Gió heo may len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm sau cơn mưa đêm. Bàn tay Trình Hiên khẽ run khi chạm vào phong thư đã ố vàng, niêm phong bằng sáp đỏ hình một đóa sen trắng. Chữ viết trên đó, nét bút trẻ con nguệch ngoạc nhưng quen thuộc đến đau lòng: “Gửi Trình Hiên, bạn tốt nhất của tớ.”
Hơn mười lăm năm. Khoảng thời gian đủ để vạn vật đổi thay, để những lời thề non hẹn biển phai nhạt, nhưng không đủ để xóa nhòa ánh mắt ngây thơ của cậu bé năm nào. Ánh mắt ấy, trong veo như nước suối, giờ đã vương chút bụi trần của tháng năm.
Trình Hiên ngồi sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu. Mở phong thư, những dòng chữ xiêu vẹo hiện ra, như một cuộn phim quay ngược về cái đêm trăng sáng vằng vặc ấy:
*“Trình Hiên, cậu có tin trên đời này có duyên phận không? Bà nội tớ bảo, nếu hai người thương nhau mà cùng viết tên lên một cánh diều rồi thả lên trời, thì dù sau này có cách xa bao nhiêu, cũng sẽ tìm thấy nhau. Tớ không muốn rời xa cậu. Tớ sẽ đợi cậu ở con đường cũ, khi nào cậu trở về, chúng ta sẽ thả diều. Nhớ nhé, lời hứa của chúng ta, mãi mãi không đổi thay. Ký tên: Kiều An.”*
Giấy thư mỏng manh, lời hứa lại nặng trĩu. Trình Hiên nhớ như in, đêm đó, hai đứa trẻ con nắm chặt tay nhau dưới tán cây bàng cổ thụ, ánh trăng như dát bạc lên mái tóc. Kiều An, cậu bé với nụ cười rạng rỡ như nắng hạ, đã vẽ một đóa sen trắng lên lòng bàn tay Trình Hiên. "Đây là lời ước hẹn của chúng ta, Hiên ca ca," giọng nói non nớt mà kiên định.
Từ ngày Kiều An theo gia đình chuyển đi đột ngột, Trình Hiên đã từng tìm kiếm, từng chờ đợi, từng ôm ấp một hy vọng mỏng manh. Nhưng rồi thời gian cuốn đi tất cả, chỉ còn lại nỗi nhớ âm ỉ, chìm sâu vào một góc ký ức. Hắn trở thành một kiến trúc sư tài năng, lạnh lùng và ít nói, xây dựng những tòa nhà chọc trời nhưng lại bỏ quên một ngôi nhà nhỏ trong trái tim mình.
Cho đến hôm nay, bức thư này, được gửi đến cùng với giấy báo nhập học của một trường đại học danh tiếng. Trường mà Trình Hiên đang là giảng viên thỉnh giảng.
Bên dưới lá thư, có một dòng PS nhỏ, nét chữ đã trưởng thành hơn, nhưng vẫn là của Kiều An: *“Hiên ca ca, em về rồi.”*
