Tiếng kim loại lanh canh va vào nhau, xen lẫn mùi máu tanh nồng và rỉ sét đặc trưng của ngục thất. Hàn Phàm, thân thể gầy gò xiềng xích, đôi mắt sâu hoắm nhưng sáng quắc, đang cẩn thận khắc từng phù văn phức tạp lên một khối đá đen xám. Hắn đã ở đây ba năm, ba năm bị giam cầm trong Hắc Thạch Lao của Vạn Tượng Tông, tội danh: "Trộm cắp và tà đạo".
Sự thật thì, hắn chỉ muốn tìm hiểu.
Ba năm trước, Hàn Phàm chỉ là một đệ tử ngoại môn tầm thường, thiên phú tu luyện kém cỏi. Nhưng hắn lại sở hữu một thứ mà không ai có: một mảnh ngọc giản cổ xưa khắc họa vô số phù văn kỳ dị. Mỗi khi hắn chạm vào sinh vật hay vật phẩm, ngọc giản lại lóe lên, thu thập "dữ liệu". Từ đó, hắn phát hiện ra những bí mật chấn động: chim sẻ có "khí tức Trường Sinh" ẩn giấu trong huyết mạch, phiến đá ven đường lại chứa đựng "tàn niệm Kiếm Ý" của một vị cường giả vô danh. Hắn gọi đó là "Dữ liệu Trường Sinh".
Thứ hắn muốn tìm hiểu chính là cội nguồn của sự sống, của Đạo, của Trường Sinh. Thế nhưng, Vạn Tượng Tông chỉ thấy hắn dùng thứ ngọc giản quái dị kia "giám định" mọi thứ, từ linh thảo cho đến thi thể đệ tử, lại còn thì thầm những điều khó hiểu về "cấu trúc năng lượng", "mô hình Đạo vận". Họ kết luận hắn tẩu hỏa nhập ma, dám động đến bí thuật cấm kỵ, và tống hắn vào đây.
"Keng!" Viên đá cuối cùng được khắc xong, một luồng sáng yếu ớt bùng lên, rồi vụt tắt. "Lại thất bại..." Hàn Phàm thở dài, cơ thể run rẩy vì kiệt sức. Hắn đang cố gắng tái tạo một trận pháp cổ xưa từ "dữ liệu" hắn thu thập được, thứ có thể giúp hắn... hiểu rõ hơn về bản chất của thời gian.
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Tiếng còi báo động vang lên xé toang sự tĩnh lặng của Hắc Thạch Lao. "Có chuyện gì vậy?" Một đệ tử canh gác lẩm bẩm, giọng run rẩy. "Đây là báo động cấp cao nhất! Không lẽ..."
Cánh cửa đá nặng nề của Hắc Thạch Lao bị một lực vô hình xô tung, đá vụn bắn tung tóe. Một bóng đen khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy sắt, với đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu, xuất hiện. Áp lực kinh khủng bao trùm, khiến không khí đặc quánh lại. Hắc Ám Cổ Thú, một linh thú viễn cổ được đồn đại là đã diệt vong hàng vạn năm trước, nay lại tái xuất!
Tiếng gầm thét của nó xé nát vách đá, nhốt chết toàn bộ đệ tử canh gác trong khoảnh khắc. Nó nhìn chằm chằm vào Hàn Phàm, như bị thứ gì đó trong người hắn thu hút. Một tia sáng yếu ớt từ ngọc giản trên ngực hắn lóe lên, phát ra một luồng dữ liệu mà chỉ mình hắn cảm nhận được: *"...Đồ Đằng Sinh Mệnh Cổ Thụ... Khí tức Viễn Cổ... Nguồn gốc Hỗn Độn..."*
