Trong thế giới xa hoa nhưng đầy cạm bẫy của giới thượng lưu,
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Vết Son Môi Trên Cổ Áo — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông pha lê reo vang, giáng thẳng vào màng nhĩ Lan Anh như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về vị trí của cô trong cái thế giới xa hoa nhưng mục rỗng này. Cô đứng giữa sảnh lớn của khách sạn Caravelle, dưới chùm đèn chùm lộng lẫy hơn cả trời sao, không khí đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn khói xì gà hảo hạng và vị chát của rượu vang đỏ. Chiếc đầm lụa ánh bạc ôm lấy thân hình mảnh mai của cô, cảm giác lạnh lẽo từ chất vải mềm mại len lỏi qua từng thớ thịt, tựa như một lớp giáp mỏng manh che chắn khỏi những ánh mắt soi mói và những lời thì thầm đầy ẩn ý. Cô mỉm cười, nụ cười đã được luyện tập hàng ngàn lần trước gương, đủ để không ai nhìn thấu sự mỏi mệt chất chứa bên trong. "Bình tĩnh đi Như Ý," cô tự nhủ, giọng nói trong đầu vang lên đầy châm biếm, "mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này." Ngón tay cô siết nhẹ ly Champagne, cảm nhận sự lạnh buốt thấm vào đầu ngón tay, một cách vô thức để giữ mình tỉnh táo. Một giai điệu jazz quen thuộc bắt đầu vang lên từ ban nhạc góc sảnh, tiếng saxophone trầm bổng khẽ khàng lướt qua tâm trí cô, mang theo một nỗi cô đơn khó tả giữa biển người ồn ã.
Một bóng hình cao lớn lướt qua tầm mắt cô, mang theo mùi đàn hương quen thuộc, thứ mùi mà cô đã từng yêu say đắm nhưng giờ lại như một lời nguyền rủa. Cô không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Nam Phong. Anh như một vị thần hộ mệnh của giới thượng lưu Sài Gòn, mỗi lần xuất hiện đều khiến mọi ánh mắt đổ dồn, mọi cuộc trò chuyện bỗng chốc im bặt. Tiếng giày da của anh gõ nhịp trên sàn đá cẩm thạch, vang vọng một cách dứt khoát và đầy quyền lực, tựa như tiếng trống trận báo hiệu một cuộc chiến không ngừng nghỉ. Lan Anh nín thở, ngón tay run nhẹ, cô giấu bàn tay sau lưng, ánh mắt lướt nhanh qua khóe môi đang cong lên 2 milimet của anh khi anh chào hỏi một vị khách VIP. Vẫn là nụ cười ấy, lạnh lùng, lịch thiệp, và không bao giờ chạm tới đáy mắt sâu thẳm của anh. Cô chợt nhớ về lần đầu tiên cô thấy nụ cười ấy, trong một đêm mưa tầm tã ở Đà Lạt, dưới ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao của anh, cô đã từng nghĩ đó là khuôn mặt đẹp nhất cô từng thấy ngoài đời thật. Giờ đây, khuôn mặt ấy vẫn đẹp, nhưng lại mang một vẻ xa cách đến ghê người.
Hơi thở của Nam Phong phả nhẹ vào gáy cô, khiến từng sợi lông tơ dựng đứng. "Em đến lâu chưa?" Giọng anh trầm ấm, lướt qua tai cô như một sợi tơ lụa. Lan Anh quay người, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, nhưng mắt cô không cười. "Phong." Cô chỉ gọi tên anh, không thêm bất kỳ đại từ thân mật nào. Đó là cách cô tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người, một cách vô vọng. Anh đặt tay lên eo cô, động tác lịch thiệp đến mức không thể bắt bẻ, nhưng lại khiến cô cảm thấy như bị đóng khung vào một vai diễn đã định sẵn. Cảm giác ấm nóng từ bàn tay anh xuyên qua lớp lụa mỏng, một sự chạm nhẹ vừa đủ để khẳng định quyền sở hữu, vừa đủ để giữ cô lại trong cái lồng son ấy. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận mùi hương bưởi thoang thoảng từ mái tóc vừa gội của mình, một mùi hương thuần khiết để át đi mùi đàn hương và khói xì gà đang bủa vây.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Tối nay em đẹp lắm." Nam Phong nói, ánh mắt anh lướt qua cô, không dừng lại quá lâu ở bất kỳ điểm nào, như một sự duyệt xét hơn là lời khen. Lan Anh cảm thấy tim mình co thắt một cái, như ai đó đang vắt khô nó ra. Cô biết lời khen đó chỉ là một phần của vở kịch, một câu thoại đã được viết sẵn trong kịch bản cuộc đời họ. "Cảm ơn anh." Cô đáp, giọng nói ổn định một cách đáng ngạc nhiên. Cô nhớ lại một lần khác, cũng tại một bữa tiệc thế này, anh đã khen cô đẹp, và sau đó đã kéo cô vào một góc khuất, hôn cô cuồng nhiệt, mùi rượu vang và hơi thở ấm nóng của anh hòa quyện, khiến cô choáng váng. Ký ức đó giờ đây chỉ còn là một vết sẹo mờ nhạt, một lời nhắc nhở về một tình yêu đã từng mãnh liệt đến nhường nào. Tiếng cười khe khẽ của một nhóm phụ nữ gần đó vọng đến, và cô nhận ra họ đang nhìn mình, ánh mắt soi mói, đánh giá.
Nam Phong dắt cô đi quanh sảnh, giới thiệu cô với những gương mặt quyền lực nhất của Sài Gòn. Mỗi cái bắt tay, mỗi nụ cười xã giao đều như một nhát dao nhỏ cứa vào lòng cô. Cô cảm thấy mình như một con búp bê sứ, được trưng bày trong tủ kính để mọi người chiêm ngưỡng và bàn tán. Ánh đèn flash từ các phóng viên chớp liên tục, tạo ra những vệt sáng lóa mắt, và cô phải nheo mắt để nhìn rõ. Mùi mực in và giấy báo thoảng qua, nhắc nhở cô về những bài báo hào nhoáng về "cặp đôi vàng của giới tài chính" mà cô thường đọc mỗi sáng. Lan Anh biết, mỗi động thái của họ đều bị theo dõi, từng hơi thở đều được định giá bằng tiền và quyền lực. Cô liếc nhìn Nam Phong, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ, khóe môi vẫn cong lên một nụ cười nhạt nhòa. Trông anh như đang diễn, một vở diễn mà anh đã thành thục từ rất lâu rồi.
Đúng lúc đó, mùi nước hoa hồng nhạt lướt qua, mỏng manh nhưng sắc nét, tựa như một sợi chỉ tơ vô hình xuyên qua không khí đặc quánh. Tim Lan Anh bất chợt lỡ một nhịp. Cô biết mùi hương đó. Nó không phải của cô, và cũng không phải của bất kỳ ai trong số những người phụ nữ mà cô từng gặp ở đây. Mùi hương này... quen thuộc một cách đáng sợ, gợi lên một hình ảnh mờ ảo, một bóng dáng không rõ ràng trong tâm trí cô. Ngay lập tức, nụ cười trên môi cô đông cứng – vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Cô cố gắng tìm kiếm, lướt ánh mắt qua đám đông, nhưng mùi hương đó quá khó nắm bắt, chỉ xuất hiện thoáng qua rồi biến mất, như một ảo ảnh. Đầu ngón tay cô bắt đầu run rẩy, cảm giác lạnh lẽo từ ly rượu Champagne giờ đây lan tỏa khắp cơ thể, một sự ớn lạnh không thể kiểm soát.
Cô liếc nhìn Nam Phong. Ánh mắt anh vẫn bình thản, nhưng cô thấy một thoáng dao động rất nhỏ trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, một cái chớp mắt rất nhanh, như thể anh vừa che giấu điều gì đó. Hay là cô tưởng tượng? Cô tự hỏi. Có phải do mình quá nhạy cảm? Hay cô đang tìm kiếm những dấu hiệu mà cô không muốn tìm thấy? Tiếng nhạc jazz vẫn tiếp tục, êm dịu và đều đặn, nhưng trong tai cô, nó nghe như một bản nhạc ai điếu đang được tấu lên cho một linh hồn lạc lối. Cô muốn nói gì đó, muốn hỏi anh về mùi hương đó, nhưng cổ họng cô nghẹn lại, một khối u vô hình chặn đứng mọi lời muốn nói. Đầu óc cô quay cuồng, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu chắp nối lại với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ mà cô không dám nhìn thẳng vào.
"Lan Anh, em ổn chứ?" Giọng Nam Phong vang lên, gần như thì thầm bên tai cô. Anh nghiêng đầu, ánh mắt dò xét. "Mặt em hơi tái." Cô giật mình, vội vàng lắc đầu, ép mình phải cười thật tươi. "Em ổn. Chắc là hơi mệt thôi." Môi cô khô khốc, vị cà phê đắng từ ly espresso uống vội hồi chiều giờ đây như đọng lại trên đầu lưỡi. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô chằm chằm, ánh mắt xuyên thấu. Cô cảm thấy như anh đang đọc suy nghĩ của mình, đang nhìn sâu vào nỗi sợ hãi mà cô đang cố gắng che giấu. Cô muốn thoát khỏi cái nhìn đó, muốn chạy trốn khỏi bữa tiệc ngột ngạt này, muốn thoát khỏi chính cuộc sống giả dối này. Nhưng cô không thể. Cô là Lan Anh, vị hôn thê của Nam Phong, người thừa kế của tập đoàn Thiên Thịnh, và cô phải giữ vững vẻ ngoài hoàn hảo của mình.
Nam Phong đặt tay lên gò má cô, ngón cái vuốt nhẹ qua làn da, một cử chỉ tưởng chừng như ân cần nhưng lại khiến cô cảm thấy như bị kiểm soát. "Em ở đây một lát, anh đi gặp đối tác ở tầng trên." Giọng anh trầm xuống, gần như một mệnh lệnh. Cô gật đầu, không dám phản kháng. Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay anh lan tỏa khắp mặt cô, như một lời cảnh báo. Anh quay đi, dáng người cao lớn khuất dần trong đám đông. Lan Anh đứng đó, một mình, giữa sự huyên náo của bữa tiệc, cảm thấy như mình vừa bị bỏ rơi trong một sa mạc rộng lớn. Cô lại hít một hơi thật sâu, lần này là để nén lại một tiếng thở dài sắp vỡ òa. Mùi nước hoa hồng nhạt lại xuất hiện, lần này rõ ràng hơn, gần hơn, như một lời thách thức.
Cô nhìn theo bóng lưng Nam Phong, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương đó. Và rồi, mắt cô dừng lại. Ở góc khuất cuối sảnh, gần cửa thoát hiểm dẫn lên khu vực VIP, là một cô gái. Cô ấy mặc một chiếc đầm đen đơn giản nhưng tinh tế, mái tóc dài buông xõa, và trên cổ tay cô ấy là một chiếc lắc bạc khắc hình bông hồng. Chính xác là chiếc lắc Nam Phong đã tặng cho cô vào sinh nhật năm ngoái, trước khi anh nói rằng "nó bị thất lạc ở đâu đó". Tim cô thắt lại đau đớn, như bị một bàn tay vô hình vặn xoắn. Toàn bộ thế giới của Lan Anh như đổ sụp, từng mảnh ghép của sự tin tưởng, của tình yêu, của những giấc mơ đẹp đẽ đều vỡ tan thành bụi. Cô muốn gào lên, muốn hỏi, muốn lao đến túm lấy cô gái đó, nhưng chân cô như bị đóng băng. Mắt cô dán chặt vào chiếc lắc, rồi chậm rãi, từ từ, nâng lên nhìn thẳng vào đôi mắt của người phụ nữ xa lạ kia. Cô gái ấy cũng nhận ra ánh mắt của Lan Anh, khẽ ngẩng đầu. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy bí ẩn, hiện lên trên môi cô ta. Nụ cười ấy giống hệt nụ cười của Nam Phong. Và trên cổ áo sơ mi trắng của Nam Phong, ngay dưới xương quai hàm của anh, ẩn hiện một vết son môi đỏ nhạt, mờ ảo như một ảo ảnh.
CHOICES
1. Rời đi, giữ im lặng và tìm kiếm bằng chứng để đối chất sau.
2. Tiến đến, hỏi Nam Phong một cách trực tiếp ngay tại chỗ.
3. Bí mật theo dõi cô gái, tìm hiểu danh tính và mối quan hệ thật sự.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Rời đi, giữ im lặng và tìm kiếm bằng chứng để đối chất sau.
An toàn
🔥
Tiến đến, hỏi Nam Phong một cách trực tiếp ngay tại chỗ.
Táo bạo
✨
Bí mật theo dõi cô gái, tìm hiểu danh tính và mối quan hệ thật sự.
Bất ngờ
6
Giấc Mơ Vỡ Nát Dưới Ánh Bình Minh
14,437 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Thì Thầm Của Ký Ức Đánh Thức
12,250 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ánh Trăng Giả Dối Trên Gối Satin
9,509 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bí Mật Trên Gối Lụa
14,214 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bức Màn Che Khuất Sự Thật
10,911 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bức Tranh Mờ Ảo
8,550 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bí Mật Dưới Làn Sương
5,110 từ
🔒 Đăng nhập
13
Sự Thật Vỡ Tan
9,453 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Hồi Đáp Của Ký Ức Đau Thương
14,258 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Thú Tội Giữa Đêm
12,974 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Thú Tội Giữa Đêm Mưa
10,659 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Thú Tội Giữa Đêm Mưa
12,081 từ
🔒 Đăng nhập
18
Ám Ảnh Hương Đàn Hương
14,168 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?