Tô Trần mở mắt, cảm giác đầu óc quay cuồng như vừa bị một đạo lôi đình giáng xuống. Xung quanh hắn là một gian phòng gỗ mục nát, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Hắn nhận ra đây là Cửu U Thôn, nơi xa xôi hẻo lánh nhất của Hạ Huyền Giới, và hắn, một sinh viên đại học bình thường, giờ đã biến thành một thiếu niên mười lăm tuổi cùng tên.
Không chỉ có vậy, trước mắt hắn là một giao diện trong suốt, ánh sáng xanh lam nhàn nhạt:
**[Hệ Thống Tu Tiên MMORPG Khởi Động!]**
**Tên:** Tô Trần **Tuổi:** 15 **Cảnh giới:** Luyện Khí tầng 1 (0/100 EXP) **Thể chất:** Phàm Thai (Thiên phú tu luyện: Cực thấp) **Kỹ năng:** * **Kiếm Pháp Nhập Môn (Cấp 1):** 0/100 EXP (Chủ động) * **Linh Khí Thổ Nạp Thuật (Cấp 1):** 0/100 EXP (Bị động) **Nhiệm vụ:** * **Nhiệm vụ chính tuyến:** “Khởi Đầu Của Phàm Nhân” (Hoàn thành: Thổ nạp linh khí 100 lần. Phần thưởng: 10 EXP, 1 Linh Đan Phù Trợ) * **Nhiệm vụ phụ tuyến:** “Tìm Kiếm Linh Dược” (Hoàn thành: Thu thập 3 cây Thanh Tâm Thảo. Phần thưởng: 5 EXP, 10 đồng bạc)
Tô Trần khẽ cau mày. Cái quái gì đây? Hắn nhớ mình vừa thức khuya cày game, sau đó… mọi thứ tối sầm. Giờ thì hắn đang ở một thế giới tu tiên, và nó còn đi kèm cái hệ thống MMORPG này nữa. Phàm Thai, thiên phú cực thấp? Hắn cười khổ. Chẳng trách ký ức của "Tô Trần cũ" cho thấy hắn tu luyện ba năm vẫn dậm chân tại Luyện Khí tầng một, còn chưa đột phá sang tầng hai.
Bỗng, một tiếng gõ cửa thô bạo vang lên. "Tô Trần, đồ phế vật! Còn không mau ra đây? Hôm nay đến lượt ngươi đi săn yêu thú kiếm Linh thạch nộp cho Trưởng lão!"
Cánh cửa bật mở, một thanh niên cao lớn, mặt đầy vết sẹo, hung hăng bước vào. Hắn là Lý Cường, thủ lĩnh của nhóm đệ tử ngoại môn cùng lứa, luôn coi thường Tô Trần. Hắn thấy Tô Trần vẫn ngồi bất động, liền cười khẩy: "Sao? Luyện Khí tầng một mà còn muốn trốn việc à? Cẩn thận ta báo lên Trưởng lão, phế bỏ tu vi của ngươi đấy!"
Tô Trần ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng. Hắn không phải Tô Trần yếu đuối ngày xưa. Hệ thống game hiện lên trong tầm nhìn, và hắn nhận ra, đây không phải là một trò chơi, đây là cơ hội của hắn.
"Ta đi." Tô Trần đứng dậy, giọng nói bình thản đến lạ.
