Anh và cô từng có một tình yêu đẹp đẽ thời thanh xuân, nhưng vì những hiểu lầm và áp lực gia đình, họ đã chia xa. Nhiều năm sau, họ gặp lại nhau, nhưng mỗi người đều mang trong mình những gánh nặng từ quá khứ. Anh đã có vị hôn thê, cô cũng không còn là cô gái ngây thơ ngày nào. Liệu tình yêu năm xưa có đủ mạnh mẽ để phá vỡ những rào cản hiện tại, hay họ sẽ mãi mắc kẹt trong những hối tiếc và day dứt?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ký Ức Gọi Tên — Đọc thử miễn phí
Anh đứng đó, giữa ánh đèn rực rỡ và tiếng nhạc jazz dìu dặt, như một vết cắt sắc lẹm vào dòng thời gian mà cô đã cố gắng vá víu suốt nhiều năm. Đầu ngón tay Như Ý chợt co rúm, ly champagne trên tay suýt nữa thì rơi xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Cô nín thở, cố gắng không để bất kỳ âm thanh nào thoát ra khỏi lồng ngực đang thắt chặt. Mùi nước hoa đàn hương quen thuộc, thứ mùi mà cô tưởng đã hoàn toàn bị lãng quên trong trí nhớ, đột ngột xộc vào khoang mũi, khiến mọi giác quan trong cô như bị đánh thức một cách tàn nhẫn. Cô nhắm mắt lại trong tích tắc, cố xua đi ảo giác ấy, nhưng khi mở ra, anh vẫn ở đó, cao ngạo và lạnh lùng, đang trò chuyện với một nhóm đối tác ngay giữa sảnh tiệc tầng 30 của Bitexco, nơi ánh đèn thành phố Sài Gòn đêm rực rỡ như một dải ngân hà nhân tạo. Tim cô thắt một cái, như ai đó đang vắt kiệt nó, ép những giọt máu cuối cùng chảy ngược về quá khứ. "Bình tĩnh, Như Ý," cô tự nhủ, giọng nói bên trong khô khốc như cát. "Mày đã sống sót qua kỳ thi CPA quái ác, mày sống sót được qua bữa tối này, và mày chắc chắn sẽ sống sót được qua cuộc chạm mặt vô tình này." Cô hít một hơi thật sâu, vị chua của champagne còn đọng lại trên đầu lưỡi bỗng trở nên vô vị. Ánh mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp, rồi vội vã nhìn xuống đôi giày cao gót của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. Nhưng góc nhìn nghiêng đó vẫn đủ để cô thấy mái tóc đen nhánh quen thuộc, đường quai hàm sắc sảo và dáng người đứng thẳng tắp, vững chãi như một cây tùng. Anh không thay đổi nhiều, chỉ là trưởng thành hơn, và có lẽ… lạnh lùng hơn. Một cơn gió nhẹ từ ban công mở ùa vào, khẽ khàng lướt qua làn da cô, mang theo hơi ẩm của đêm Sài Gòn. Cô rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một dự cảm không lành đang len lỏi trong từng mạch máu. Đôi mắt anh, dù cách xa như vậy, dường như cũng đang lướt về phía cô.
***
"Trời ơi mày ơi, tự nhiên đứng ngây ra đó làm gì? Ma nhập à?" Tiếng Mai, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp, đột ngột vang lên bên tai, phá tan bầu không khí căng như dây đàn trong tâm trí Như Ý. Mai đặt tay lên vai Như Ý, hơi véo một cái. "Uống rượu có tí mà bay rồi hả bà nội?" Như Ý giật bắn mình, khẽ lắc đầu, cố gắng đẩy lùi hình ảnh vừa rồi ra khỏi đầu. "Mày nói gì cơ?" Giọng cô nghe xa lạ và khàn khàn. Mai nhíu mày, đôi mắt sắc sảo lướt qua Như Ý rồi dừng lại ở một điểm xa hơn. "Tao hỏi mày làm sao đấy, tự nhiên đứng đơ ra, mặt cắt không còn một giọt máu. Hay thấy trai đẹp nên mất hồn?" Mai cười khẩy, liếc mắt về phía nhóm người đang tụ tập gần khu vực trưng bày dự án mới. Như Ý cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra ánh mắt Mai đang dừng lại đúng vào Thiên Anh. Cô vội vàng giật tay Mai xuống, ra hiệu im lặng. "Mày nói linh tinh gì thế, Mai. Rượu vào lời ra à?" Cô gượng cười, nhưng nụ cười đông cứng trên môi không thể che giấu sự căng thẳng trong đôi mắt. Mai nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt tinh quái như đọc được điều gì đó. "Ơ kìa, có gì mà căng. Mà nói thật, có một người đang nhìn chằm chằm về phía tụi mình đấy. Đẹp trai quá trời quá đất luôn." Tim Như Ý lại nhảy dựng lên một nhịp. Cô không dám quay đầu lại, chỉ cảm thấy hơi thở trở nên khó khăn hơn. Cô biết là ai. Cô biết rất rõ. Ngón tay cô tự động gõ nhẹ lên thành ly champagne, tạo ra những âm thanh lách cách nhỏ xíu mà chỉ mình cô nghe thấy được trong tiếng ồn ào của buổi tiệc. "Thôi đi bà," Như Ý nói, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể. "Mày ảo tưởng sức mạnh vừa thôi. Người ta nhìn về phía đó là vì đối tác, vì công việc, không phải vì hai đứa mình đâu." Một tia nắng từ cửa kính hắt vào, chiếu thẳng vào gương mặt cô, khiến cô cảm thấy nóng ran. Nhưng sự thật thì cả người cô đang lạnh toát. Cô nuốt khan, vị đắng của sự thật còn sót lại trong cổ họng. Cô không thể trốn tránh mãi được. Anh đã thấy cô rồi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Như Ý không cần nhìn cũng biết ánh mắt Thiên Anh đang đặt ở đâu. Một cảm giác nóng rực lan tỏa trên gò má, như thể anh đang đốt cháy cô bằng cái nhìn ấy. "À, chào Như Ý, Mai. Vừa đúng lúc!" Giọng nói tươi rói của chị Thùy, trưởng phòng marketing, vang lên bên cạnh. Chị Thùy kéo tay Như Ý và Mai, đẩy họ về phía nhóm người đang đứng. "Đây là đối tác quan trọng của chúng ta, anh Thiên Anh từ tập đoàn H.V. Group. Anh Thiên Anh, đây là Như Ý và Mai, hai thành viên chủ chốt trong đội ngũ phát triển sản phẩm của chúng ta." Cô cảm thấy thế giới như quay cuồng. Thời gian như ngừng lại. Tiếng nhạc jazz, tiếng trò chuyện ồn ào, mọi thứ bỗng chốc trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại khuôn mặt anh, rõ nét đến từng chi tiết. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy, vẫn như ngày nào, nhưng giờ đây chúng mang theo một tầng sương khói khó hiểu, che giấu đi mọi cảm xúc. Anh khẽ gật đầu, một động tác lịch sự, nhưng đôi môi anh không cong lên thành nụ cười. Mùi đàn hương lại gần hơn, cùng với một chút hương cà phê nhẹ nhàng còn vương trên áo vest anh. Như Ý cảm thấy cổ họng khô khốc, không thể thốt ra một lời nào. Mai, bên cạnh cô, cũng đột nhiên im bặt, có lẽ cũng nhận ra sự căng thẳng lạ thường giữa hai người. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến mức khó thở. "Rất vui được hợp tác," Thiên Anh nói, giọng trầm ấm, nhưng nghe cứ như một lời tuyên bố hơn là một lời chào hỏi thông thường. Anh không nhìn thẳng vào Như Ý, mà liếc qua cô một cái rồi chuyển ánh mắt sang chị Thùy, như thể cô chỉ là một vật cản vô hình. Tim Như Ý lại nhói lên một cái, cơn đau buốt lan nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng. Anh đã thay đổi rồi. Không còn là cậu thiếu niên với nụ cười ấm áp như nắng mùa hè mà cô từng biết. Giờ đây, anh giống như một khối băng vĩnh cửu, lạnh lẽo và không thể chạm tới. Cô tự véo vào lòng bàn tay để giữ mình tỉnh táo, vị mặn của mồ hôi trên môi. Anh không chỉ là một vết cắt, anh là cả một vực sâu.
***
"Rất... rất hân hạnh." Như Ý cố gắng nặn ra nụ cười và lời chào xã giao, nhưng cảm thấy như hàm răng mình đang đông cứng. Mai khẽ huých tay cô một cái, ra hiệu cô nên nói gì đó. Nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục nghẹn khổng lồ. "Dự án lần này rất quan trọng với cả hai bên," chị Thùy tiếp lời, phá vỡ bầu không khí ngượng nghịu. "Chúng tôi đã dành rất nhiều tâm huyết cho nó. Hy vọng sẽ nhận được sự ủng hộ và tin tưởng từ H.V. Group." Thiên Anh khẽ gật đầu, ánh mắt anh lướt qua những chi tiết trưng bày dự án trên màn hình LED lớn. "Tất nhiên rồi. Chúng tôi đánh giá cao sự chuyên nghiệp của các bạn." Giọng anh vẫn lạnh nhạt, nhưng lại mang một sự tin cậy tuyệt đối. Như Ý cảm thấy một sự thất vọng len lỏi trong lòng. Cô đã mong chờ điều gì? Một ánh mắt nhận ra? Một lời chào hỏi thân tình hơn? Hay một tia sáng yếu ớt của quá khứ? Không, cô đã lầm. Anh đã biến thành một người hoàn toàn khác. Anh đã quên cô rồi, hoặc tệ hơn, anh đã chọn cách quên. Cô cảm nhận được sự nhức nhối ở khóe mắt, nhưng cố gắng kìm nén. Ngón tay cô siết chặt ly rượu, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lớp thủy tinh. "À, anh Thiên Anh này, đây là Như Ý, người phụ trách chính về mặt thiết kế trải nghiệm người dùng của chúng ta," chị Thùy lại nhiệt tình giới thiệu, vô tình đẩy Như Ý vào tâm điểm của sự chú ý mà cô muốn tránh nhất. Thiên Anh quay đầu lại, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô. Khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh đều biến mất. Cô cảm thấy như mình đang đứng trên một sợi dây mảnh mai bắc qua vực sâu không đáy, và ánh mắt anh chính là cơn gió độc thổi qua, khiến cô chao đảo. Mùi nước hoa hồng nhạt từ một người phụ nữ nào đó đi ngang qua lướt vào mũi cô, hòa lẫn với mùi đàn hương của anh, tạo thành một hỗn hợp khó chịu. Anh nhếch mép, một nụ cười cực kỳ nhạt, chỉ cong lên hai milimet ở khóe môi. "Phải rồi. Cô Như Ý." Anh lặp lại tên cô, chậm rãi, từng chữ một, như thể đang nếm thử một loại rượu đắng. "Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?"
***
Câu hỏi của anh như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào trái tim Như Ý, rồi xoắn một vòng đau đớn. Cô muốn hét lên, muốn nói "Chúng ta đã từng là tất cả của nhau!" Nhưng cổ họng cô như bị đông cứng lại, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Hàng ngàn kỷ niệm ùa về như một cơn sóng thần, nhấn chìm cô trong những mảnh vỡ của quá khứ. Tiếng cười trong trẻo dưới tán phượng vĩ trường học, những lần anh lén nắm tay cô trong rạp chiếu phim, mùi tóc bưởi vừa gội của cô khi anh ôm cô từ phía sau… Tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí, nhưng với anh, chúng có vẻ như chưa từng tồn tại. Mai, đứng bên cạnh, ho khan một tiếng, vẻ mặt đầy khó xử. "Dạ, anh Thiên Anh. Chắc là trong một sự kiện nào đó thôi ạ. Sài Gòn nhỏ mà," Mai nói đỡ, cố gắng xoa dịu bầu không khí. Như Ý cảm thấy biết ơn Mai, nhưng cũng đồng thời đau đớn đến tột cùng. Cô tự hỏi liệu anh có thực sự không nhớ, hay chỉ là đang cố tình làm nhục cô trước mặt mọi người? Đầu ngón tay cô run lên bần bật, cô vội vàng giấu chúng sau lưng, sợ anh sẽ nhìn thấy. Vị cà phê đắng ngắt từ ly espresso buổi chiều bỗng trào ngược lên cổ họng, khiến cô có cảm giác buồn nôn. "Có lẽ vậy," Thiên Anh đáp, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhưng cô cảm thấy một tia gì đó vụt qua trong đáy mắt sâu thẳm ấy, nhanh đến mức cô không kịp nắm bắt. Anh quay sang chị Thùy, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Như Ý. "Chúng ta nên bàn thêm về các mục tiêu dài hạn. Tôi thấy dự án này có tiềm năng rất lớn." Tiếng giày da của anh gõ nhẹ trên sàn đá hoa khi anh bước về phía khu vực trưng bày, bỏ lại Như Ý đứng chôn chân tại chỗ. Cô nhìn theo bóng lưng anh, cảm thấy như một phần linh hồn mình đang bị xé toạc và bỏ lại phía sau. Giờ đây, anh không chỉ là một gánh nặng từ quá khứ, anh còn là một bóng ma hiện hữu, nhắc nhở cô về tất cả những gì cô đã mất. Một sợi tóc con vướng vào khóe môi cô, cô khẽ đưa tay vén lên, nhưng cảm thấy như mình đang cố gắng gạt đi một nỗi đau không tên.
***
Buổi tiệc kết thúc, nhưng sự dày vò trong lòng Như Ý thì không. Cô và Mai ngồi trong một quán cà phê rooftop yên tĩnh ở Quận 1, tiếng nhạc nhẹ nhàng hơn, và ánh đèn lấp lánh của thành phố trải dài dưới chân. Ly trà đào của Như Ý vẫn còn nguyên, đá tan chảy hết. Mai khẽ thở dài, nhấp một ngụm cà phê sữa đá. "Trời đất ơi, tao chưa bao giờ thấy mày đơ đến thế. Ai vậy Như Ý? Thùy Linh là ai mà mày nhìn như nhìn thấy ma vậy?" Mai hỏi, giọng trầm xuống, không còn vẻ xàm xí như mọi khi. "Tên anh ấy là Thiên Anh," Như Ý thì thầm, giọng khản đặc. Cô không thể nói dối Mai được. Mai là người đã cùng cô trải qua những năm tháng khó khăn nhất sau khi anh biến mất. "Thiên Anh... là Thiên Anh của ngày xưa." Mai đặt ly cà phê xuống bàn cái "cạch", ánh mắt ngạc nhiên tột độ. "Cái gì? Thật á? Trời ơi, tao cứ tưởng mày nói chơi. Nhưng mà… sao anh ấy lại không nhận ra mày?" Như Ý khẽ nhún vai, nhưng trong lòng lại là cả một cơn bão tố. "Anh ấy nói 'Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?'. Anh ấy... không nhớ gì cả." Vị chua của trà đào bây giờ lại trở thành vị đắng, đọng lại mãi nơi cuống họng. "Không thể nào," Mai lắc đầu lia lịa. "Mày với ảnh ngày xưa dính nhau như sam. Cả cái trường ai cũng biết. Làm sao mà quên được chứ?" Như Ý nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà cao tầng lấp lánh trong đêm. "Có lẽ anh ấy chọn cách quên. Hoặc... có những chuyện anh ấy không muốn nhớ." Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi mưa vừa tạnh trên bê tông nóng, se sắt đến tận xương tủy. Cô nhớ lại cái cách Thiên Anh nhìn cô, cái ánh mắt xa lạ và hờ hững. Nó còn đau hơn cả một cái tát. Chiếc áo sơ mi mỏng cô đang mặc dưới lớp blazer không đủ để giữ ấm. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập hỗn loạn của trái tim. Không chỉ là ký ức, mà cả một phần thanh xuân của cô cũng đang bị anh phủ nhận.
***
"Nhưng mà... không nhớ gì thì cũng hơi quá đáng đó mày," Mai tiếp tục, vẻ mặt không giấu được sự phẫn nộ. "Dù có chuyện gì đi nữa, cái kiểu coi người yêu cũ như người xa lạ vậy là không được rồi." Như Ý khẽ cười, một nụ cười chua chát. "Người yêu cũ? Giờ thì anh ấy là đối tác của công ty mình, Mai. Và có lẽ, đã có vị hôn thê rồi." Cô nhớ lại thoáng qua một chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út của anh, khi anh đưa tay lên vuốt tóc. Chỉ là một khoảnh khắc rất nhanh, nhưng đủ để khắc sâu vào tâm trí cô. Tim cô lại co thắt một cái, đau điếng. "Vị hôn thê?" Mai thốt lên, mắt trợn tròn. "Trời đất ơi, mày biết từ đâu? Thật không? Vậy thì..." Mai ngập ngừng, nhìn Như Ý với ánh mắt đầy lo lắng. "Vậy thì mọi chuyện còn phức tạp hơn tao nghĩ nhiều." Như Ý gật đầu, ngón tay cô vẽ những vòng tròn vô định trên mặt bàn đá lạnh. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ trong quán bỗng nghe thật xa vời, không thể xoa dịu được nỗi trống rỗng trong cô. Cô nhớ lại lời mẹ anh nói ngày xưa, những lời cay nghiệt về việc cô không xứng với con trai bà. Có lẽ, giờ đây, anh đã tìm được người "xứng đáng" hơn, người có thể gánh vác được những kỳ vọng mà gia đình anh đặt ra. Nước mắt mặn chát bất chợt chảy xuống, chảy vào khóe môi, vị đắng chát xộc thẳng vào cổ họng. Cô vội vàng quay mặt đi, giả vờ nhìn ra ngoài cửa kính, không muốn Mai nhìn thấy sự yếu mềm này. "Thôi bỏ đi," cô nói, giọng ngắt quãng. "Chuyện cũ rồi. Giờ chỉ là đối tác. Càng không liên quan càng tốt." Nhưng mỗi câu nói đều như một vết cứa vào chính mình. Làm sao có thể không liên quan được
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Gánh Nặng Tình Yêu Từ Quá Khứ
7,746 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dòng Chảy Ngầm
11,421 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Nứt Hôn Ước
11,935 từ
🔒 Đăng nhập
9
LỜI HÔN ƯỚC GAI GÓC
13,481 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ánh Mắt Của Ký Ức
11,865 từ
🔒 Đăng nhập
11
Chạm Vùng Cấm
11,023 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hơi Thở Của Quá Khứ
12,573 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vết Cắt Định Mệnh
12,946 từ
🔒 Đăng nhập
14
Sự Thật Vỡ Tan
9,240 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Thú Tội Giữa Bão Tố
9,864 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Cắt Định Mệnh
13,788 từ
🔒 Đăng nhập
17
Giữa Ngã Ba Định Mệnh
11,331 từ
🔒 Đăng nhập
18
Bên Rìa Của Nỗi Đau
6,324 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giá Phải Trả Của Sự Thật
12,238 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Sau Giông Bão
11,983 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?