Làng An Bình chìm trong cơn hạn hán đã ba tháng. Nắng nung đốt từng cọng rạ, đất nứt nẻ như da trăn. Giếng làng, vốn là mạch sống, giờ chỉ còn là một cái hố sâu hoắm, trơ trọi đá cuội. Mùi bùn khô, hăng hắc bốc lên, quyện vào không khí oi ả.
Đêm về, gió quẩn quanh gốc đa cổ thụ đầu làng, mang theo tiếng lá khô xào xạc. Mọi nhà đã tắt đèn. Chỉ còn ánh trăng rằm vằng vặc đổ xuống khoảng sân gạch, hắt lên bóng dáng gầy guộc của ông Sáu. Ông ngồi trên chiếc ghế đẩu mục, tay run run châm điếu thuốc lào, khói bay lãng đãng. Ông Sáu là người lớn tuổi nhất làng, từng chứng kiến bao nhiêu mùa nước lên, nước xuống. Nhưng chưa bao giờ ông thấy cái giếng cạn trơ trọi như thế này.
Mọi thứ đều bình thường. Tiếng dế kêu rỉ rả, tiếng chó sủa vọng từ xa, mùi nhang tàn thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên trong nhà. Cho đến khi, một âm thanh lạ vang lên.
*Tõm... Tõm...*
Ông Sáu giật mình, điếu thuốc lào tuột khỏi môi. Đó là tiếng nước nhỏ giọt. Ông dụi mắt, nhìn về phía giếng làng. Nước đâu ra mà nhỏ giọt? Giếng đã cạn khô từ lâu, đến mức con ếch cuối cùng cũng đã bò đi tìm nơi khác. Ông đứng dậy, bước chầm chậm về phía miệng giếng.
Càng đến gần, tiếng *tõm tõm* càng rõ hơn. Nó không phải là tiếng nước chảy róc rách, mà là tiếng nước rơi từ độ cao xuống một vũng nhỏ, đều đặn, nhịp nhàng. Ông ghé sát miệng giếng, cúi đầu nhìn xuống. Một mùi ẩm mốc, tanh nồng xộc lên mũi, không phải mùi bùn khô thường thấy.
Bóng tối dưới đáy giếng sâu hun hút, nuốt chửng mọi ánh sáng. Ông Sáu nheo mắt, cố nhìn xuyên qua màn đêm đen đặc. Ông không thấy gì cả, chỉ có tiếng *tõm tõm* tiếp tục vang lên, như một lời nhắc nhở dai dẳng. Rồi, giữa khoảng không u tối ấy, một vệt sáng mờ ảo chợt lóe lên, như ánh mắt ai đó đang nhìn ngược lên. Vệt sáng đó chỉ tồn tại trong tích tắc, rồi biến mất.
Ông Sáu lùi lại, vấp phải hòn đá cuội. Tim ông đập thình thịch trong lồng ngực. Không thể nào. Giếng cạn rồi. Làm gì có nước. Làm gì có ánh sáng nào ở dưới đó. Ông cố trấn tĩnh, tự nhủ có lẽ mình đã nhìn nhầm, nghe nhầm. Tuổi già rồi, mắt mờ tai lãng là chuyện thường.
Nhưng tiếng *tõm tõm* vẫn không ngừng.
