Trong thế giới của những kẻ săn mồi, quy tắc duy nhất là mạnh được yếu
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Bản Năng Săn Mồi Thức Giấc — Đọc thử miễn phí
Cửa thang máy mở ra, nhưng thứ chào đón Thẩm Như Ý không phải là sàn gỗ bóng loáng hay ánh đèn dịu mát của văn phòng, mà là một mùi máu tanh lạnh lẽo, đậm đặc đến mức cô muốn nôn khan ngay lập tức. Cô đứng chết trân, đầu ngón tay khẽ run, kịch bản xấu nhất đã hiện rõ mồn một trong tâm trí. Mùi hương kim loại ấy quẩn quanh mũi, không tài nào xua đi được, như thể nó đã bám chặt vào từng tế bào khứu giác. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần hành lang, biến mọi thứ trở nên ảo ảnh, méo mó và đáng sợ. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô lẩm bẩm với chính mình, cố gắng ghim chặt sự sợ hãi đang dâng trào xuống tận cùng lồng ngực. Tiếng giày da của cô dẫm trên sàn đá hoa cũ kỹ, vang vọng một cách bất thường trong không gian tĩnh lặng, như tiếng bước chân của một kẻ săn mồi đang đến gần. Cô nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cánh cửa văn phòng của giám đốc, nơi cô vừa rời đi ba mươi phút trước, giờ đây hé mở, một vệt đỏ thẫm kéo dài từ khe cửa ra đến thảm. Không khí nặng trịch, như có một tảng đá đè nén. Tim cô co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, biết rằng cuộc sống của mình sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Một bóng người cao lớn lờ mờ hiện ra từ phía cuối hành lang, chậm rãi tiến lại, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ. Ánh đèn mờ ảo chỉ đủ để phác họa đường nét cứng rắn của một chiếc áo vest đen và đôi giày da đánh bóng không tì vết. Như Ý giấu tay sau lưng, đầu ngón tay vẫn run nhẹ, cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. "Cô Thẩm," giọng nói trầm thấp vang lên, lạnh lùng và không chút cảm xúc, như một lưỡi dao sắc bén xé toạc màn đêm. Mùi đàn hương nhạt nhòa từ người đàn ông đó len lỏi vào khứu giác cô, trộn lẫn với mùi máu tanh, tạo nên một sự kết hợp quái dị mà ám ảnh. Anh ta dừng lại cách cô ba bước chân, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, như thể đang quét qua từng ngóc ngách tâm hồn để tìm kiếm điều gì đó. Như Ý cảm thấy toàn thân như bị đóng băng, nhưng lý trí cô vẫn gào thét: đừng lùi bước. Đây không phải là người đàn ông có thể đùa giỡn.
"Tổng Giám Đốc Mạc," Như Ý gật đầu nhẹ, giọng nói cố giữ vẻ chuyên nghiệp dù cổ họng cô như có một cục nghẹn. Mạc Thiên Quân. Cái tên ấy như một lời nguyền trong giới kinh doanh Sài Gòn, kẻ săn mồi lạnh lùng không bao giờ bỏ lỡ con mồi. Cô không nhớ mình đã từng tiếp xúc trực tiếp với anh ta bao giờ chưa, chỉ biết Mạc Thiên Quân luôn xuất hiện trong những bản báo cáo mật, những thương vụ thâu tóm tàn khốc mà cô từng phân tích. Anh ta không nói gì, chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt tối hơn trong bóng đêm, như một con đại bàng đang dõi theo con mồi. Cô ngửi thấy mùi mực in từ những chồng tài liệu trên bàn làm việc của mình, một mùi quen thuộc đến an lòng, nhưng giờ đây nó lại bị lu mờ bởi sự hiện diện đầy áp lực của anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ từ quán cà phê bên dưới tòa nhà vọng lên, tạo thành một bản giao hưởng lệch tông với khung cảnh căng thẳng nơi hành lang. Cô tự hỏi anh ta đã ở đây bao lâu rồi, và tại sao anh ta lại xuất hiện ngay lúc này, ngay sau khi Giám đốc Trần biến mất một cách bí ẩn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Cô là người cuối cùng rời khỏi văn phòng của Giám đốc Trần?" Mạc Thiên Quân cuối cùng cũng lên tiếng, câu hỏi không mang tính chất điều tra, mà như một lời khẳng định đầy quyền lực. Ngón tay anh ta khẽ gõ nhẹ lên chiếc điện thoại di động màu đen tuyền, một cử chỉ nhỏ nhưng lại như một hồi chuông báo động trong đầu Như Ý. Cô biết, trong thế giới của Mạc Thiên Quân, mỗi lời nói đều có trọng lượng riêng, mỗi hành động đều ẩn chứa một ý đồ. Cô không hề cảm thấy lạnh, nhưng một cảm giác ớn lạnh vẫn bò dọc sống lưng, như có ai đó đang dùng móng vuốt vuốt ve. Mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp — rồi nhìn xuống đôi giày cao gót của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. "Vâng," cô đáp, giọng nói vững vàng hơn cô nghĩ. "Chúng tôi vừa hoàn thành cuộc họp về dự án mới." Tim cô đập thình thịch, một nhịp đập nhanh đến mức có thể cảm nhận rõ ràng qua lồng ngực. Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, nghe thật yếu ớt, như một lời cầu cứu muộn màng. Cô muốn nói thêm gì đó, muốn giải thích rằng mình vô tội, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối u cứng.
Mạc Thiên Quân nhếch khóe môi, chỉ 2 milimet, nhưng đủ để Như Ý cảm nhận được sự mỉa mai lạnh lùng ẩn chứa trong đó. Anh ta không nói gì thêm, chỉ lướt qua cô, bước thẳng về phía cánh cửa hé mở của Giám đốc Trần. Mùi đàn hương lại một lần nữa bao trùm lấy cô, nhưng lần này, nó mang theo một sự đe dọa rõ rệt hơn. Như Ý dõi theo bóng lưng anh ta, chiếc áo vest phẳng phiu đến hoàn hảo, như không một nếp nhăn nào dám tồn tại trên đó. Cô cảm thấy một cơn gió lạnh từ đâu đó thổi qua, rợn người. Gió từ cửa sổ xe mát lạnh mỗi khi cô đi làm, nhưng cơn gió này thì khác, nó như mang theo điềm gở. "Như Ý, mày đang ở đâu trong cái mớ bòng bong này?" cô tự hỏi, đầu óc quay cuồng. Cô nhớ Giám đốc Trần đã đưa cho cô một phong bì màu nâu, dặn dò cô hãy giữ nó thật kỹ, và đừng bao giờ mở nó ra trừ khi có chuyện bất trắc. Cái phong bì đó đang nằm trong túi xách của cô, nặng trịch như một quả bom hẹn giờ.
Anh ta dừng lại trước ngưỡng cửa, bàn tay đặt lên nắm đấm cửa bằng kim loại lạnh lẽo. Ánh sáng mờ ảo hắt bóng lên gò má cao của Mạc Thiên Quân, khiến anh ta trông như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo, nhưng đầy nguy hiểm. "Cô Thẩm, tôi cần cô ở lại để hỗ trợ điều tra," anh ta nói, không quay đầu lại. "Nếu cô có bất kỳ thông tin gì liên quan đến Giám đốc Trần, tôi khuyên cô nên chia sẻ ngay lập tức." Giọng nói của anh không phải là yêu cầu, mà là mệnh lệnh. Nó mang theo sức nặng của một ngai vàng, của một kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Như Ý cảm thấy đôi chân mình như muốn khuỵu xuống, nhưng cô vẫn đứng vững, bám lấy bức tường lạnh lẽo. Mùi sơn tường mới vẫn còn thoang thoảng đâu đó, một mùi bình thường đến vô vị, nhưng giờ đây nó lại là điểm tựa duy nhất cho sự bình tĩnh giả tạo của cô. Cô nhớ lại ánh mắt đầy ẩn ý của Giám đốc Trần khi ông đưa phong bì cho cô, một cái nhìn như thể ông biết trước được số phận của mình.
Mạc Thiên Quân bước vào căn phòng của Giám đốc Trần, cánh cửa khẽ kẽo kẹt theo sau lưng anh. Như Ý vẫn đứng đó, như một cái bóng bị bỏ lại trong hành lang tĩnh mịch. Cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ phía cầu thang, có lẽ là đội bảo vệ hoặc cảnh sát đã đến. "Trời ơi mày ơi, cái quái gì đang xảy ra vậy?" tiếng Thảo, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp, vang lên từ phía cầu thang. Cô ấy chạy đến, thở hổn hển, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. "Tao vừa nghe nói Giám đốc Trần... mất tích rồi, còn có cả... mùi..." Cô ấy không nói hết câu, nhưng đôi mắt kinh hoàng của Thảo đã nói lên tất cả. Mùi máu tanh từ căn phòng lại ùa ra, mạnh hơn khi cánh cửa mở, khiến Thảo phải đưa tay bịt mũi, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn. Tiếng cười khe khẽ trong điện thoại của Thảo vừa tắt ngấm, giờ đây chỉ còn là sự im lặng đáng sợ. Như Ý nhìn Thảo, đôi môi mím chặt, không biết phải nói gì.
"Tao đi vệ sinh có một lát thôi mà nguyên công ty loạn lên rồi," Thảo lẩm bẩm, tay cô ấy run rẩy nắm lấy cánh tay Như Ý. Sức nặng của chiếc phong bì trong túi xách Như Ý dường như càng tăng lên, đè nặng lên vai cô. "Như Ý, mày ở đây nãy giờ hả? Mày có thấy gì không?" Thảo hỏi dồn dập, đôi mắt mở to nhìn cô với vẻ vừa lo lắng vừa sợ hãi. Như Ý chỉ lắc đầu nhẹ, không muốn nói dối Thảo, nhưng cũng không thể nói ra sự thật lúc này. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng cô. Cô có nên nói về cái phong bì không? Hay nó sẽ đẩy cô vào sâu hơn trong vũng lầy này? Sợi tóc của cô vô tình vướng vào khóe môi, một cảm giác nhột nhột khó chịu trong lúc căng thẳng tột độ. Tiếng còi xe cứu thương giờ đã gần hơn, vang vọng rõ ràng hơn dưới tầng hầm, như một bản nhạc dự báo sự hỗn loạn sắp tới.
Bên trong căn phòng, tiếng Mạc Thiên Quân nói chuyện với ai đó, bằng một giọng điệu kiên quyết và lạnh lùng, lọt vào tai Như Ý. Anh ta không phải là một người bạn hay đồng minh, mà là một kẻ săn mồi. Cô là con mồi hay là kẻ đồng lõa? Cô không thể biết được. Ánh đèn đường từ ngoài cửa sổ hắt lên tấm màn cửa sổ bị kéo hờ, tạo thành một bóng hình dài, méo mó trên sàn nhà, giống như một bàn tay gầy gò đang với lấy cô. Nụ cười trên môi Thảo đông cứng lại – vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa – khi cô ấy thấy một nhóm cảnh sát mặc đồng phục xanh sẫm bước lên từ phía cầu thang. Họ bước đi với vẻ mặt nghiêm nghị, từng bước chân đều đặn, mạnh mẽ, và dứt khoát. Cơn gió lạnh thổi qua hành lang lại một lần nữa, mang theo mùi ẩm ướt của mưa sắp đến.
"Cô Thẩm Như Ý?" Một sĩ quan cảnh sát cao lớn với vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo, hỏi, ánh mắt anh ta quét qua cô và Thảo, dừng lại ở Như Ý. Cô gật đầu. "Chúng tôi cần cô đi cùng chúng tôi để lấy lời khai. Cô là người cuối cùng đã gặp nạn nhân." Ánh mắt đó như xuyên thấu qua cô, nhìn thẳng vào cái phong bì trong túi xách. Như Ý cảm thấy toàn thân cứng lại, như một bức tượng đá. Mùi cà phê đắng còn đọng trên môi cô từ ly cà phê sáng sớm giờ lại trở nên rõ rệt hơn, như một lời nhắc nhở về một cuộc sống bình thường đã vụt tắt. Cô liếc nhìn về phía căn phòng của Giám đốc Trần, nơi Mạc Thiên Quân vẫn đang đứng đó, bóng lưng vững chãi và lạnh lẽo, như thể anh ta đã dự đoán được mọi chuyện. Cô nuốt khan, cảm nhận vị mặn của mồ hôi trên khóe miệng. Thẩm Như Ý biết, trò chơi đã chính thức bắt đầu, và cô, bằng cách nào đó, đã trở thành một quân cờ không thể thoái lui trong cuộc săn lùng này. Mạc Thiên Quân từ bên trong nhìn ra, ánh mắt anh lướt qua cô, một cái liếc mắt không giải thích được, rồi quay đi.
CHOICES:
1. Tin tưởng cảnh sát, khai báo trung thực mọi điều đã biết, kể cả chiếc phong bì.
2. Giữ kín chiếc phong bì, tìm cách tự mình điều tra về cái chết của Giám đốc Trần.
3. Chạy trốn khỏi hiện trường, xóa bỏ mọi dấu vết, trốn tránh tất cả những người liên quan.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tin tưởng cảnh sát, khai báo trung thực mọi điều đã biết, kể cả chiếc phong bì.
An toàn
🔥
Giữ kín chiếc phong bì, tìm cách tự mình điều tra về cái chết của Giám đốc Trần.
Táo bạo
✨
Chạy trốn khỏi hiện trường, xóa bỏ mọi dấu vết, trốn tránh tất cả những người liên quan.
Bất ngờ
6
Mùi Vị Đen Tối
12,454 từ
🔒 Đăng nhập
7
Chân Tướng Dưới Ánh Trăng
10,385 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lưỡi Dao Chém Đôi Màn Đêm
8,259 từ
🔒 Đăng nhập
9
Con Cờ Định Mệnh
5,979 từ
🔒 Đăng nhập
10
Con Cờ Định Mệnh
9,301 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Tối Đằng Sau
6,577 từ
🔒 Đăng nhập
12
Định Mệnh Của Kẻ Săn Mồi
8,231 từ
🔒 Đăng nhập
13
Sự Thật Trần Trụi
14,434 từ
🔒 Đăng nhập
14
Dưới Ánh Trăng Đen
10,615 từ
🔒 Đăng nhập
15
Bản Khế Ước Bằng Máu
11,726 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyết Thệ Dưới Ánh Trăng Đỏ
11,752 từ
🔒 Đăng nhập
17
Giữa Ranh Giới Sống Chết
13,030 từ
🔒 Đăng nhập
18
Giây Phút Sinh Tử
11,141 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lằn Ranh Sinh Tử
8,270 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Nơi Săn Mồi Kết Thúc
9,886 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?