Cô mua một chiếc điện thoại cũ ở cửa hàng đồ đã qua sử dụng, và vô tình phát hiện ra những tin nhắn, hình ảnh của chủ cũ. Từ những mẩu thông tin đó, cô dần ghép nối một câu chuyện tình yêu bí ẩn, đầy đau khổ và nuối tiếc. Cô quyết định tìm chủ nhân chiếc điện thoại, một người đàn ông lạnh lùng và bí ẩn, để trả lại kỷ vật và vô tình bị cuốn vào chính câu chuyện tình yêu chưa kết thúc của họ.
Chiếc điện thoại cũ trong tay Như Ý chợt sáng lên, không phải từ thông báo hay cuộc gọi, mà là một tấm ảnh cô chưa từng thấy hiện ra từ sâu trong bộ nhớ, đánh thẳng vào lồng ngực cô một nhát không báo trước. Phía sau quầy thu ngân của cửa hàng điện thoại second-hand nhỏ nằm khuất trong một con hẻm trên đường Trần Hưng Đạo, mùi nhựa cũ và bụi bặm lẫn với mùi cà phê sữa đá thoang thoảng từ quán bên cạnh, tạo nên một không gian đặc quánh, tưởng chừng như vô hại. Lúc này, Như Ý đang ngồi bệt trên sàn gạch men lạnh ngắt, lưng tựa vào chiếc tủ kính chứa đầy những chiếc smartphone đủ kiểu, đủ đời, cảm giác như có ai đó vừa đổ một gáo nước đá vào tận xương tủy. Ngón tay cô run nhẹ, cố gắng giữ chặt chiếc iPhone đời cũ màu xanh đậm, mà cô chỉ vừa mua nó cách đây chưa đầy một tiếng đồng hồ với giá rẻ bèo. Cô chỉ định mua một chiếc điện thoại phụ để dùng tạm trong lúc chờ sửa chiếc cũ, nhưng giờ đây, có vẻ như cô đã mua một hộp Pandora. Tấm ảnh hiện lên trên màn hình rộng: một bàn tay đàn ông mạnh mẽ đang nắm lấy một bàn tay phụ nữ nhỏ nhắn, cả hai lồng vào nhau trên nền một bãi biển vắng người, hoàng hôn đỏ rực nhuộm tím chân trời. Không rõ mặt người, chỉ có những ngón tay gầy guộc của người phụ nữ với chiếc nhẫn bạc đơn giản ở ngón áp út, và những khớp xương chai sần của người đàn ông. Một bức ảnh tưởng chừng lãng mạn, nhưng ánh sáng yếu ớt của màn hình lại hắt lên nó một vẻ u buồn đến lạ. Như Ý cảm thấy cổ họng mình khô khốc, như thể vừa nuốt phải một viên đá. Cô đã cố gắng factory reset chiếc điện thoại này ngay khi về đến nhà, nhưng rõ ràng, không phải tất cả mọi thứ đều biến mất. Có những ký ức, dù cố xóa đến mấy, vẫn sẽ tìm cách quay trở lại.
"Trời ơi, cái điện thoại của mày nhìn chán đời ghê! Định dùng nó để làm gì, gọi hồn à?" Tiếng Lan oang oang vang lên từ phía cửa, kéo Như Ý thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Lan, với mái tóc xoăn mì tôm nhuộm tím khói và chiếc quần jean rách tả tơi, bước vào căn hộ nhỏ của Như Ý ở tầng 10 một chung cư cũ kỹ tại Quận 5, mang theo một túi lớn đầy ắp đồ ăn vặt và mùi thơm phức của bún bò Huế. "Tao nói mày rồi, mua cái mới cho rồi, tiếc mấy đồng bạc làm gì. Nhìn như cái cục gạch di động." Lan liếc nhìn chiếc iPhone cũ kỹ trên tay Như Ý, rồi ném túi đồ ăn lên bàn kính. Như Ý khẽ giật mình, vội vàng tắt màn hình, giấu chiếc điện thoại ra sau lưng như một kẻ phạm tội bị bắt quả tang. Mùi bún bò nồng đậm xộc vào mũi cô, nhưng cô không cảm thấy đói. Trái tim cô vẫn đập thình thịch, như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực. Lan không mấy quan tâm đến hành động kỳ lạ của bạn mình, cô nàng đã quá quen với những trò "điên rồ" của Như Ý. "Mày ngồi thừ ra đó làm gì? Này, bún bò nóng hổi đây, ăn đi rồi kể tao nghe vụ khách hàng khó tính mày vừa tiếp. Tao nghe nói ông ta là ác mộng của cả phòng kinh doanh đấy." Lan vừa nói vừa lôi ra hai tô bún, mùi chả cua, thịt bò tái và hành lá thơm lừng làm bụng Như Ý khẽ réo. Cô nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ bình thường. "À ừm... không có gì. Tao... tao đang đọc sách ấy mà." Cô nói dối, và cảm thấy có lỗi. Cố Mạn sẽ không bao giờ để nhân vật của mình nói dối một cách vụng về như vậy.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lan nhướn mày, nụ cười trên môi cô đông cứng lại một chút. "Sách gì mà mày phải giấu sau lưng như bồ nhí của tổng tài vậy? Thôi đi bà, có gì kể tao nghe, nhìn mặt mày là tao biết có chuyện rồi." Lan ngồi xuống đối diện Như Ý, ánh mắt sắc sảo của cô bạn như muốn xuyên thấu tâm can cô. Như Ý thở dài, biết không thể giấu được Lan. Cô đặt chiếc điện thoại lên bàn, quay màn hình về phía Lan. "Tao... tao tìm thấy cái này." Lan cầm lấy chiếc điện thoại, ánh mắt lướt qua màn hình đã tắt. "Cái gì? Cái điện thoại cũ rích này á? Mày tìm thấy cái gì trong cái điện thoại này?" Như Ý cúi đầu, ngón tay cô nhẹ nhàng gõ lên vành tô bún bò, tiếng lạch cạch nhỏ xíu trong không gian yên tĩnh. "Nó chưa được xóa hoàn toàn. Có những tin nhắn cũ, những bức ảnh... của chủ cũ." Giọng cô nhỏ dần, như thể đang thì thầm một bí mật kinh thiên động địa. Lan mở to mắt, chiếc đũa đang gắp miếng thịt bò giữa chừng cũng dừng lại. "Thật á? Mày đùa tao à? Thời buổi này ai mà để lại dữ liệu cá nhân trên điện thoại bán cho người khác chứ? Mày có chắc không?" Lan bật màn hình điện thoại, nhưng không thấy gì bất thường. "Tao... tao đã phải mày mò một hồi, nó nằm trong một thư mục bị ẩn rất sâu. Giống như chủ nhân cũ không muốn ai tìm thấy nó, nhưng lại quên mất cách xóa sạch hoàn toàn." Như Ý cảm thấy ngực mình như bị bóp nghẹt, một cảm giác tội lỗi len lỏi. Cô đang xâm phạm quyền riêng tư của người khác, nhưng không thể dừng lại. Cô đã bị cuốn vào.
"Thôi đi bà ơi, chắc là mấy đứa trẻ nghịch ngợm làm thôi. Có gì mà ghê gớm." Lan phẩy tay, vẻ mặt tỏ vẻ không quan tâm. "Hay là mấy tin nhắn lừa đảo ấy mà. Dạo này nhiều trò lừa đảo qua điện thoại lắm." Cô lại cúi xuống tô bún bò, hít hà mùi thơm. Như Ý lắc đầu, một nụ cười khổ hiện lên trên môi. "Không phải. Nó... nó không phải vậy." Cô lấy lại chiếc điện thoại từ tay Lan, lướt ngón tay lên màn hình, mở lại thư mục đã ẩn. Lan tò mò, ngẩng đầu lên nhìn. Lần này, Như Ý không giấu nữa. Cô mở một đoạn hội thoại dài, tràn ngập những biểu tượng trái tim và những lời lẽ ngọt ngào, nhưng cũng không kém phần day dứt. "Nhìn này, đây là một đoạn hội thoại giữa hai người yêu nhau. Nhưng rồi... mọi thứ trở nên rất buồn." Cô chỉ vào dòng tin nhắn cuối cùng, ngày tháng cách đây gần một năm. "Em đi nhé. Anh đừng tìm em nữa. Hãy sống thật tốt." Đó là một tin nhắn ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm, như một vết sẹo cũ vừa bị cạy ra. Lan nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang nghiêm túc. Cô không nói gì, chỉ cắn nhẹ môi dưới, vẻ mặt đăm chiêu. Mùi bún bò giờ đây dường như không còn hấp dẫn nữa.
"Uầy, căng vậy? Giống ngôn tình sướt mướt thế?" Lan vẫn cố gắng đùa cợt, nhưng giọng điệu của cô đã mất đi vẻ tự nhiên ban đầu. "Mày chắc không phải là ai đó đang cố tình dàn dựng để lừa đảo mày chứ? Mày thông minh nhưng đôi khi cũng ngây thơ lắm đó." Cô nghiêng đầu, ánh mắt dò xét. Như Ý khẽ cười, một nụ cười yếu ớt. "Không. Cảm giác không phải vậy. Những tin nhắn này, những bức ảnh này... nó quá thật. Thật đến mức khiến tao cảm thấy như mình đang đọc một cuốn nhật ký của người khác vậy." Cô lại mở bức ảnh bàn tay lồng vào nhau trên bãi biển. "Nhìn này, và đây là một bức ảnh khác. Chỉ có một bàn tay thôi, bàn tay của người phụ nữ, đang nắm một con dao phay. Sau đó là một tin nhắn: 'Anh ấy đã làm tổn thương em rất nhiều. Em muốn kết thúc tất cả.' Rồi không có tin nhắn nào nữa." Như Ý cảm thấy rợn sống lưng. Một làn gió lạnh từ điều hòa phả vào gáy khiến cô khẽ rùng mình. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, nặng nề đến khó thở.
Lan nhìn chằm chằm vào bức ảnh và tin nhắn, đôi mắt cô mở to hết cỡ. "Trời ơi Như Ý! Cái gì đây? Đây không phải là ngôn tình nữa rồi, đây là trinh thám hình sự rồi đó mày!" Cô gần như hét lên, nhưng rồi vội bịt miệng lại, giọng nói nhỏ lại như tiếng muỗi vo ve. "Mày có chắc là không phải ai đó chơi khăm mày không? Sao lại có thể để lại những thứ này trên điện thoại được chứ? Chủ nhân cũ của nó... có bị làm sao không?" Lan gần như nín thở, ánh mắt hoảng sợ. Như Ý lắc đầu. "Tao không biết. Nhưng có vẻ như đây là câu chuyện tình yêu của họ. Một câu chuyện tình yêu... rất mãnh liệt, và kết thúc không có hậu." Cô lướt qua hàng loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn, ảnh tự chụp của cô gái, và một vài bức ảnh mờ ảo của một người đàn ông. "Tao đã tìm kiếm qua mạng, nhưng không có thông tin gì. Cái tên "Duy Anh" xuất hiện rất nhiều trong các tin nhắn, nhưng "Thiên An" thì ít hơn. Có vẻ như cô gái là Thiên An." Cô ngẩng đầu nhìn Lan, trong mắt cô dấy lên một sự quyết tâm lạ lùng. "Tao nghĩ... tao cần tìm ra chuyện gì đã xảy ra với họ."
"Mày bị điên à Như Ý? Mày tính làm thám tử tư hả? Mày là nhân viên kế toán, không phải Sherlock Holmes!" Lan gần như nhảy dựng lên, giọng điệu tức giận. "Mày có biết là nguy hiểm đến mức nào không? Đây là chuyện riêng tư của người khác! Mày nhúng mũi vào làm gì? Thôi đi mày, tập trung vào đống báo cáo tài chính của mày đi!" Lan đứng dậy, đi đi lại lại trong căn phòng chật hẹp, tiếng dép lê của cô ma sát với sàn nhà ken két. Như Ý vẫn ngồi yên tại chỗ, đôi mắt cô dán chặt vào màn hình điện thoại. "Nhưng Lan ơi, tao không thể. Cứ như có một sợi dây vô hình đang kéo tao vào vậy. Cứ như họ đang kể chuyện của họ cho tao nghe vậy." Mùi hương bún bò đã nguội lạnh, lẫn với mùi nước hoa hồng nhạt của Như Ý, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ. "Tao cảm thấy... cô gái đó cần được an ủi, hoặc ít nhất là câu chuyện của cô ấy cần được kết thúc. Và người đàn ông đó... Anh ấy có vẻ như là một người rất lạnh lùng, nhưng những tin nhắn của anh ấy lại đầy tình cảm." Như Ý lướt đến một tin nhắn khác của Duy Anh gửi Thiên An, chỉ vỏn vẹn một câu: "Đừng bao giờ rời xa anh." Nhưng đó là tin nhắn cuối cùng anh gửi.
Lan thở dài thườn thượt, ngồi sụp xuống ghế, mái tóc xoăn mì tôm rũ xuống che gần hết khuôn mặt. "Rồi sao? Mày tìm được Duy Anh rồi mày định nói gì? 'Chào anh, em là Như Ý, em nhặt được chiếc điện thoại cũ của bồ cũ anh và em biết hết bí mật của hai người rồi đây' à? Nghe như kịch bản phim Hàn Quốc rẻ tiền vậy đó mày!" Lan nhếch mép, cố gắng chọc ghẹo Như Ý, nhưng cô biết, Như Ý không dễ bị lung lay. Như Ý khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ nơi những ánh đèn thành phố đã bắt đầu lên. "Không. Tao sẽ không nói vậy." Cô nhìn lại chiếc điện thoại, ánh sáng từ màn hình hắt lên gò má cao của cô, tạo ra những bóng đổ mềm mại. "Tao chỉ muốn trả lại cho anh ấy chiếc điện thoại này. Nó có thể là kỷ vật duy nhất còn sót lại của Thiên An. Và nếu may mắn, tao sẽ có thể hỏi anh ấy về chuyện gì đã xảy ra." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định đến đáng sợ. Lan lắc đầu, bất lực. "Mày cứ làm theo ý mày đi. Nhưng mà mày nhớ giữ an toàn đó. Cái vụ này nghe có mùi nguy hiểm lắm à nha."
Như Ý gật đầu, nhưng tâm trí cô đã trôi dạt về những dòng tin nhắn, về những bức ảnh. Mùi đàn hương nhạt nhòa từ áo vest của Duy Anh, mà cô tưởng tượng ra từ bức ảnh anh đứng quay lưng, mờ ảo như một bóng ma. Tiếng nhạc jazz nhẹ trong quán cà phê mà Thiên An đã chụp ảnh check-in. Cảm giác lạnh lẽo của nước mắt mặn khi chúng chảy vào miệng, mà cô có thể cảm nhận được khi đọc những lời chia tay. Cô đã bị cuốn vào một câu chuyện không phải của mình, một bi kịch của người khác. Nhưng cô không thể dừng lại. Cô muốn biết kết thúc. Cô muốn biết người đàn ông đó, Duy Anh, đã sống ra sao sau khi Thiên An ra đi. Cô muốn biết, liệu tình yêu có thật sự có thể để lại những vết sẹo sâu đến mức, dù thời gian có trôi qua, chúng vẫn không bao giờ lành lại. Những mảnh ghép rời rạc trên chiếc điện thoại cũ cứ xoáy sâu vào tâm trí Như Ý, tạo thành một cơn lốc cảm xúc dữ dội.
Đêm đó, Như Ý nằm trên giường, không tài nào chợp mắt được. Tiếng còi xe vọng lên từ đường lớn, hòa cùng tiếng mưa rơi lách tách trên mái kính ban công, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã. Cô vẫn ôm chiếc điện thoại trong tay, lướt qua từng tin nhắn, từng bức ảnh, như thể đang đọc một cuốn tiểu thuyết kinh điển. Cô gái Thiên An xuất hiện trong những bức ảnh tự chụp: đôi mắt buồn, nụ cười gượng gạo, mái tóc dài buông xõa. Và người đàn ông Duy Anh, chỉ xuất hiện qua vài bức ảnh chụp lén, hoặc một phần khuôn mặt, nhưng luôn toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách. Mắt anh tối hơn trong bóng đêm, khóe môi hơi cong lên 2 milimet, mang theo một nét bí ẩn đến chết người. Hơi thở của Như Ý trở nên nặng nề. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa, và bên trong là một thế giới đầy rẫy những bí mật, những nỗi đau chưa được hóa giải. Mùi mưa trên bê tông nóng len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh, như dự báo cho một điều gì đó sắp đến. Cô tự hỏi, liệu Duy Anh có còn nhớ về Thiên An không? Liệu anh có biết, những mảnh ký ức của họ vẫn còn tồn tại trên một chiếc điện thoại cũ, đang nằm trong tay một người xa lạ?
Sáng hôm sau, Như Ý quyết định. Cô không thể cứ để mặc chuyện này. Trái tim cô co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, khi cô đọc lại tin nhắn cuối cùng của Thiên An. "Em đi nhé. Anh đừng tìm em nữa." Cô cần phải tìm Duy Anh. Cô cần phải trả lại chiếc điện thoại này cho anh ta, dù chỉ là để kết thúc một câu chuyện đã bị lãng quên. Cô mở ứng dụng bản đồ, nhập vào địa chỉ mà cô tìm thấy trong một bức ảnh chụp màn hình tin nhắn cũ của Thiên An, đó là địa chỉ một quán cà phê mà họ từng hẹn hò, nằm trên đường Nguyễn Huệ. Có lẽ, đây là manh mối duy nhất cô có thể tìm ra. Cô khoác chiếc áo khoác mỏng, chuẩn bị ra khỏi nhà. Nhưng ngay khi cô vừa mở khóa màn hình điện thoại, một tin nhắn mới hiện lên, không phải từ Duy Anh hay Thiên An, mà là từ một số điện thoại lạ, chỉ vỏn vẹn hai chữ, khiến máu trong người Như Ý đông cứng lại: **"Đừng tìm."**
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Đọc lại tin nhắn, phớt lờ lời cảnh báo và tiếp tục tìm kiếm. 🛡️
An toàn
🔥
Gọi lại số điện thoại lạ, yêu cầu giải thích về tin nhắn. 🔥
Táo bạo
✨
Xóa bỏ mọi dữ liệu trên điện thoại, trả lại cho cửa hàng. ✨
Bất ngờ
Bóng Hình Trên Màn Ảnh
12,879 từ
🔒 Đăng nhập
7
Khi Sự Thật Lên Tiếng
11,012 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khi Tấm Ảnh Lên Tiếng
8,117 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dấu Vết Phai Mờ
10,741 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Ma Giữa Hồi Ức
14,631 từ
🔒 Đăng nhập
11
Chân Tướng Sau Bức Màn
8,602 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bức Ảnh Cũ, Lời Hồi Đáp
13,894 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Thú Tội Giữa Mưa
5,670 từ
🔒 Đăng nhập
14
Nỗi Đau Chưa Kịp Nói
6,793 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đoạn Ký Ức Chưa Kịp Nói
5,440 từ
🔒 Đăng nhập
16
Hồi Ức Vỡ Tan
15,705 từ
🔒 Đăng nhập
17
Sự Thật Phơi Bày
9,206 từ
🔒 Đăng nhập
18
Sự Thật Vụn Vỡ
6,812 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Thú Tội Đẫm Máu
11,395 từ
🔒 Đăng nhập
20
Ánh Sáng Từ Vết Thương
11,426 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?