Lâm Phàm co quắp trong góc tối ẩm thấp của Cửu Tuyệt Tông, hơi thở đứt quãng. Gió lạnh từ khe cửa sổ mục nát lùa vào, xuyên thấu lớp áo mỏng manh, càng khiến vết thương do trưởng lão ngoại môn ban tặng thêm nhói buốt. "Phế vật!" – lời mắng nhiếc tàn nhẫn ấy cứ văng vẳng bên tai, như xiềng xích trói buộc tâm hồn. Từ ngày linh căn bị đánh giá là 'tạp phế', không thể hấp thu linh khí, hắn đã từ thiên tài trở thành trò cười, bị đày xuống Tạp Dịch Viện, sống không bằng chết.
Đêm nay, cái lạnh thấu xương và cơn đói cồn cào dường như muốn nuốt chửng chút ý chí sống sót cuối cùng. Lâm Phàm ngước nhìn trăng sáng vằng vặc qua ô cửa, ánh sáng yếu ớt của nó chỉ làm nổi bật thêm sự cô độc. "Chẳng lẽ, ta cứ phải chết mục rữa ở nơi này sao?" Hắn nghiến răng, mùi máu tanh trong miệng càng lúc càng rõ.
Đột nhiên, một tia sáng xanh lam lóe lên trong đầu, lạnh buốt như băng nhưng lại mang theo một chút hy vọng. "Kích hoạt hệ thống... Gacha Tiên Đồ." Một giọng nói vô cảm vang lên, chấn động đến tận linh hồn. Trước mắt hắn hiện ra một giao diện kỳ lạ, một chiếc hộp gỗ cổ kính khắc đầy phù văn huyền bí, bên trên có hai nút lựa chọn: "Rút một lần (10 điểm)" và "Rút mười lần (90 điểm)".
"Điểm? Ta lấy đâu ra điểm?" Lâm Phàm lẩm bẩm, hoảng loạn xen lẫn bối rối. Đúng lúc đó, một dòng chữ nhỏ hiện lên: "Hệ thống tự động quy đổi 'ý chí bất khuất' thành điểm gacha. Mỗi lần tử vong, điểm sẽ tăng lên."
Tử vong... Ý chí bất khuất... Lâm Phàm chợt hiểu ra. Hắn đã suýt chết không biết bao nhiêu lần, nhưng luôn cố gắng gượng dậy, cắn răng chịu đựng. Có lẽ, chính những lần bị đánh đập đến thập tử nhất sinh, những lần suýt bỏ cuộc mà vẫn bám víu lấy sự sống, đã tích lũy nên "điểm" này.
Hắn nhìn con số hiện trên màn hình: "10 điểm." Vừa đủ cho một lần rút. Tim hắn đập thình thịch như trống dồn, cảm giác vừa sợ hãi vừa hưng phấn. Đây có thể là hy vọng duy nhất, hoặc cũng có thể là trò đùa cuối cùng của số phận. "Rút... rút một lần!" Hắn thì thầm, giọng khản đặc.
Chiếc hộp gỗ trên màn hình xoay tròn, phát ra ánh sáng chói lòa. Những phù văn cổ xưa nhảy múa, rồi nhanh chóng hội tụ về trung tâm. Một âm thanh "Cạch!" vang lên, cánh hộp mở ra, bên trong lấp lánh một vật phẩm.
[Chúc mừng ký chủ nhận được: Thuật Pháp Phổ Thông – Cầm Nã Long Thủ]
