Hà Nội đầu đông. Gió hun hút lùa qua những con phố cổ kính, mang theo mùi hoa sữa tàn và hơi lạnh của sương sớm. Tùng Lâm, với chiếc áo măng tô xám tro quen thuộc, bước vội vã trên vỉa hè lát gạch rêu phong. Anh là kiến trúc sư, danh tiếng nổi như cồn với những bản thiết kế mang hơi thở hiện đại nhưng vẫn giữ được nét trầm mặc của hồn Việt. Hôm nay, một cuộc họp quan trọng tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia đang chờ anh.
Vừa rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn đến quán cà phê "Nắng Chiều" – nơi anh thường ghé trước mỗi cuộc họp căng thẳng – Tùng Lâm bất chợt khựng lại. Một dáng người mảnh khảnh đang loay hoay với chiếc xe đạp cũ dựng sát bức tường vàng ố. Mái tóc đen dài ngang vai buộc hờ, vài sợi lòa xòa trước trán, che đi một phần gương mặt thanh tú. Cậu mặc chiếc áo len cổ lọ màu be, tay áo xắn lên để lộ cổ tay trắng ngần.
"Có cần giúp không?" Tùng Lâm lên tiếng, giọng trầm ấm.
Chàng trai giật mình, quay phắt lại. Đôi mắt đen láy như hồ thu chạm phải ánh mắt Tùng Lâm. Một thoáng bất ngờ, rồi thay vào đó là sự phòng bị. "Không cần đâu. Tôi tự làm được." Giọng nói trong trẻo, nhưng mang chút gai góc.
Tùng Lâm tiến lại gần hơn, nhìn xuống chiếc xích xe đạp đã tuột ra khỏi đĩa. "Để tôi xem." Anh không chờ câu trả lời, nhẹ nhàng quỳ xuống, dùng ngón tay thon dài khéo léo gạt chiếc xích về vị trí cũ. Hương cà phê thoang thoảng từ quán "Nắng Chiều" hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi hương nhẹ nhàng, khó tả từ người kia, tạo thành một tổ hợp lạ lùng, dễ chịu.
Chỉ trong vài giây, chiếc xích đã vào đúng khớp. Tùng Lâm đứng dậy, phủi nhẹ tay. "Xong rồi."
Chàng trai nhìn anh, trong mắt không còn vẻ đề phòng mà thay vào đó là chút bối rối. "Cảm ơn... anh." Cậu cúi đầu nhẹ, rồi vội vàng dắt xe đi, để lại Tùng Lâm đứng một mình trong con hẻm, lòng vẫn vương vấn mùi hương kia.
Anh bước vào "Nắng Chiều", gọi một ly cà phê đen. Ngồi bên cửa sổ, nhìn ra con hẻm vừa nãy, anh thấy bóng dáng quen thuộc đang cặm cụi đặt những chậu cúc họa mi trắng muốt lên bậc cửa một cửa hàng đối diện. Tóc cậu bay bay trong gió, tựa như mây trắng phiêu diêu.
"Thằng bé đó là Nhật Minh, chủ tiệm hoa 'Gió Mùa' mới mở đối diện đó anh," cô chủ quán cà phê cười hiền, đặt ly cà phê xuống bàn. "Nó hiền khô, mà có vẻ nhạy cảm lắm."
