Trong làng An Định, người ta nói cái giếng làng không có đáy. Thành, khi còn bé, đã nghĩ đó chỉ là lời dọa của bà nội để thằng cháu không nghịch ngợm bên mép giếng rêu phong. Nhưng giờ đây, đứng trên con đường làng đá sỏi, nhìn về phía cụm tre già ngả bóng lên mặt giếng, anh thấy một nỗi rờn rợn khác lạ, không còn là sự hồn nhiên của tuổi thơ. Gió lùa qua kẽ lá tre xào xạc, mang theo cái ẩm mục đặc trưng của đồng quê sau cơn mưa, và một mùi hương thoảng qua... không phải hoa cau hay ngọc lan, mà là mùi bùn đất lâu ngày không thấy nắng, trộn lẫn với chút gì đó tanh nồng, như mùi cá chết mục rữa, nhưng rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.
Thành vừa trở về An Định sau ba năm bà nội mất, để lo liệu nốt căn nhà gỗ cũ kỹ mà ông bà đã để lại. Chiếc xe khách cà tàng nhả khói đen kịt ở đầu làng, để lại anh và một chiếc ba lô cũ kỹ, cùng với cái oi nồng của buổi trưa hè. Anh bước đi, đôi giày da giẫm lên sỏi đá khô giòn, tiếng lạo xạo phá vỡ sự tĩnh mịch. Hai bên đường, những căn nhà mái ngói đỏ hoe lùi dần vào bóng mát của cây bàng, cây đa. Khác với sự ồn ào, bụi bặm của thành phố, An Định như một bức tranh thủy mặc cũ kỹ, đẹp đẽ mà u hoài. Nhưng sao hôm nay, cảnh vật quen thuộc ấy lại mang một vẻ gì đó nặng nề, như thể có một lớp màn vô hình che phủ?
Căn nhà của bà nội Thành nằm khuất sâu trong một con hẻm nhỏ, cuối cùng của làng, nơi ít người qua lại. Lối vào là một hàng rào tre đã mục nát, cổng gỗ nghiêng ngả. Mùi hương trầm cũ kỹ và mốc meo xộc vào mũi Thành ngay khi anh đẩy cánh cổng, cùng với mùi hoa lài đêm quen thuộc mà bà nội vẫn trồng trước hiên. Anh hít một hơi sâu, muốn nuốt trọn cả kỷ niệm. Nhưng rồi, anh khựng lại. Mùi lài thì vẫn đó, nồng nàn, nhưng lẫn vào đó là một cái lạnh bất thường, dù mặt trời vẫn đang đổ lửa trên mái ngói. Một cảm giác như có ai đó vừa lướt qua, sát sườn anh, mang theo hơi lạnh từ một nơi sâu thẳm nào đó. Anh quay phắt lại, không một bóng người. Chỉ có những bụi cây lá ngón xanh rờn, im lìm phơi mình dưới nắng.
Bên trong, ngôi nhà chìm trong bóng tối. Rèm cửa cũ kỹ kéo kín mít, không cho ánh sáng lọt vào. Bụi bám dày đặc trên đồ đạc, phủ một lớp bạc mờ lên mọi vật. Thành kéo mạnh chiếc rèm cửa sổ bằng vải thô, để tia nắng chói chang tràn vào, xua đi phần nào cái âm u. Lúc này, anh mới thấy rõ căn phòng khách quen thuộc: bộ bàn ghế gỗ lim đã bạc màu, chiếc tủ thờ cổ kính đặt chính giữa, và trên đó, di ảnh của ông bà Thành mỉm cười hiền hậu. Mọi thứ đều đúng chỗ, như thể thời gian đã ngưng đọng từ ngày bà nội qua đời. Anh đặt ba lô xuống, rút điện thoại ra định chụp vài tấm ảnh, bất chợt tia nắng rọi thẳng vào tấm ảnh ông nội. Một cảm giác lạ lướt qua, Thành nheo mắt nhìn kỹ. Ánh mắt ông nội trong ảnh, dù vẫn hiền từ, nhưng hình như... hơi khác. Như thể có một nét buồn, một nỗi lo âu phảng phất đâu đó. Anh dụi mắt, nghĩ có lẽ do bụi bám hay ánh sáng chiếu xiên.
