Đêm. Chiếc đồng hồ cổ trên tường tích tắc, đều đặn như nhịp thở của ngôi nhà. Hương trầm thoang thoảng từ bát nhang trên bàn thờ ông bà, đã tàn từ lúc chạng vạng. Hằng nằm trên chiếc giường tre cũ, mắt nhắm nghiền, cố tìm về giấc ngủ vốn đã trở nên xa xỉ từ khi bé An còn trong bụng. Mọi thứ bình yên đến lạ, cái bình yên mà người ta vẫn hay gọi là "trước cơn bão".
Cô trở mình, tấm lưng đau nhức sau một ngày dài làm lụng. Chồng cô, anh Khang, vẫn ngủ say bên cạnh, tiếng ngáy khò khè đều đặn. Ngoài hiên, gió khẽ lay động tán lá bàng, tạo thành âm thanh xào xạc đều đều. Tất cả đều rất đỗi bình thường. Chỉ có điều, cô cảm thấy một luồng khí lạnh bất thường phả vào gáy, dù cửa sổ đã đóng kín. Một cảm giác như có ai đó đang đứng rất gần, thở nhẹ.
Tiếng khóc éc éc của bé An chợt xé toạc màn đêm. Hằng giật mình, lồm cồm ngồi dậy. Thằng bé lại đói rồi. Cô rón rén bước xuống giường, chân trần chạm vào nền gạch men lạnh buốt. Bước chân hướng về chiếc nôi gỗ đặt ở góc phòng.
Vừa đến gần, tiếng khóc của bé An bỗng ngưng bặt. Hằng khẽ thở phào. Chắc thằng bé tự nín, hoặc chìm vào giấc ngủ chập chờn. Nhưng rồi, một âm thanh khác cất lên, nhẹ nhàng, du dương, khiến cô đứng sững.
"À ơi… con ngủ cho ngoan… đêm đã khuya rồi…."
Là giọng hát ru. Một giọng hát trong trẻo, có phần non nớt, nhưng lại đầy ám ảnh. Hằng sởn gai ốc. Cô quay đầu nhìn về phía góc phòng. Ánh trăng hắt qua khung cửa sổ, đủ để cô nhìn thấy. Trên chiếc tủ cũ kỹ, cạnh bình hoa đồng rỗng, con búp bê vải cũ kỹ của cô ngày xưa, đôi mắt thêu bằng chỉ đen, đang ngồi thẳng đơ. Miệng nó khẽ mấp máy.
"Mẹ thương con… con ngủ say… để mẹ ngắm… con say ngủ…"
Giọng hát vẫn tiếp tục, đều đặn, như một chiếc hộp nhạc bị lên dây cót. Nhưng con búp bê này, Hằng nhớ rõ, không hề có pin hay bất cứ bộ phận điện tử nào. Nó chỉ là một con búp bê vải cũ kỹ, mà cô đã nhặt lại từ đống đồ ve chai của bà nội. Hơn thế, nó chưa bao giờ hát. Hằng có thể thề.
Mùi đất ẩm từ đâu đó xộc lên mũi cô, trộn lẫn với mùi nhang trầm đã tàn. Hàng loạt hình ảnh đáng sợ chợt lướt qua tâm trí Hằng. Cô nghe rõ từng lời hát, từng nốt nhạc. Và đôi mắt thêu bằng chỉ đen của con búp bê, trong ánh trăng mờ ảo, dường như đang nhìn thẳng vào cô, chớp chớp.
