Giữa không gian vô tận của viễn cổ, nơi mà ánh sáng của các vì sao không thể soi thấu, một tiếng nổ lớn vang lên như một sự khởi đầu cho một kỷ nguyên mới. Nơi đây, linh khí tràn đầy, chảy xuyên qua từng ngọn núi, từng dòng sông, mang đến sự sống cho muôn loài. Nhưng cũng chính ở nơi này, cuộc chiến không ngừng nghỉ giữa các thế lực tu tiên đã trở thành một phần không thể thiếu của tự nhiên.
Vạn năm trước, trong một đại lục mang tên Thần Huyền, bầu trời không chỉ gọi là bầu trời. Nó là một vương quốc của những kẻ mạnh — những đại năng có thể che trời, lấp biển. Những người này không chỉ là tu sĩ, mà còn là những vị thần, những người nắm trong tay sức mạnh có thể làm chao đảo cả vũ trụ. Họ từng nghĩ rằng mình sẽ sống mãi mãi, rằng cuộc chiến này chỉ là một trò chơi của số phận. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi.
Chúng ta hãy gặp Tô Thiên, một thanh niên tuổi mười bảy, nằm co quắp trong một góc của ngoại môn Tông Môn Nguyên Khí. Trong đôi mắt của cậu, ánh hào quang của ước mơ và khát vọng vẫn rực cháy, mặc dù thực tế khắc nghiệt đã đè nén cậu nhiều lần. Tô Thiên không phải là một thiên tài. Cậu chỉ là một phàm nhân yếu đuối, phải đấu tranh từng ngày với cuộc sống tăm tối, nơi mà linh khí chỉ đủ để cậu thở chứ chưa đủ để tu luyện.
“Mỗi lần nhìn lên bầu trời, ta đều thấy khát khao,” Tô Thiên thì thầm với bản thân trong khi ánh nắng buổi sớm từ cửa sổ chiếu vào, như một lời gọi. “Khát khao được bay lên, được chạm tới những đám mây, được trở thành một kẻ mạnh.”
Nhưng khát vọng ấy không thể khỏa lấp nỗi sợ hãi đang hiện hữu. Trong suốt tháng qua, Tô Thiên liên tục cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực bí ẩn. Nó như một cơn gió lạnh lẽo thoảng qua, mang theo sự đe dọa mà không thể lý giải. Trong những giấc mơ, cậu thấy hình ảnh của một nơi tăm tối, nơi những cặp mắt đỏ rực nhìn chằm chằm và những tiếng cười vang vọng trong đêm.
“Tiểu tử, sao vẫn chưa ra ngoài tham gia luyện tập?” Một giọng nói trầm ấm vang lên, khiến Tô Thiên giật mình. Từ phía sau, một thiếu niên lớn tuổi hơn, Trình Văn, bước đến với ánh mắt khinh thường.
“Tôi… tôi sắp ra ngay đây,” Tô Thiên lúng túng đáp, cảm giác như bị dồn vào chân tường. Ánh mắt của Trình Văn như một con rắn, lạnh lẽo và tính toán.
