"Trời ơi, mày ơi!" Giọng Thùy Chi vang lên qua điện thoại, "Mày có thấy sao băng không? Ước đi, ước đi!" Như Ý khẽ cười, bàn tay đặt lên lan can tầng 30 se lạnh. Gió đêm Sài Gòn lướt qua gò má, mang theo mùi phở thoang thoảng từ khu phố dưới chân. Cô ngẩng đầu. Bầu trời đêm nay đặc biệt trong, không một gợn mây, hàng vạn vì sao lấp lánh như dát bạc. Rồi một vệt sáng xé toạc màn đêm, nhanh như một mũi tên lửa. Cô nhắm mắt, lời ước cũ kỹ tự động bật ra trong đầu, như một phản xạ có điều kiện: "Ước gì… anh ấy xuất hiện."
Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, giật cô khỏi mộng mơ. Ai có thể đến vào giờ này? Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Cô nheo mắt nhìn qua lỗ nhỏ, một bóng người đàn ông cao lớn đứng đó, chiếc áo sơ mi đen đơn giản nhưng tôn lên bờ vai rộng. Mái tóc anh hơi rối, vài sợi lòa xòa trước trán. Anh quay đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo chạm vào cô qua lớp kính mờ. Tim Như Ý co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra. Cô lùi lại, môi khô khốc.
"Là ai đó?" Giọng Thùy Chi vẫn huyên thuyên trong điện thoại, "Bạn trai à? Trời ơi, mày ước linh thế!"
Như Ý không đáp, ngón tay run nhẹ, cô giấu tay sau lưng. Cái cảm giác quen thuộc này… cô đã gặp anh ở đâu đó rồi sao? Cánh cửa tự động mở khóa, anh bước vào. Mùi đàn hương thoang thoảng từ người anh lập tức lấp đầy không khí. Cô lùi thêm một bước, ánh đèn vàng hắt lên gò má anh, tạo ra những mảng sáng tối mơ hồ.
"Cô là... Trần Như Ý?" Giọng anh trầm khàn, mỗi từ đều có trọng lượng. Ánh mắt anh tối hơn trong bóng đêm, nhìn thẳng vào cô, như muốn xuyên thấu mọi phòng ngự. Cô gật đầu nhẹ, cổ họng nghẹn ứ. Anh đưa tay lên, ngón trỏ khẽ chỉ vào ngực cô. "Tôi đến để… lấy thứ thuộc về tôi."
CHOICES 1. Hỏi anh là ai và anh muốn gì. 🛡️ 2. Quay lưng bỏ chạy vào phòng ngủ. 🔥 3. Nhìn xuống chân anh, phát hiện điều bất ngờ. ✨
