Trên gác mái cũ kỹ, nơi bụi thời gian phủ dày và bóng tối ngự trị,
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Cánh Cửa Sạm Màu — Đọc thử miễn phí
Cánh cửa gỗ sạm màu, ẩm mục vì thời gian và hơi sương của những chiều mưa gió, giờ đây hé mở ra một khe hở đen ngòm, như một đôi mắt trống rỗng chực nuốt chửng bất cứ kẻ phàm tục nào dám dò xét vào thế giới của nó. Lan đứng đó, bàn tay lạnh ngắt bám chặt vào khung cửa sổ cũ kỹ, hơi thở nhè nhẹ tựa làn khói vương vấn trong không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và hương trầm cũ, một mùi hương không ai thắp lên đã mấy chục năm. Mẹ bảo, ông nội mất đi, gác mái bị phong ấn. Bà ngoại thì cứ khăng khăng, có thứ gì đó đang chờ đợi. Lan, đứa cháu gái duy nhất trong nhà đủ tò mò và cứng đầu để không tin vào những lời hù dọa của người già, đã dành cả buổi sáng để cạy tung chiếc khóa hoen gỉ, thứ vẫn luôn được xem như lá bùa hộ mệnh cuối cùng của sự bình yên.
Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ áp mái, nơi tấm kính bám đầy bụi rêu phong, chỉ đủ soi rõ những hạt bụi lấp lánh như vũ điệu của các linh hồn nhỏ bé trong không gian tĩnh lặng. Chúng bay lượn trên một tấm khăn trắng phủ kín một vật thể lớn ở giữa phòng, thứ mà mẹ Lan luôn nhắc đến với cái tên “di vật của ông nội”. Tiếng kẽo kẹt của sàn gỗ dưới chân Lan vang vọng trong thinh không, từng bước chân như giẫm lên chính dòng thời gian mục ruỗng. Tóc gáy cô khẽ dựng đứng, không phải vì lạnh mà vì một cảm giác khó tả, như có ai đó vô hình đang dõi theo từng cử chỉ, từng ý nghĩ của cô. Cô hít một hơi sâu, cái không khí cũ kỹ ấy tràn vào lồng ngực, mang theo vị đăng đắng của mục nát và một chút… ngọt ngào, như mật ong lên men. Quái lạ. Đó là mùi gì? Trong trí nhớ của Lan, mùi gác mái luôn chỉ là mùi ẩm mốc và gỗ cũ.
Lan bước thêm một bước, cảm nhận rõ rệt sự mềm oặt, nhão nhoét của sàn gỗ bị mối mọt gặm nhấm. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho việc dọn dẹp một mớ hỗn độn của quá khứ, cô vẫn không khỏi rùng mình khi ánh mắt lướt qua những bóng đen lờ mờ, nhập nhòa sau đống đồ đạc cũ kỹ. Một chiếc tủ thờ nhỏ, đã mục ruỗng gần hết, nằm sát góc tường, những đường chạm trổ tinh xảo giờ chỉ còn là những vết mờ nhạt, méo mó. Trên đó, thay vì bát hương hay lọ hoa cúng, lại là một chiếc bình gốm cũ kỹ, miệng bình bị một miếng vải thô sơ buộc chặt. Màu sắc của miếng vải ấy, vàng ố và nhuốm màu thời gian, khiến Lan liên tưởng đến những dải lụa tang trắng phai bạc, giờ chuyển sang màu của rêu phong bám trên vách đá cổ. Cô chạm nhẹ vào mép bình, cảm giác lạnh lẽo như chạm vào một tảng băng giữa mùa hè, một sự lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ mà đến từ một cái gì đó nguyên thủy hơn, sâu thẳm hơn.
Cô cố gắng bỏ qua cảm giác bất an đang bò dọc sống lưng, tập trung vào việc dọn dẹp. Mục đích ban đầu của cô là tìm lại cuốn gia phả thất lạc mà mẹ cô đã nhắc đến. Lan bắt đầu kéo một chiếc rương gỗ sơn son thiếp vàng ra khỏi góc tường. Tiếng kèn kẹt khô khốc của bản lề cũ kỹ vang lên chói tai, như tiếng ai đó đang rên rỉ từ cõi sâu thẳm. Bụi bặm bay lên mù mịt, khiến cô ho sù sụ. Bên trong rương, thay vì quần áo hay vật dụng cũ, lại là những tập giấy ố vàng, những lá thư cũ kỹ viết bằng nét chữ thanh thoát của ông nội. Cô khẽ vuốt ve bìa cuốn gia phả, thứ cô đã tìm kiếm bấy lâu, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Nhưng rồi, ánh mắt cô chợt dừng lại ở một bức ảnh đen trắng nằm lẫn trong những lá thư. Đó là một bức ảnh gia đình, nhưng không phải bức ảnh mà cô từng thấy trong album của bà nội. Trong ảnh, ông nội, bà nội, và một người phụ nữ lạ mặt. Người phụ nữ ấy đứng ở rìa bức ảnh, nét mặt mờ nhạt, nhưng đôi mắt thì sáng quắc một cách bất thường, nhìn thẳng vào người xem. Cái nhìn đó khiến Lan thấy lạnh sống lưng, như thể cô đang bị nhìn thấu từ một khoảng thời gian khác, từ một chiều không gian khác. Điều đáng nói là, bà nội, người luôn có thói quen mặc áo dài gấm hoặc áo bà ba truyền thống, lại mặc một chiếc áo sườn xám màu đen, ôm sát, với những họa tiết thêu rồng phượng mà Lan chưa bao giờ thấy bà mặc trong bất cứ dịp nào.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lan cảm thấy một sự sai lệch nhỏ, một vết gợn không đáng kể trong bức tranh hoàn hảo về gia đình cô, nhưng đủ để khiến cô nhíu mày. Cô lật bức ảnh lại, hy vọng tìm thấy một ghi chú nhỏ về người phụ nữ lạ mặt kia, hay ít nhất là một ngày tháng. Không có gì. Chỉ có một dấu vân tay màu nâu đỏ nhạt nhoà ở góc dưới, như thể ai đó đã vô tình chạm vào khi tay còn dính màu đất đỏ bazan. Mà gác mái thì làm gì có đất?
Cô bỗng nghe một tiếng động lạ. Cót két. Không phải tiếng sàn gỗ dưới chân cô, cũng không phải tiếng mái nhà kêu do gió. Tiếng động ấy đến từ phía sau lưng, từ sâu trong bóng tối hun hút của gác mái, như tiếng ai đó đang lê bước chân trần trên nền đất. Lan quay phắt lại. Không có gì. Chỉ có những bóng hình chập chờn của đồ đạc cũ kỹ, những cái bóng đổ dài, méo mó như những con quái vật vô hình đang nấp mình chờ đợi. Cô tự nhủ, chắc là chuột, hay gió lùa qua khe hở nào đó. Nhưng cửa sổ đã đóng kín, và cô chưa bao giờ thấy chuột trên gác mái. Hơn nữa, cái mùi ngọt lịm ban nãy bỗng trở nên nồng nặc hơn, quyện với một mùi tanh nhẹ, như máu khô đã lâu ngày.
Lan hít một hơi, lần này không phải để lấy lại bình tĩnh mà để xác định cái mùi kinh tởm đó. Mùi tanh không lẫn đi đâu được. Nó không nồng nặc đến mức gây buồn nôn ngay lập tức, nhưng nó đủ để gợi lên một cảm giác ghê rợn, nguyên thủy. Mùi máu. Máu khô, quyện với mùi trầm hương cũ kỹ. Cô hướng mắt về phía trung tâm gác mái, nơi tấm khăn trắng vẫn phủ kín vật thể bí ẩn. Một thôi thúc không thể cưỡng lại kéo cô về phía đó, như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa. Từng bước chân của cô trở nên nặng trĩu, mỗi tiếng cót két của sàn gỗ dưới chân giờ đây không còn là tiếng mục ruỗng của thời gian, mà là tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực cô, gióng lên một hồi chuông cảnh báo.
Khi đến gần, Lan nhận ra tấm khăn trắng không phải là một tấm vải bình thường. Đó là một tấm vải lụa trắng đã ngả màu cháo lòng vì thời gian, được thêu những họa tiết chim hạc và mây trời, những họa tiết thường thấy trên vải liệm. Bàn tay cô run rẩy đưa lên, ngập ngừng trước khi chạm vào tấm vải. Xúc giác của cô ghi nhận một sự mềm mại lạ thường, không phải của vải đã cũ kỹ, mà như có một lớp bụi phấn mỏng bám chặt vào từng sợi tơ. Khi ngón tay cô chạm vào, một làn hơi lạnh buốt toát ra, không phải cái lạnh của gió, mà là cái lạnh thấu xương của một vật thể đã chết, đã nằm yên ở đây từ rất lâu.
Và rồi, cô nghe thấy. Một tiếng thì thầm. Rất khẽ, rất mờ nhạt, như tiếng gió thoảng qua kẽ lá, nhưng rõ ràng đó là một giọng nói. Một giọng phụ nữ. Tiếng nói không thành lời, chỉ là những âm tiết mơ hồ, lặp đi lặp lại một cách ám ảnh, như một lời kinh nguyện cổ xưa hay một lời nguyền rủa bị lãng quên. Tiếng thì thầm ấy không đến từ một hướng cụ thể, mà như bao trùm lấy toàn bộ không gian gác mái, len lỏi vào từng kẽ hở, từng hạt bụi, từng thớ gỗ.
Lan đứng sững sờ. Tay cô vẫn còn chạm vào tấm vải liệm phủ trên vật thể bí ẩn. Tiếng thì thầm trở nên rõ ràng hơn một chút, đủ để cô phân biệt được vài âm tiết lẻ tẻ, nghe như "…cầu… linh… hồn…" rồi lại chìm vào những âm thanh vô định. Cùng lúc đó, cái mùi tanh nồng nặc bỗng bốc lên mạnh mẽ hơn, khiến cô cảm thấy buồn nôn. Máu. Chắc chắn là máu. Không thể là thứ gì khác. Và mùi ngọt lịm kia, nó không phải là mật ong. Nó là mùi của hoa sen khô, thứ hoa sen thường được dùng trong các nghi lễ tang ma cổ truyền.
Mọi lý trí trong Lan đều gào thét rằng cô nên quay đầu bỏ chạy. Nhưng một thứ gì đó, một lực hút vô hình, một sự tò mò điên dại, giữ chặt cô lại. Cô cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa vào một thế giới khác, một thế giới mà chỉ có người chết và những kẻ điên mới dám chạm tới. Đôi mắt cô dõi theo những hạt bụi nhảy múa trong luồng sáng yếu ớt, chúng không còn bay ngẫu nhiên nữa, mà dường như xoáy tròn một cách có chủ đích, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ ngay trên đỉnh của tấm vải liệm. Không khí đột nhiên trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể có hàng ngàn linh hồn vô hình đang tập trung lại, nín thở chờ đợi hành động tiếp theo của cô.
Trái tim Lan đập dồn dập trong lồng ngực, những nhịp đập nhanh đến mức cô cảm thấy toàn thân mình đang rung lên bần bật. Hơi lạnh từ tấm vải liệm không chỉ còn ở ngón tay mà đã lan tỏa khắp cánh tay, rồi bò dần lên vai, gáy cô. Cô có cảm giác như những sợi tơ mỏng mảnh từ tấm vải ấy đang vươn ra, tìm cách bám víu vào da thịt cô, kéo cô lại gần hơn, sâu hơn vào cái bí mật đã bị chôn vùi. Nỗi sợ hãi giờ đây không còn là một cảm giác mơ hồ, mà là một thực thể sống động, đang bóp nghẹt lồng ngực cô, đẩy hơi thở ra khỏi phổi cô.
Lan nhắm mắt lại, cố gắng xua tan những ảo giác, những âm thanh và mùi vị kinh hoàng ấy. Nhưng khi cô mở mắt ra, mọi thứ vẫn còn đó, thậm chí còn rõ ràng hơn. Những hạt bụi vẫn xoáy tròn. Tiếng thì thầm vẫn văng vẳng. Mùi máu và hoa sen khô vẫn xộc thẳng vào mũi. Và rồi, cô nhìn thấy. Phía dưới tấm vải liệm, một đường nét lờ mờ, cong cong, như hình dáng một… cơ thể. Không phải một vật thể cứng cáp. Mà là một hình hài mềm mại, thuôn dài, nằm yên bất động.
Lan đưa tay, không thể kiềm chế được, nắm lấy một góc tấm vải lụa, những ngón tay cô lướt trên những đường thêu hình chim hạc giờ đây như những đường gân xanh nổi cộm trên một tấm da nhăn nheo. Cô giật mạnh. Tấm vải liệm, sau hàng thập kỷ phủ kín bí mật, cuối cùng cũng bị vén lên, chậm rãi, từ từ, như một bức màn sân khấu vén mở ra một vở kịch kinh hoàng đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Khi tấm vải lụa sạm màu trượt xuống, thứ lộ ra trước mắt Lan không phải là những di vật của ông nội, không phải những kỷ vật cổ xưa mà cô từng nghĩ. Đó là một bàn thờ. Một bàn thờ nhỏ, được chạm khắc công phu từ gỗ mun đen bóng, nhưng thay vì bát hương, hoa quả, hay bài vị tổ tiên, lại là một bệ đá ong sần sùi. Trên bệ đá ong ấy, giữa những cánh hoa sen khô héo và một vũng chất lỏng sẫm màu đã khô lại, là một thứ kinh hoàng đến mức mọi giác quan của Lan đều đình trệ.
Một cái đầu người. Không còn da thịt, chỉ còn xương sọ trắng bệch, nhưng vẫn còn nguyên vẹn, đôi hốc mắt đen thẳm như hai vực sâu hun hút nhìn thẳng vào cô, như thể đang thách thức, đang trách móc, hay đang chờ đợi một lời thỉnh cầu. Trên đỉnh hộp sọ, một vòng hoa sen đã khô quắt, dính chặt vào xương.
Và rồi, cái mùi ngọt lịm ban nãy bỗng trở nên nồng nặc đến mức ngạt thở. Lan nhận ra, đó không phải là mùi hoa sen khô bình thường. Đó là mùi của sự bảo quản. Mùi của ướp xác.
Cô lùi lại một bước, hai bước, toàn thân run rẩy, đồng tử co rút lại trước cảnh tượng phi lý và kinh tởm ấy. Cái đầu xương sọ ấy không hề có vẻ gì là cổ kính hay thiêng liêng. Ngược lại, nó toát ra một thứ năng lượng u ám, ghê rợn, như một lời nguyền đã bị kích hoạt. Cô cảm thấy như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng, không thể thốt nên lời. Mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn tiếng ù ù trong tai cô và tiếng tim đập điên cuồng.
Ánh sáng từ ô cửa sổ áp mái bỗng mờ đi một cách kỳ lạ, như có ai đó vừa che khuất nó. Cả gác mái chìm vào bóng tối sâu thẳm hơn, và cái bóng đen ở góc phòng, nơi chiếc tủ thờ mục ruỗng nằm đó, dường như lớn hơn, nuốt chửng lấy mọi thứ. Từ bên trong bóng tối ấy, Lan có cảm giác như có thứ gì đó đang nhích dần, chậm rãi, hướng về phía cô.
Đôi mắt xương sọ vẫn nhìn chằm chằm.
Lan không còn nghe thấy tiếng thì thầm nữa. Chỉ còn sự im lặng chết chóc. Nhưng rồi, từ chính hốc mắt đen thẳm của cái sọ, một đốm sáng đỏ li ti bỗng lóe lên, rồi vụt tắt, như một con đom đóm lạc lõng trong đêm trường. Nhưng đó không phải là đom đóm. Đó là ánh mắt. Một ánh mắt chứa đầy oán hận và khao khát.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
**Chạy trốn khỏi gác mái (🔥):** Quay lưng lại với bàn thờ xương sọ, lao xuống cầu thang tìm kiếm sự an toàn.
An toàn
🔥
**Tìm kiếm manh mối (✨):** Cố gắng tìm hiểu thêm về cái đầu người và bàn thờ lạ lùng này, có thể tìm thấy lời giải thích trong cuốn gia phả hay những lá thư cũ.
Táo bạo
✨
**Đối mặt với nó (🛡️):** Đứng yên, nhìn thẳng vào hốc mắt của cái đầu sọ, chờ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Bất ngờ
Mùi Nhang Cũ, Hộp Sọ Mới
7,985 từ
🔒 Đăng nhập
7
Hương Hồn Trong Gác Mái
10,986 từ
🔒 Đăng nhập
8
Bàn Thờ Không Tên
9,000 từ
🔒 Đăng nhập
9
Hương Hồn Căm Hận
12,024 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Tối Khắc Khoải Gác Mái
11,355 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vật Hiến Tế Giữa Bụi Mờ
10,009 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hũ Sành Nơi Gác Mái
7,515 từ
🔒 Đăng nhập
13
Mùi Hương Của Kẻ Đã Mất
2,649 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bóng Tối Biết Nhìn
10,108 từ
🔒 Đăng nhập
15
Án Thờ Trong Màn Đêm
11,874 từ
🔒 Đăng nhập
16
Án Thờ Của Người Đã Khuất
12,754 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mùi Hương Thờ Cúng
10,470 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hương Xác Trầm Đục
10,047 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ngai Vàng Trong Bụi
10,557 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lễ Vật Cuối Cùng
8,600 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.