Làng Vọng Sơn nổi tiếng với giếng cổ ngàn năm, nơi người dân tin rằng chứa đựng linh hồn của những kẻ yểu mệnh. Vào đêm trăng tròn tháng bảy, một nhóm bạn trẻ quyết định thử thách lòng dũng cảm bằng cách thả đèn hoa đăng xuống giếng. Họ không ngờ rằng, hành động ấy đã đánh thức một thực thể cổ xưa, kéo những bóng ma từ đáy giếng sâu thẳm lên ám ảnh từng người một.
Tiếng thở dài đầu tiên không phải từ miệng ai trong bọn họ, mà vọng lên từ đáy giếng ngàn năm, như một lời chào hỏi lạnh lẽo từ thế giới bên kia. Một luồng hơi ẩm lạnh lẽo, mang theo mùi của đất mục và rong rêu, như có tay vô hình nào đó vuốt nhẹ qua da thịt, khiến sống lưng Thanh rờn rợn. Đêm trăng rằm tháng bảy, vầng trăng treo lơ lửng trên đỉnh đầu, to tròn và vàng vọt như một con mắt khổng lồ không chớp, đổ ánh sáng bạc xuống lối mòn lổn nhổn đá cuội dẫn vào làng Vọng Sơn. Xa xa, tiếng chó sủa lác đác rồi im bặt, nhường chỗ cho bản giao hưởng đơn điệu của côn trùng. Hoàng, người cao nhất nhóm, giơ tay quệt mồ hôi trên trán, vị mặn của muối đọng lại trên môi, lẫn với mùi cỏ khô dại thoang thoảng trong gió. "Đúng là cái làng này, ban đêm tĩnh mịch đến rợn người. Có khi chỉ cần một tiếng lá rơi cũng đủ làm tim đập thình thịch." Anh ta cười gượng, nụ cười méo mó không giấu được vẻ căng thẳng.
Linh, cô gái trầm tính nhất, bỗng siết chặt cánh tay Mai. Lòng bàn tay Linh ướt lạnh, run rẩy, khiến Mai khẽ giật mình. "Tớ nghe thấy gì đó... như tiếng ai thì thầm." Giọng Linh nhỏ xíu, gần như chìm lẫn vào tiếng gió xào xạc trên những tán cây cổ thụ hai bên đường. Mai nheo mắt nhìn về phía giếng, nơi bóng tối dường như đặc quánh hơn cả bầu trời đêm. Mùi hương là lạ, không phải mùi nhang trầm mà lại thoang thoảng mùi hoa cúc, len lỏi vào cánh mũi, khiến cô nhớ đến những đám tang ở quê. "Chắc gió thôi Linh. Với lại, ai đời lại đi thì thầm ở cái nơi hẻo lánh này chứ?" Mai cố trấn an, nhưng giọng cô cũng không tự nhiên chút nào, có chút nghèn nghẹt như vướng sợi tơ nhện. Cánh mũi cô bỗng nhột nhột, cảm giác như có sợi tóc vô hình nào đó vương vào.
Bình, cậu chàng tròn trịa nhất nhóm, vẫn còn đang cặm cụi sửa lại chiếc đèn hoa đăng bị móp méo chút ít trong lúc di chuyển. Tay cậu lóng ngóng, thỉnh thoảng lại làm đổ sáp nến nóng hổi xuống đầu ngón tay, khiến cậu xuýt xoa. "Thôi được rồi, đến nơi rồi thì nhanh nhanh còn về. Tớ nghe nói giếng này linh lắm, không nên trêu chọc nhiều." Bình ngước lên, đôi mắt ti hí đầy vẻ lo lắng, nhìn lướt qua Thanh. Thanh, người khởi xướng chuyến đi này, chỉ khẽ nhếch mép. Anh ta khoác ba lô lên vai, bước lên trước, hít một hơi thật sâu mùi không khí ban đêm. Cái lạnh của buổi đêm ở làng quê luồn qua lớp áo mỏng, khiến anh khẽ rùng mình. Nhưng trong mắt anh, không có vẻ sợ hãi, chỉ có sự tò mò pha lẫn một chút thách thức. Anh ngửi thấy một mùi gì đó rất riêng của Vọng Sơn, mùi bùn đất trộn lẫn với mùi cỏ ẩm, và đâu đó là cái mùi ngai ngái của nước giếng cổ.
Con đường dẫn đến giếng làng Vọng Sơn càng đi càng tối, những bụi cây dại mọc um tùm, che khuất cả ánh trăng. Tiếng lá cây khô kêu lạo xạo dưới chân, như những bước chân vô hình đang dõi theo. Càng đến gần, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề. Vọng Sơn nổi tiếng với giếng cổ ngàn năm, nơi người dân tin rằng chứa đựng linh hồn của những kẻ yểu mệnh, những oan hồn chưa siêu thoát. Những câu chuyện truyền miệng về tiếng khóc than nửa đêm, về những bóng người lờ mờ thấp thoáng bên miệng giếng đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn hóa của làng. Dù đã được nghe kể nhiều lần, nhưng khi đối mặt với không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo này, mọi câu chuyện đều trở nên sống động, hiện hữu hơn bao giờ hết. Mai cảm thấy cổ họng mình khô rát, như vừa nuốt phải một nắm cát. Cô đưa tay chạm vào viên đá cuội lởm chởm trên đường, cảm giác thô ráp và lạnh ngắt truyền lên đầu ngón tay. "Này Thanh, cậu chắc chứ? Có khi mình chỉ cần thả đèn ở sông thôi cũng được mà." Mai hỏi, giọng cô nhỏ dần, như sợ làm vỡ tan sự im lặng đang bao trùm.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thanh dừng lại trước miệng giếng. Cái giếng cổ được xây bằng đá ong, rêu phong phủ kín. Miệng giếng tròn vành vạnh, đường kính phải đến hai mét, không có thành bảo vệ, chỉ có một vành đá nhẵn thín vì đã có biết bao thế hệ người làng tựa vào đó mà múc nước, mà soi bóng. Ánh trăng chiếu thẳng xuống lòng giếng, tạo nên một vầng sáng bạc lập lòe trên mặt nước đen ngòm, không thấy đáy. Nhưng lạ lùng thay, cái vầng sáng ấy lại bị bẻ cong một cách kỳ quái, như thể mặt nước không bằng phẳng mà gợn sóng nhẹ, dù không có gió. Một mùi ẩm mốc, tanh nồng của nước tù đọng xộc thẳng vào mũi, khiến ai nấy đều phải nhăn mặt. Thanh đưa tay chạm vào phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận sự nhẵn nhụi của thời gian, sự thô ráp của rêu bám. Anh nhìn xuống giếng, không thấy gì ngoài bóng tối và phản chiếu méo mó của vầng trăng. Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, anh thấy một cái gì đó lướt qua, một cái bóng đen nhòe nhoẹt, không rõ hình thù, chỉ đủ để khiến anh giật mình lùi lại một bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực. "Đấy, cậu thấy chưa? Chắc là cá thôi mà." Hoàng vỗ vai Thanh, nhưng giọng anh ta cũng không che giấu được sự căng thẳng, đến mức cổ họng cũng khô khốc, muốn ho khan. "Giếng cổ, có cá to là chuyện bình thường."
"Cá gì mà bơi nhanh như thế?" Bình lắp bắp, hai mắt mở to hết cỡ nhìn xuống giếng. "Với lại, nước giếng này không có cá mà, tớ nhớ là ông bà tớ kể ngày xưa chỉ toàn rêu với sên thôi." Cậu cúi xuống, cố gắng nhìn rõ hơn. Mùi hương cúc trắng lại thoảng qua mũi, lần này rõ ràng hơn, như thể có ai vừa đặt một bó hoa cúng ngay cạnh. Linh bỗng ôm chặt lấy mình, hai hàm răng va vào nhau lập cập. "Lạnh quá... Lạnh một cách bất thường." Cô thốt lên, từng hơi thở phả ra đều trắng xóa trong không khí đêm. Nơi cô đứng, cách miệng giếng vài bước chân, dường như có một luồng khí lạnh lẽo hơn hẳn những nơi khác, như thể có một cánh cửa bí mật nào đó vừa được mở ra dưới lòng đất. Cô đưa tay lên mũi, ngửi thấy mùi đất ẩm, xen lẫn một chút tanh nồng, rất khó chịu.
Thanh phớt lờ những lời phàn nàn. Anh mở ba lô, lấy ra bốn chiếc đèn hoa đăng được gấp bằng giấy dó, bên trong mỗi chiếc là một cây nến nhỏ. "Nào, ai chuẩn bị nến đi." Thanh nói, tay anh đưa ra chiếc bật lửa Zippo sáng loáng. Âm thanh kim loại bật tách một tiếng vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Thanh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị kim loại nơi đầu lưỡi. Anh biết mọi người đang sợ, nhưng sự hiếu kỳ trong anh lớn hơn tất cả. Anh tin rằng không có gì đáng sợ hơn con người. Những câu chuyện ma quỷ chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, hoặc là lời cảnh báo của người xưa. Nhưng cái giếng này, nó quá tĩnh mịch, quá bí ẩn, như một lời mời gọi không thể chối từ.
Mai lúi húi đốt nến. Ngọn lửa nhỏ liếm vào bấc, bùng lên rồi ổn định, chiếu sáng một khoảng không gian nhỏ xung quanh. Sáp nến chảy thành giọt, rơi xuống lòng đèn, tỏa ra một mùi thơm dịu nhẹ của paraffin. Khi cô đưa chiếc đèn đầu tiên cho Hoàng, ngón tay họ chạm vào nhau, cảm giác lành lạnh nhưng không phải lạnh vì đêm mà lạnh vì một thứ gì đó khác, một sự rùng mình khó tả. Hoàng nhìn vào ngọn đèn, ánh lửa nhảy múa trong mắt anh. "Thả thật à?" Giọng anh không còn vẻ chế giễu, mà thay vào đó là sự dè dặt. Anh ngửi thấy mùi khói nến, một mùi hương quen thuộc, nhưng trong hoàn cảnh này lại gợi lên sự u uẩn, như khói nhang cúng tế.
Linh đứng yên, không nói gì, chỉ dõi mắt nhìn chiếc đèn hoa đăng đang chao đảo trong tay Hoàng. Cô có thể cảm nhận được cái lạnh đang len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến cô run lên bần bật. Ngay cả mùi hương cúc trắng cũng trở nên nặng nề hơn, như một vòng hoa tang vô hình đang siết chặt lấy cô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác buồn nôn khi ngửi thấy mùi tanh nồng của nước giếng. Bình lùi lại một bước, tay chân lóng ngóng, làm rơi chiếc đèn hoa đăng thứ ba xuống đất. Chiếc đèn móp méo, ngọn nến bên trong tắt phụt. Cậu cúi xuống nhặt, nhưng rồi lại đứng thẳng dậy ngay lập tức. "Cái gì thế này?" Bình kêu lên, giọng the thé. Tay cậu run rẩy giơ ra trước mặt, trên đó là một vệt nước màu nâu đỏ, nhớt nháp, bốc lên mùi tanh tưởi rất khó chịu. Nó không giống bùn, cũng không giống máu.
"Đất thôi mà, cậu làm gì mà nhạy cảm thế?" Thanh vừa nói vừa đến gần, nhưng khi anh cúi xuống nhìn kỹ vệt nước trên nền đất, nét mặt anh cũng biến sắc. Mùi tanh tưởi ấy, nó không phải là mùi bùn đất thông thường. Nó là mùi của sắt gỉ, mùi của thứ gì đó đã chết từ rất lâu, bị phân hủy trong nước. Anh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Bình đưa tay áo lau vết bẩn, nhưng vệt nâu đỏ ấy vẫn còn vương lại một lớp mỏng, như một dấu ấn ghê rợn. "Không... không phải đất. Nó... nó có gì đó lạ lắm." Bình lí nhí, đôi mắt ti hí giờ đã mở to đến cực điểm, như muốn lọt ra ngoài.
Mai bỗng nhiên nghe thấy tiếng thì thầm. Lần này không phải tiếng gió, mà là những âm thanh rời rạc, không rõ ngôn ngữ, vọng lên từ dưới giếng. Tiếng thì thầm ấy lúc gần, lúc xa, như có ai đang cố gắng nói chuyện với họ, nhưng lại bị nghẹn lại bởi nước. Nó khiến tóc gáy cô dựng đứng, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, từ gót chân lên đến đỉnh đầu. Cô đưa mắt nhìn sang Linh, thấy Linh cũng đang nhìn cô, đôi mắt Linh mở to, đầy vẻ kinh hãi, như đã nghe thấy điều tương tự. Mùi hoa cúc trắng giờ đã đậm đặc đến mức gây khó chịu, như thể họ đang đứng giữa một cánh đồng cúc bạt ngàn, nhưng lại bị bao vây bởi mùi tử khí.
"Nghe thấy không?" Linh thì thầm, giọng cô run rẩy. "Tiếng người... dưới giếng."
Hoàng giật mình. Anh cố gắng lắng tai nghe, nhưng chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc và tiếng tim mình đập thình thịch. Anh day day thái dương, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý. "Chắc là tiếng vọng thôi, hay là... có ai đó đang đi câu cá ở gần đây?" Anh nói, nhưng bản thân cũng không tin vào lời mình. Mùi tanh nồng từ giếng càng lúc càng rõ, khiến anh cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, muốn nôn khan. Anh cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới lớp da, vô cùng khó chịu.
Thanh nhìn sâu vào lòng giếng. Lần này, anh không thấy bóng đen nào lướt qua. Chỉ có mặt nước đen ngòm, phẳng lặng một cách đáng sợ, phản chiếu vầng trăng vỡ vụn. Nhưng anh biết, không phải là cá, cũng không phải là tiếng vọng. Có thứ gì đó đang ở dưới đó, một thứ gì đó đã bị đánh thức. Một hơi lạnh buốt xương tủy bỗng trào lên từ miệng giếng, mang theo mùi nồng của bùn lầy và cái vị tanh tanh của rêu úa. "Thả đèn đi." Thanh nói, giọng anh trầm hẳn xuống, không còn vẻ thách thức ban đầu nữa. "Nhanh lên."
Hoàng đưa chiếc đèn hoa đăng đầu tiên cho Thanh. Thanh cầm lấy, ngón tay anh chạm vào giấy dó, cảm thấy sự mềm mại và ấm áp của ngọn nến bên trong. Anh cẩn thận đặt chiếc đèn xuống mặt nước. Ngọn nến lung linh, hắt ánh sáng vàng ấm áp xuống lòng giếng. Khi chiếc đèn chạm mặt nước, một làn sóng nhỏ gợn lên, lăn tăn rồi lan tỏa. Trong khoảnh khắc ấy, mọi tiếng động xung quanh dường như ngưng bặt. Tiếng côn trùng im bặt. Tiếng gió ngừng thổi. Thậm chí cả tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực của mọi người cũng như bị nín lặng. Chỉ còn lại ánh sáng vàng yếu ớt của ngọn đèn, chao đảo trên mặt nước đen ngòm, và một sự im lặng chết chóc.
Mai nín thở, đôi mắt không rời khỏi chiếc đèn. Cô có thể ngửi thấy mùi sáp nến cháy, một mùi hương bình dị, nhưng trong sự im lặng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Lời Nguyền Hơi Lạnh
11,454 từ
🔒 Đăng nhập
7
Nước Mắt Bàn Thờ
10,974 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thức Giấc Trong Hư Không
8,561 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mảnh Vỡ Linh Hồn
14,218 từ
🔒 Đăng nhập
10
Dòng Chảy Kỳ Lạ
10,957 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lạnh Giếng, Mùi Nhang, Tiếng Gọi
12,430 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mặt Trăng Giữa Đáy Giếng
6,059 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vọng Âm Giếng Cổ
11,345 từ
🔒 Đăng nhập
14
Hồn Oan Giếng Cạn
12,378 từ
🔒 Đăng nhập
15
Bóng Giếng, Lời Hứa
11,012 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đen Tối Gọi Tên
6,329 từ
🔒 Đăng nhập
17
Phần 17
6,893 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hồn Nước Lên Ngôi
8,299 từ
🔒 Đăng nhập
19
Mắt Giếng Tròn Đêm
7,600 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hồi Kết Giếng Sâu
10,905 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.