn hợp khiến Như Ý cảm thấy khó thở. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao và sống mũi thẳng tắp của anh ta, tạo ra những mảng sáng tối sắc nét, khiến gương mặt ấy càng thêm bí ẩn và khó lường.
"Cơ hội?" Giọng nói của anh ta trầm thấp, như tiếng cello kéo dài, mang theo một sự lãnh đạm đến đáng sợ. "Cô đã có cơ hội rồi, Như Ý." Anh ta gọi đúng tên cô, khiến tim Như Ý co thắt một cái. Cô chưa từng nói tên mình. Cô cũng không biết anh ta là ai, chỉ biết giới giang hồ vẫn thường nhắc đến anh ta với cái tên 'Lãnh Phong' – một cái tên nghe thôi đã thấy rùng mình. "Nhưng cô đã phí phạm nó." Anh ta đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt đá khô khốc. Mắt anh ta tối hơn trong bóng đêm, nhìn thẳng vào cô, ánh nhìn sắc như dao cạo, xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc mà cô cố gắng xây dựng. Cô muốn né tránh, nhưng đôi mắt đó dường như có ma lực, giam cầm cô.
"Không, tôi không hề! Tôi chỉ... tôi đã bị lừa!" Cô bật thốt, cảm thấy cổ họng mình khô rát như sa mạc. Như Ý giấu bàn tay run rẩy sau lưng, cố gắng lấy lại một chút chủ động. Cái tên 'Lãnh Phong' này là trùm của mọi trùm, cô nghe đồn anh ta không bao giờ gặp mặt trực tiếp những người như cô. Vậy mà giờ đây, cô lại đang ngồi đối diện anh ta, trong một căn phòng xa hoa đến mức lố bịch, vì một lý do không thể ngớ ngẩn hơn. Tiếng gió rít nhẹ bên ngoài cửa kính, xen lẫn với tiếng nhạc jazz êm dịu từ một chiếc loa nhỏ, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Hàng mi cô khẽ cụp xuống, che đi một phần nỗi sợ hãi đang dâng trào.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Bị lừa?" Lãnh Phong nhếch môi, khóe môi cong lên 2 milimet, một nụ cười không hề chạm đến đáy mắt. "Cô nghĩ tôi quan tâm đến chuyện cô bị lừa hay không?" Anh ta nghiêng đầu một chút, động tác nhỏ nhưng chứa đầy uy quyền. Mùi đàn hương lại một lần nữa phả vào không khí, mạnh mẽ hơn, như thể anh ta đang cố tình nhấn chìm cô trong sự hiện diện của mình. Như Ý hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu phổi mình đang thắt lại. "Hợp đồng đã ký, số tiền đã nhận. Giờ thì, cô là của tôi." Mỗi từ anh ta thốt ra đều nặng như chì, đập thẳng vào tai cô, găm vào tim cô.
"Không! Tôi không phải là hàng hóa!" Như Ý bất giác đứng bật dậy, chiếc ghế nhung cọ vào sàn nhà tạo thành tiếng kẹt nhỏ. Đầu cô ong ong, cảm giác như có hàng ngàn con ong đang vỗ cánh trong thái dương. Cô muốn hét lên, muốn xé nát cái hợp đồng quỷ quái đó. Cô muốn chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn. Cô đã ký vào cái gì? Chỉ là một tờ cam kết vay tiền khẩn cấp, số tiền đủ để cứu em trai cô khỏi vũng lầy nợ nần của mấy tay xã hội đen. Cô đã nghĩ đó chỉ là một giao dịch vay mượn thông thường với một công ty tài chính có tiếng. Ai mà biết, "công ty tài chính" đó lại là vỏ bọc cho một đế chế ngầm, và "người đứng sau" lại là Lãnh Phong?
Lãnh Phong không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn cô từ đầu đến chân, ánh nhìn không hề che giấu sự đánh giá. Như Ý cảm thấy như mình đang bị lột trần, toàn bộ sự yếu đuối và tuyệt vọng của cô đều phơi bày trước mắt anh ta. Cô vội vàng nắm chặt vạt áo sơ mi mỏng đang mặc, cố gắng che đi những đường cong cơ thể. Mùi xà phòng giặt trên quần áo cô bỗng trở nên lạc lõng giữa không gian xa hoa này. "Tôi sẽ trả lại tiền. Tôi sẽ kiếm tiền và trả gấp đôi, gấp ba, bất cứ giá nào anh muốn!" Cô nức nở, nước mắt đã chực trào ra nhưng cô cố gắng nén lại, nuốt ngược vào trong, cảm nhận vị mặn chát của chúng.
"Giá đã định, Như Ý." Lãnh Phong đứng dậy. Anh ta cao hơn cô rất nhiều, bóng anh ta đổ xuống, bao phủ lấy toàn bộ thân hình nhỏ bé của cô. Cô lùi lại một bước theo bản năng. Mùi đàn hương và cigar trở nên cực kỳ áp chế. "Và giá của cô không phải là tiền." Anh ta bước chậm rãi đến gần cô, từng bước chân như gõ vào nhịp tim cô. "Tôi không thiếu tiền. Tôi thiếu một thứ khác." Ngón tay anh ta lướt nhẹ qua gò má cô, xúc giác lạnh lẽo khiến cô rùng mình. Sợi tóc mai vướng vào khóe môi cô, anh ta gạt đi, động tác nhẹ nhàng đến kinh ngạc, nhưng lại như một lời tuyên bố chiếm hữu.
Như Ý không dám thở mạnh. Cô đứng im như pho tượng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận rõ hơi thở ấm nóng của anh ta phả vào mặt mình. Mùi nước hoa đàn hương trở nên quyến rũ đến chết người. Mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp — rồi nhìn xuống đôi giày da bóng loáng dưới chân anh, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. "Thứ khác... là gì?" Cô hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Cô ước gì mình có thể biến mất ngay bây giờ, tan biến vào hư không. Tiếng nhạc jazz dường như cũng ngừng lại, chỉ còn lại tiếng thì thầm của gió đêm.
"Sự phục tùng." Lãnh Phong gằn giọng, giọng anh ta không còn trầm ấm nữa mà trở nên sắc lạnh, dứt khoát. Ngón tay anh ta không rời khỏi má cô, nhẹ nhàng vuốt ve, nhưng lại mang theo một sức mạnh vô hình, giam cầm cô tại chỗ. "Và tất nhiên, là cả cô nữa." Anh ta nói thêm, như thể vừa ban phát một ân huệ, hay một lời nguyền rủa. Như Ý cảm thấy cả người mình đông cứng lại, như một bức tượng điêu khắc tinh xảo. Cô không thể tin vào tai mình. Phục tùng? Cả cô nữa? Ý anh ta là gì? Cô là một nhân viên kế toán bình thường, sống một cuộc đời vô vị, làm sao có thể liên quan đến một người đàn ông như Lãnh Phong?
"Tôi không hiểu." Như Ý thì thầm, đôi mắt cô ngấn nước nhưng cô vẫn kiên quyết không để nước mắt rơi. "Tôi chỉ là... một người bình thường. Tại sao lại là tôi?" Cô lùi thêm một bước, nhưng lưng cô đã chạm vào bức tường lạnh lẽo. Cô cảm nhận rõ sự lạnh giá của lớp đá cẩm thạch thấm qua lớp áo mỏng. Anh ta tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp thở đều đặn của anh ta. Mùi đàn hương càng thêm nồng nàn, khiến cô có cảm giác mê hoặc và sợ hãi cùng lúc.
"Không có 'tại sao'." Lãnh Phong cụp mắt, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt đen sâu thẳm như vực thẳm không đáy. "Chỉ có 'hiện tại'. Hiện tại, cô là của tôi." Bàn tay anh ta rời khỏi má cô, nhưng lại đặt lên vai cô, một lực siết nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực. "Và cô sẽ ở lại đây, đêm nay, và những đêm tiếp theo." Tiếng nhạc jazz lại vang lên, một bản ballad buồn, chậm rãi, như đang kể về một bi kịch sắp diễn ra. Như Ý cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, không khí dường như cũng bị hút cạn. Cô muốn phản kháng, muốn chống cự, nhưng cơ thể cô lại không nghe lời.
"Không, tôi không thể!" Như Ý lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc dài xoã tung theo động tác. "Em trai tôi... nó đang chờ tôi về. Tôi còn phải đi làm, cuộc sống của tôi..." Giọng cô lạc đi, nghẹn ứ nơi cổ họng. Tất cả những lý do cô đưa ra đều trở nên yếu ớt và vô nghĩa trước sự lãnh đạm và quyền lực tuyệt đối của người đàn ông này. Cô có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ bàn tay anh ta truyền qua lớp áo mỏng, một sự ấm áp đáng sợ, như một lời hứa hẹn về một nhà tù bằng vàng. Đôi mắt cô lướt qua cánh cửa đang đóng kín, cô biết cô không thể thoát.
Lãnh Phong cười nhẹ. Lần này, nụ cười của anh ta có một chút gì đó mỉa mai, cay đắng. "Cuộc sống của cô, từ giờ, là của tôi." Anh ta kéo nhẹ vai cô, khiến cô mất thăng bằng, đổ người về phía anh. Như Ý hoảng loạn, cô giơ tay lên đỡ, nhưng tay anh ta đã kịp ôm lấy eo cô, kéo cô sát vào người mình. Cô có thể cảm nhận rõ sự rắn chắc của cơ thể anh ta, mùi đàn hương nồng nàn bao trùm lấy cô. "Em trai cô, công việc của cô... tất cả đều sẽ được sắp xếp. Cô không cần lo lắng." Giọng anh ta thì thầm bên tai cô, như một lời ru ngủ đầy nguy hiểm. Cô cảm nhận được nhịp tim mình đập điên cuồng, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà còn vì một thứ cảm xúc kỳ lạ khác, khó gọi tên.
"Anh... anh muốn gì ở tôi?" Cô yếu ớt hỏi, hơi thở dồn dập. Mắt cô nhắm chặt lại, không dám đối mặt với ánh mắt đen sâu thẳm của anh ta. Cảm giác mềm mại của vải áo sơ mi dưới đầu ngón tay cô khi cô vô thức nắm chặt lấy. Tiếng nhạc jazz dường như cũng trở nên dồn dập hơn, như tiếng trống dồn trong một buổi đấu giá linh hồn. Cô không biết mình đã bị bán đi từ lúc nào, và cái giá phải trả là gì. Cô chỉ biết, đêm nay, cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Lãnh Phong không trả lời thẳng. Anh ta buông lỏng vòng tay, nhưng vẫn giữ cô ở một khoảng cách rất gần. Mắt anh ta lướt qua chiếc điện thoại đang rung nhẹ trên bàn cà phê, màn hình lóe sáng với tên của một người phụ nữ. Anh ta cau mày, một nét biểu cảm hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt băng giá. Như Ý nhìn thấy, và trái tim cô bỗng thắt lại. Một sự ghen tuông vô cớ bỗng dâng lên, như một mũi kim châm vào lồng ngực. Cô không thuộc về anh ta, nhưng lại không muốn thấy anh ta thuộc về ai khác.
"Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng." Như Ý đột ngột buông ra, cô lùi lại. Lãnh Phong không ngăn cản. Mùi đàn hương vẫn vương vấn trên da thịt cô, như một dấu ấn không thể gột rửa. "Tôi không thể ở lại đây. Tôi không thể là 'của anh'. Tôi có cuộc sống của riêng tôi." Cô cố gắng nói một cách dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng giọng cô lại run rẩy. Cô cảm thấy vị cà phê đắng ngắt còn đọng lại trên môi từ bữa trưa, như một lời nhắc nhở về cuộc sống bình thường mà cô đang dần mất đi.
"Cô đã ký vào điều khoản đó, Như Ý." Lãnh Phong cầm chiếc điện thoại lên, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Nụ cười trên môi cô đông cứng — vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. "Khi cô chấp nhận số tiền đó, cô đã chấp nhận tất cả." Anh ta lướt tay trên màn hình điện thoại, đọc tin nhắn. Rồi, anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết, như thể vừa đưa ra một quyết định tàn nhẫn. "Cô không có lựa chọn. Đêm nay, cô sẽ ở đây." Anh ta nói, giọng lạnh như băng, rồi đưa chiếc điện thoại cho người đàn ông áo vest đen ban nãy. Người đàn ông đó gật đầu, đi ra khỏi phòng. Như Ý cảm thấy một sự sợ hãi tột độ đang dâng lên trong cô. Tiếng cửa đóng lại, một âm thanh nặng nề, như khép lại mọi con đường thoát hiểm của cô.
"Nhưng..." Như Ý muốn nói gì đó, muốn phản kháng lần cuối. Nhưng cổ họng cô như bị chặn lại. Cô nhìn Lãnh Phong, anh ta vẫn đứng đó, dáng vẻ uy quyền và bất khả xâm phạm. Ánh đèn đường hắt xuống mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, và trong khoảnh khắc đó, cô nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất cô từng thấy ngoài đời thật. Nhưng vẻ đẹp này lại ẩn chứa một sự nguy hiểm chết người. Cô cảm nhận một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Không có 'nhưng'." Lãnh Phong tiến đến, đứng đối diện cô. Bàn tay anh ta lại một lần nữa đưa ra, không phải để chạm vào cô, mà để đặt một tờ giấy nhỏ lên bàn trà. Như Ý nhìn xuống, đó là một tờ giấy báo cáo y tế, với tên em trai cô, và dòng chữ "cấp cứu" cùng một con số chi phí khổng lồ. Anh ta đã điều tra tất cả. Anh ta biết tất cả. Cô cảm thấy như mình vừa rơi từ tầng mây xuống địa ngục. Cô đã bị gài bẫy, một cái bẫy hoàn hảo, không lối thoát.
"Tôi... tôi đã cứu em trai tôi rồi mà?" Giọng cô run lên, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Nước mắt không thể nén được nữa, chúng chảy dài trên má, nóng hổi và mặn chát. Cô đã nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, em trai cô đã an toàn. Nhưng tờ giấy này... Lãnh Phong không nói gì, chỉ lắc đầu nhẹ. Anh ta
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vết Sẹo Định Mệnh
13,822 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dưới Ánh Đèn Sân Khấu
11,446 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mảnh Ghép Định Mệnh
8,278 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bí Mật Đằng Sau Ánh Mắt
12,758 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mảnh Ghép Định Mệnh
11,854 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ký Ức Đêm Nay
9,439 từ
🔒 Đăng nhập
12
Thoáng Chân Tướng
9,361 từ
🔒 Đăng nhập
13
Đêm Đen Vỡ Oà
14,121 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mặt Nạ Vỡ Tan
6,299 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mặt Nạ Vỡ Tan
6,748 từ
🔒 Đăng nhập
16
Sự Thật Trần Trụi
7,351 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bàn Cờ Định Mệnh
13,166 từ
🔒 Đăng nhập
18
Giữa Lằn Ranh
13,428 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bản Án Tự Do
11,415 từ
🔒 Đăng nhập
20
Án Tình Tự Do
10,236 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?