Mái tóc dài của Mai bay trong gió như những chiếc lá vàng rơi trong mùa thu, len lỏi qua những con đường nhỏ ở phố cổ Hà Nội. Mùi thơm của quà vặt từ các hàng rong cứ vương vấn trong không gian, hòa quyện với những âm thanh của cuộc sống: tiếng xe máy vù vù, tiếng gọi nhau ồn ã của các bà hàng rong. Cô đứng đó, một tay bưng cốc trà chanh mát lạnh, trong tâm trí vẫn còn vương vấn lớp học văn hóa vừa kết thúc.
“Mai ơi, sao mày lại ngẩn ngơ thế?” - tiếng của Hằng, bạn thân cô, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Nghe tiếng gọi, Mai mỉm cười, nhưng ánh mắt cô vẫn như đang tìm kiếm thứ gì đó ở xa xăm. Hằng liếc nhìn theo hướng cô nhìn, rồi quay lại, nhún vai cười: “Nghĩ gì mà lâu dữ vậy? Hôm nay có hẹn với ai không?”
Mai lắc đầu, cảm giác quen thuộc của sự đơn độc lại ùa về. “Chỉ đang nghĩ về buổi triển lãm văn hóa ngày mai thôi.” Cô buông một tiếng thở dài, trong khi cảm nhận vị chua ngọt của trà chanh lướt trên đầu lưỡi. Hằng gật gù, đôi mắt tinh nghịch của cô bạn lấp lánh: “Chắc chắn mày sẽ lại làm cho mấy chàng trai chết mê chết mệt thôi.”
Mai chỉ cười khẩy, nhưng trong lòng có sự châm chọc. Làm sao cô có thể yêu thích ai đó khi chính bản thân mình còn chưa tìm ra được đủ bản sắc của chính mình? Cô đã từng có những giấc mơ lớn lao, nhưng đời sống thực tại cứ kéo cô trở lại, đè nén mọi khát vọng.
“Tao đi vệ sinh một chút.” Hằng đứng dậy, bỏ lại Mai tự kỷ với cốc trà. Cô nhìn quanh quán trà, nơi mà những chiếc bàn ghế mộc mạc có thể chứa chừng cả ký ức của bao thế hệ. Tiếng sôi sục của những cuộc trò chuyện, tiếng cười vang vọng khiến cô cảm thấy mất mát.
“Mai!” - Giọng nói mạnh mẽ, trầm đục nhưng đầy sức nặng làm cô giật mình. Quay lại, cô nhìn thấy Minh, một người bạn cũ từ thời cấp ba. Màu áo sơ mi xanh nhạt của anh nằm giữa dòng người đông đúc, như một điểm nhấn trên bức tranh đời sống xô bồ này.
“Lâu quá không gặp.” Anh chạm nhẹ vào bàn tay cô, một cử chỉ tình cảm lặng lẽ nhưng không thể bắt bẻ. “Tao nghe nói mày tham gia buổi triển lãm ngày mai?”
“Ừ, tao muốn khám phá một chút về văn hóa khác.” Mai không thể kiềm chế được sự hồi hộp, nhưng không thể làm gì hơn ngoài việc giữ vẻ bình tĩnh. Minh gật đầu, đôi mắt anh lấp lánh như bầu trời mùa hè, nhưng ánh nhìn lại có phần sâu thẳm, như chứa đựng những câu chuyện chưa kể.
