Cô là một kiến trúc sư tài năng đang trên đà phát triển, anh là chủ tịch tập đoàn bất động sản hàng đầu. Hai con người của đỉnh cao gặp nhau, không phải trong những buổi tiệc xa hoa, mà trong một dự án đầy thử thách. Họ cùng nhau xây dựng những tòa nhà chọc trời, cũng chính là xây dựng nên một giấc mơ tình yêu giữa bộn bề công việc. Liệu áp lực của danh vọng và sự nghiệp có thể cản trở trái tim họ tìm đến nhau?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Bản Vẽ Định Mệnh — Đọc thử miễn phí
"Bản thiết kế này không đạt." Giọng nói lạnh lùng, trầm khàn như tiếng chuông nhà thờ đêm khuya, cắt ngang suy nghĩ cô, và cả sự tự tin Như Ý đã dày công gầy dựng suốt mười năm. Không khí trong phòng họp kính trên tầng 30 của tòa nhà Saigon One bỗng chốc đặc quánh lại, nặng nề đến mức có thể nếm được vị sắt tanh trong khoang miệng. Như Ý, với mái tóc búi cao gọn gàng và bộ vest công sở màu xám than lịch lãm, khẽ giật mình, đầu ngón tay vô thức siết chặt tập hồ sơ trên bàn. Cô đã quen với những lời khen ngợi, những cái gật đầu tán thưởng, chưa từng có ai thẳng thừng tuyên bố dự án tâm huyết của cô "không đạt" chỉ sau vài phút lướt qua. Mùi cà phê đen vừa pha còn thơm nồng trong không khí, nhưng giờ đây nó chỉ khiến dạ dày cô co thắt, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều có thể đổ vỡ. Qua lớp kính trong suốt, thành phố Sài Gòn vẫn rực rỡ dưới ánh nắng ban trưa, nhưng trong mắt cô, mọi thứ bỗng trở nên mờ ảo, chỉ còn lại gương mặt người đàn ông đối diện. Anh không ngước nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm chỉ tập trung vào những đường nét trên bản vẽ, khóe môi khẽ trễ xuống như đang cân nhắc một điều gì đó hết sức phức tạp. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch của thư ký bên cạnh bỗng trở nên chói tai, phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn.
"Ông Hoàng Minh, đây là bản phác thảo đã được cả hội đồng đánh giá cao, và... đây là dự án tháp đôi 'Vươn Mây'..." Giọng nói của Như Ý cất lên, cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng vẫn có chút cứng nhắc, như thể cô đang cố nén lại một cơn tức giận vô hình. Cô không quen biện hộ, nhưng lần này, cô không thể chấp nhận. Hương nước hoa đàn hương thoang thoảng từ người anh, một mùi hương nam tính, mạnh mẽ, càng làm tăng thêm áp lực vô hình trong không gian nhỏ hẹp. Ánh mắt cô lướt nhanh qua anh, kịp nhận ra đường quai hàm sắc bén và sống mũi cao thẳng, toát lên vẻ lạnh lùng khó gần. Ngón tay anh khẽ chạm vào một điểm trên bản vẽ, rồi rụt lại. Một chuyển động nhỏ, nhưng đủ để Như Ý cảm nhận được sự tỉ mỉ, kỹ lưỡng đến đáng sợ của người đàn ông này. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác như lồng ngực mình đang bị một tảng đá đè nặng. Ánh nắng hắt qua khung cửa kính, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên tóc anh, khiến cô thoáng nghĩ, liệu có phải đây là một ảo ảnh hay không. Tim cô đập nhanh hơn, một nhịp đập loạn xạ, không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự thách thức, một cảm giác gì đó vừa lạ lẫm vừa quen thuộc đang dâng lên trong cô.
Hoàng Minh ngẩng đầu. Đôi mắt đen sâu hun hút, tưởng chừng như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ của cô, trực tiếp đối diện với ánh nhìn kiên định của Như Ý. Không một lời nói, không một biểu cảm. Chỉ là một ánh mắt. Nhưng ánh mắt đó mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến Như Ý cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường thành vững chãi, không thể lay chuyển. Cô đã từng đối mặt với vô số nhà đầu tư khó tính, những khách hàng đòi hỏi khắt khe, nhưng chưa từng ai có thể khiến cô cảm thấy áp lực đến vậy chỉ bằng một cái nhìn. Mùi giấy in mới và mực in vẫn còn vương vấn trên bản vẽ, nhưng giờ đây nó hòa quyện với mùi hương lạnh lẽo từ người đàn ông, tạo nên một sự kết hợp đầy mâu thuẫn. Âm thanh điều hòa chạy đều đều trong phòng bỗng trở nên ồn ào một cách khó chịu. Như Ý bất giác gồng mình, cảm thấy từng thớ thịt trên cánh tay đang căng cứng. Cô tự nhủ, "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này." Giọng nói nhỏ trong đầu cô mang một chút tự trào, cố gắng xoa dịu sự căng thẳng đang dâng trào.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Thiết kế này chỉ là một khối bê tông lặp lại. Không có linh hồn." Hoàng Minh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng từng từ lại như những viên đá sắc nhọn ném thẳng vào Như Ý. Anh không hề nhìn vào cô khi nói, mắt vẫn dán vào bản vẽ, nhưng cô cảm thấy như mỗi từ đều nhắm thẳng vào trái tim mình. Như Ý cứng người. Linh hồn? Kiến trúc sư không chỉ xây dựng những công trình vật chất mà còn kiến tạo nên những không gian sống, những giấc mơ. Lời nói của anh chạm đến tận cùng niềm kiêu hãnh của cô. Tiếng ghế gỗ nặng nề cọ vào sàn đá hoa khi anh khẽ dịch chuyển, tạo ra một âm thanh khô khốc. Mùi nước hoa hồng nhạt từ lọ hoa trên bàn bỗng trở nên quá nồng, khiến cô hơi khó chịu. Cô muốn phản bác, muốn hét lên rằng anh không hiểu, không cảm nhận được những gì cô đã gửi gắm vào đó, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối u vô hình. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim cô, khiến nó co thắt một cách đau đớn.
"Anh muốn gì?" Như Ý nuốt khan, giọng nói cô khản đặc, bất ngờ đến mức chính cô cũng ngạc nhiên. Cô không định hỏi câu đó, nhưng nó đã bật ra trước khi cô kịp kiểm soát. Câu hỏi ngắn gọn, trực diện, không chút vòng vo. Nó phản ánh sự bướng bỉnh và bản lĩnh ẩn sâu bên trong người kiến trúc sư trẻ. Hoàng Minh cuối cùng cũng đặt bản vẽ xuống, đôi mắt đen láy cuối cùng cũng ngước lên, giao nhau với ánh mắt đầy thách thức của Như Ý. Gió từ cửa sổ khe khẽ thổi vào, mang theo mùi của bê tông nóng và khói bụi Sài Gòn, khiến vài sợi tóc lòa xòa trên trán cô khẽ lay động. Anh nghiêng đầu một chút, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng đầy sự suy xét. Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng khi ánh mắt anh chạm vào cô, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc, như đã từng gặp ở đâu đó rất lâu về trước.
"Tôi muốn một bản thiết kế có thể kể chuyện. Một tòa tháp không chỉ cao chọc trời mà còn chạm đến trái tim người nhìn." Anh nói, mỗi từ đều chậm rãi, rõ ràng, như muốn khắc sâu vào tâm trí Như Ý. Rồi anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt, chỉ cong khóe môi lên khoảng hai milimet, nhưng đủ để khiến Như Ý cảm thấy như có một luồng khí lạnh chạy qua người. Nụ cười ấy không mang ý nghĩa vui vẻ, mà giống như một lời thách thức, thậm chí là một sự chế giễu ngầm. Cô đã từng thấy những nụ cười như vậy trên khuôn mặt của những đối thủ trong ngành, những người luôn tìm cách hạ thấp cô. Mùi tinh dầu bạc hà từ ly nước của thư ký đặt gần đó bỗng trở nên quá sắc, khiến cô thấy choáng váng. Như Ý khẽ cắn môi, vị chát của son môi hòa quyện với vị đắng của sự thất vọng. Cô nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó ngoài sự lạnh lùng và thách thức, nhưng vô vọng. "Kể chuyện ư?" cô tự hỏi, "Với một khối bê tông khổng lồ?"
"Tôi có thể làm được." Như Ý đáp, giọng nói cô đã lấy lại được sự tự tin vốn có, thậm chí còn pha chút kiên quyết. Cô không chấp nhận thất bại, đặc biệt là khi nó đến từ một lời phê bình mơ hồ như "không có linh hồn". Cô sẽ chứng minh cho anh thấy, kiến trúc không chỉ là khối vật chất mà còn là nghệ thuật. Cô cảm thấy một luồng adrenaline chạy khắp cơ thể, xua tan đi cảm giác choáng váng ban nãy. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự bối rối, mà là sự sắc bén, tập trung cao độ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ quán cà phê phía dưới tòa nhà vọng lên, như một bản nhạc nền cho cuộc đối đầu căng thẳng này. Cô cảm nhận được sự ấm nóng từ ly trà gừng trên tay, nó như tiếp thêm sức mạnh cho cô. Hoàng Minh khẽ nhướng mày, đôi mắt anh lướt qua cô một lần nữa, chậm rãi và tỉ mỉ, như đang đánh giá một tác phẩm nghệ thuật phức tạp. Một khoảnh khắc im lặng nữa trôi qua, dài như một thế kỷ, khiến cho từng nhịp thở của Như Ý trở nên nặng nề hơn.
"Tôi cho cô một tuần." Hoàng Minh nói, rồi đứng dậy, động tác dứt khoát và mạnh mẽ. Tiếng ghế cọ vào sàn lại vang lên, lần này lớn hơn, như một hồi kết cho cuộc đối thoại. Anh không nói thêm bất cứ điều gì, chỉ quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn dần khuất sau cánh cửa kính. Mùi đàn hương cũng dần tan biến vào không khí, để lại một khoảng trống lạnh lẽo. Như Ý vẫn ngồi đó, ngón tay vô thức vuốt ve từng đường nét trên bản vẽ, như muốn cảm nhận lại từng ý tưởng, từng nét bút mà cô đã dành ra. Một tuần? Anh ta điên rồi! Cô muốn hét lên. Đây là một dự án tầm cỡ quốc tế, không phải một bản thiết kế trang trí nội thất mà có thể hoàn thành trong bảy ngày. Một cảm giác bất lực dâng lên, nhưng rồi nhanh chóng được thay thế bằng sự quyết tâm cháy bỏng. Cô không phải loại người dễ dàng bỏ cuộc. Nụ cười trên môi cô đông cứng, vẫn là nụ cười, nhưng đôi mắt không cười nữa.
"Như Ý, mày không sao chứ?" Giọng nói lo lắng của Khánh Chi, đồng nghiệp và cũng là bạn thân của cô, kéo cô trở về thực tại. Khánh Chi tiến lại gần, đặt tay lên vai Như Ý, một cái chạm nhẹ nhưng đủ để truyền đi sự an ủi. Mùi nước hoa Chanel No.5 quen thuộc từ Khánh Chi tỏa ra, làm dịu đi một phần căng thẳng trong cô. Như Ý khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dán vào bản vẽ. Tiếng chuông điện thoại của Khánh Chi reo vang, nhưng cô ấy phớt lờ, chỉ tập trung vào Như Ý. "Trời ơi mày ơi, cái tên Hoàng Minh đó bị làm sao vậy? Anh ta dám nói bản thiết kế của mày không đạt? Mày biết không, mấy dự án trước, anh ta chỉ gật đầu là xong, chưa bao giờ..." Khánh Chi luyên thuyên, giọng nói đầy sự phẫn nộ. Như Ý không nghe lọt tai. Trong đầu cô chỉ có hình ảnh bản thiết kế và lời nói của Hoàng Minh: "Không có linh hồn."
"Tao không sao." Như Ý nói, đứng dậy. Cô cầm tập hồ sơ lên, cảm nhận được sức nặng của nó trong tay, như gánh nặng của cả một dự án đang đổ dồn lên vai. Ánh đèn vàng trên trần nhà hắt bóng lên gò má cô, tạo ra một vệt sáng mờ ảo. "Một tuần. Anh ta nói tao có một tuần." Cô lặp lại, như thể đang tự nói với chính mình, cố gắng tiêu hóa sự thật khắc nghiệt này. Khánh Chi trố mắt nhìn cô, miệng há hốc. "Một tuần? Mày định làm gì?" Tiếng xe cộ ồn ào từ bên ngoài vọng vào, nhưng dường như tất cả âm thanh đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy ngụ ý trong căn phòng. Mùi mưa trên bê tông nóng từ cơn mưa rào buổi sáng vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây càng làm tăng thêm cảm giác u uất. Như Ý quay lại, nhìn thẳng vào Khánh Chi, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng kỳ lạ, vừa thách thức vừa quyết liệt.
"Tao sẽ cho anh ta thấy, linh hồn của một tòa nhà không nằm ở những khối bê tông, mà ở chính trái tim của người kiến trúc sư." Như Ý tuyên bố, giọng nói cô vang vọng trong căn phòng trống, mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển. Cô bước ra khỏi phòng họp, gót giày cao gót gõ nhịp trên sàn đá hoa cẩm thạch, tạo nên một âm thanh mạnh mẽ, dứt khoát. Khánh Chi chạy theo, "Nhưng mà Như Ý ơi, một tuần là không thể mà! Mày định làm lại từ đầu à? Dự án này là cả một năm trời của mày đó!" Tiếng bước chân của họ vang vọng trong hành lang dài, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa. Mùi nước tẩy rửa sàn nhà thoang thoảng, một mùi hương vô tri nhưng lại ám ảnh một cách lạ lùng. Cô đi qua những bức tranh nghệ thuật treo dọc hành lang, những gam màu trừu tượng bỗng trở nên vô nghĩa trong mắt cô lúc này.
Như Ý không đáp lời Khánh Chi, chỉ khẽ nhếch mép cười. "Không có gì là không thể, Khánh Chi." Cô nghĩ thầm, rồi rảo bước nhanh hơn, như đang chạy đua với thời gian. Cô cần phải tìm một nơi nào đó, một không gian yên tĩnh, nơi cô có thể tập trung hoàn toàn vào việc kiến tạo lại "linh hồn" cho đứa con tinh thần của mình. Cảm giác lạnh từ tay nắm cửa kim loại khi cô mở cửa thang máy, nó như nhắc nhở cô về sự lạnh lùng của thế giới bên ngoài. Cô bước vào thang máy, nhấn nút xuống tầng trệt. Tiếng chuông "ding" quen thuộc của thang máy vang lên, cửa từ từ đóng lại, ngăn cách cô với những ánh mắt tò mò và lo lắng của các đồng nghiệp. Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy bóng phản chiếu của mình trên vách kính thang máy, một hình ảnh kiên cường nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi khó tả. Mắt cô lướt qua hình ảnh đó nhanh như chớp, rồi nhìn xuống đôi giày cao gót của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế.
Khi cánh cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, một cơn gió lạnh từ bên ngoài ùa vào, mang theo mùi khói xe và chút ẩm ướt của Sài Gòn sau cơn mưa chiều. Như Ý bước ra, đầu óc quay cuồng với hàng ngàn ý tưởng. Cô cần một cốc cà phê sữa đá thật đậm, để tỉnh táo và đối mặt với thử thách này. Cô đi bộ ra khỏi tòa nhà, tiếng giày da gõ trên mặt đường bê tông. Khánh Chi vẫn bám theo sau, thở hổn hển. "Như Ý, mày nghe tao nói này, hay là mình tìm cách khác đi? Hay là mình từ chối dự án này luôn đi? Tập đoàn An Phát cũng đâu phải là hết..." Khánh Chi nói, nhưng Như Ý đã không còn nghe nữa. Cô đã quyết định. Cô sẽ không bỏ cuộc. Cảm giác khô khốc trong cổ họng vẫn còn đó, nhưng thay vào đó là vị đắng của cà phê mà cô hằng yêu thích, giờ đây nó trở thành biểu tượng cho quyết tâm cháy bỏng.
"Tao sẽ cho anh ta thấy, Hoàng Minh. Tao sẽ cho anh ta thấy." Như Ý lẩm bẩm, không rõ là đang nói với Khánh Chi hay với chính mình. Cô bước ra khỏi cổng chính của tòa nhà, ánh mắt vô tình lướt qua một chiếc xe hơi đen bóng đang đậu cách đó không xa. Kính xe hơi hạ xuống một chút, và trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy ánh mắt đen sâu thẳm của Hoàng Minh đang nhìn thẳng vào mình. Một cái nhìn không lời, đầy bí ẩn, như chứa đựng vô vàn điều
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vết Nứt Giữa Màn Đêm
11,008 từ
🔒 Đăng nhập
7
Kẽ Hở Dưới Nền Móng
13,379 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Rạn Dưới Ánh Đèn
9,976 từ
🔒 Đăng nhập
9
Khoảnh Khắc Vỡ Tan
8,353 từ
🔒 Đăng nhập
10
Dòng Chảy Ngầm
12,668 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Đổ Đằng Sau Ánh Sáng
7,088 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Sẹo Cũ, Bí Mật Mới
10,254 từ
🔒 Đăng nhập
13
Khi Sự Thật Lên Tiếng
13,559 từ
🔒 Đăng nhập
14
Sự Thật Đau Lòng
14,122 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vết Nứt Của Niềm Tin
11,812 từ
🔒 Đăng nhập
16
Cơn Bão Cảm Xúc
7,927 từ
🔒 Đăng nhập
17
Đêm Trăng Khuyết Nửa
11,116 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Nguyện Giữa Hoang Tàn
10,380 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vách Ngăn Sụp Đổ
7,836 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Hứa Trên Đỉnh Thành Phố
9,707 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?