Để thoát khỏi sự sắp đặt của gia đình, cô và anh đã ký một hợp đồng ly hôn giả, thỏa thuận sẽ sống cuộc sống riêng sau một thời gian nhất định. Nhưng khi thời hạn kết thúc, họ lại phát hiện ra rằng cuộc sống không có đối phương lại khó khăn hơn họ tưởng. Những cảm xúc chân thật, tưởng chừng đã bị chôn vùi, dần trỗi dậy. Liệu họ có thể tìm lại hạnh phúc thật sự sau khi đã giả vờ ly hôn?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Hóa Giải Giao Ước — Đọc thử miễn phí
Cái email hiện lên giữa màn hình máy tính, dòng tiêu đề ngắn ngủi, lạnh lùng như nhát dao cứa vào tĩnh mạch: **"Nhắc nhở: Thời hạn Hợp đồng hôn nhân kết thúc trong 24 giờ."** Mộc Như Ý giật bắn mình, ly cà phê sữa đá trên bàn đổ ụp, bắn tung tóe lên tập tài liệu dự án vừa in còn thơm mùi giấy mới. Mùi cà phê thơm lừng, ngọt ngào lan tỏa khắp không gian văn phòng, nhưng cô lại chẳng thấy vị gì ngoài sự chua chát đang cuộn trào trong lồng ngực. Ngón tay cô run rẩy, gõ lạch cạch lên bàn phím, cố gắng xóa đi cái thông báo chết tiệt ấy, như thể làm vậy thì thời gian sẽ ngừng trôi, hoặc cái hợp đồng kia sẽ vĩnh viễn không bao giờ tồn tại. Ngoài cửa sổ kính lớn của văn phòng tầng 25, Sài Gòn vẫn hối hả, nhộn nhịp dưới ánh nắng chiều vàng óng, những dòng xe cộ trôi như mắc cửi, và Như Ý bỗng thấy mình lạc lõng đến lạ. Cô đã luôn tự nhủ, ngày này đến, cô sẽ thở phào nhẹ nhõm, sẽ ăn mừng bằng một bữa tối thật thịnh soạn, sẽ mở chai rượu vang hảo hạng đã cất giữ bấy lâu. Nhưng giờ đây, một khối u nghẹn đắng cứ tắc nghẽn nơi cuống họng, khiến cô muốn hét lên nhưng lại chẳng thể phát ra một âm thanh nào. Hơi lạnh từ máy điều hòa phả vào gò má, mang theo cả sự trống rỗng mà cô không thể gọi tên. "Mày ổn mà, Như Ý," cô tự trấn an, âm thầm bóp chặt hai bàn tay lại, "Mày đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi cơ mà." Nhưng sâu thẳm bên trong, một giọng nói khác thì thầm, "Liệu có thật là mày muốn nó kết thúc không?"
Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn, tên "Phương Anh điên" nhấp nháy trên màn hình. Như Ý thở hắt ra, cố gắng nặn ra một nụ cười thật tươi tắn trước khi nghe máy. "Trời ơi bà nội! Sắp tới ngày giải phóng rồi mà mặt mày cứ như đưa đám ấy hả?" Giọng Phương Anh oang oang qua điện thoại, mang theo cái chất sảng khoái đặc trưng của cô bạn thân. "Tối nay đi quẩy không? Tuyên bố độc thân, tự do, phơi phới! Tao bao!" Như Ý nhắm mắt lại, cảm nhận cái vị đăng đắng nơi đầu lưỡi khi nuốt khan. Cô biết Phương Anh đang cố gắng làm mình vui, nhưng mỗi từ "tự do", "độc thân" lúc này lại nghe chói tai đến lạ. "Tối nay để coi đã, tao còn đống việc ở công ty," cô nói dối, nhìn đống tài liệu lộn xộn trước mặt mình. Mùi nước hoa Phương Anh thoang thoảng qua cuộc gọi, mùi kẹo ngọt quen thuộc. "Việc gì mà việc! Ngày mai là cái hợp đồng hôn nhân giả mạo của mày hết hạn rồi đó! Mày định chôn mình trong công việc luôn hả? Hay là... mày sợ?" Phương Anh ngừng lại một chút, giọng điệu chuyển sang tông nghiêm túc hơn, như thể cô ấy đã nhìn thấu được tâm tư của Như Ý qua chiếc màn hình điện thoại. "Thôi đi bà! Sợ cái gì mà sợ!" Như Ý bật cười gằn, nhưng tiếng cười nghe sao mà khô khốc. "Tao chỉ muốn mọi thứ đâu vào đấy thôi. Hợp đồng là hợp đồng." Đầu ngón tay cô siết chặt lấy chiếc điện thoại, cảm nhận lớp vỏ kim loại lạnh ngắt truyền sang. Phương Anh thở dài bên kia đầu dây. "Tao biết mày cứng đầu. Nhưng mà... dạo này tao thấy An Hạo lạ lắm đó mày. Mày không thấy gì sao?"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Câu nói của Phương Anh như một dòng điện chạy dọc sống lưng Như Ý. "Lạ là lạ thế nào?" Cô hỏi, giọng nói vô thức nhỏ đi. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc, chỉ thoảng qua mỗi khi anh lướt ngang, bỗng ùa về trong tâm trí cô. "Thì... kiểu... mấy lần tao qua công ty tìm mày, thấy ổng cứ nhìn mày kiểu gì ấy. Xong rồi bữa trước tao thấy ổng đi mua... ờm... thôi kệ đi, không liên quan. Quan trọng là mày phải vui lên, tự do mà!" Phương Anh vội vàng lảng tránh, nhưng những lời nói đó lại gieo vào lòng Như Ý một hạt mầm nghi ngờ. Lâm An Hạo. Cái tên ấy, quen thuộc đến mức cô đã quên mất cảm giác xa lạ là gì. Cô cúp máy, nhìn ra màn đêm Sài Gòn đã lên đèn, những tòa nhà chọc trời lấp lánh như dát bạc. Hơi gió từ cửa sổ mở hé lùa vào, mang theo chút bụi đường và mùi mưa nhẹ phảng phất, xoa dịu đôi gò má nóng bừng của cô. "Lạ sao?" Như Ý tự hỏi. Cô và anh chỉ là những người sống chung dưới một mái nhà vì một thỏa thuận, mỗi người có cuộc sống riêng. Cô thậm chí còn có một danh sách dài những việc cô sẽ làm sau khi 'ly hôn': du lịch một mình đến Đà Lạt, học thêm lớp vẽ, thậm chí là thử hẹn hò trở lại. Nhưng khi nghĩ đến việc sẽ không còn thấy bóng dáng anh trong căn hộ trống trải kia nữa, một cảm giác mất mát khó tả chợt ập đến, như ai đó vừa rút đi một phần không khí quanh cô. Đầu óc cô quay cuồng, một đống ký ức vụn vặt về An Hạo cứ thế ùa về, không mời mà đến.
Mãi đến khi đèn đường đã thắp sáng rực rỡ cả con phố, Như Ý mới rời khỏi công ty. Bước chân cô nặng trĩu trên con đường quen thuộc dẫn về căn hộ chung cư cao cấp ở Quận 1. Tiếng giày cao gót của cô gõ lộc cộc trên sàn đá hoa lát lạnh lẽo của hành lang tầng 15, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Mở cửa căn hộ, mùi thơm dịu nhẹ của nến thơm hương cam bergamot mà cô yêu thích vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó lại khiến cô cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Căn hộ của họ - hay đúng hơn là căn hộ "giả vờ chung" của họ - luôn được giữ gìn gọn gàng, ngăn nắp một cách hoàn hảo. Nhưng hôm nay, có một thứ gì đó khác lạ. Trên chiếc bàn cà phê bằng kính ở phòng khách, cạnh cuốn sách "Phân tích tài chính" của An Hạo, là một chiếc ly thủy tinh còn vương lại chút bã cà phê. Anh thường uống cà phê đen không đường, và cái vị đắng đó dường như vẫn còn đọng lại trên môi cô, dù cô chưa hề chạm vào nó. Mắt Như Ý lướt qua chiếc ly, rồi lại nhìn xuống đôi giày cao gót đang đặt lệch một góc. "Anh ấy đã ở đây," cô thầm nghĩ, "Anh ấy đã ở đây sau giờ làm." Một dòng điện nhẹ chạy qua đầu ngón tay cô khi cô vô thức chạm vào mép ly lạnh toát, như thể muốn cảm nhận hơi ấm còn sót lại từ anh. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người.
Ký ức ùa về, rõ ràng như thể mới hôm qua. Hai năm trước, trong phòng làm việc của luật sư Trần, mùi giấy tờ mới và cà phê espresso thoang thoảng, Như Ý ngồi đối diện Lâm An Hạo. Anh mặc bộ vest xám than lịch lãm, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào tập hợp đồng trước mặt, không một gợn sóng cảm xúc. "Hợp đồng hôn nhân giả. Điều khoản rõ ràng." Giọng luật sư Trần đều đều, lạnh lùng. "Thời hạn hai năm. Sau đó, mỗi người một đường. Không ràng buộc, không đòi hỏi, không can thiệp vào cuộc sống riêng của đối phương." Như Ý nhớ mình đã gật đầu lia lịa, lòng tràn đầy hy vọng về sự tự do sắp tới. Ánh mắt cô liếc nhanh sang An Hạo, thấy anh vẫn bất động, chỉ có khóe môi hơi mím lại. Cô đã nghĩ, đây là giải pháp hoàn hảo để cả hai thoát khỏi sự ép buộc của gia đình. Anh cần một người vợ để giữ vững vị trí trong tập đoàn, cô cần một tấm bình phong để tránh những cuộc xem mắt không ngừng nghỉ. Một mối quan hệ đôi bên cùng có lợi. Khi anh ký tên, nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát, cô đã nghĩ mọi thứ đều rõ ràng. Nhưng rồi, khi anh đẩy cây bút về phía cô, mắt anh chợt ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm ấy lướt qua cô một thoáng, mang theo một tia sáng khó hiểu, rồi lại nhanh chóng cụp xuống. Cái nhìn đó chỉ kéo dài vỏn vẹn hai giây, nhưng nó đã in hằn trong tâm trí Như Ý, một vết khắc mờ nhạt mà cô không thể lý giải.
Sau cái nhìn thoáng qua đó, cuộc sống của họ bắt đầu một cách kỳ lạ. Họ sống cùng nhà, nhưng không chung giường. Anh vẫn là Lâm An Hạo lạnh lùng, ít nói. Cô vẫn là Mộc Như Ý độc lập, mạnh mẽ. Nhưng dần dần, những chi tiết nhỏ nhặt bắt đầu len lỏi vào bức tường giả tạo mà họ đã xây dựng. Mùi cà phê
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Vết Nứt Giữa Màn Đêm
12,487 từ
🔒 Đăng nhập
7
Ranh Giới Mỏng Manh
10,181 từ
🔒 Đăng nhập
8
Quyết Định Bất Ngờ
9,099 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lằn Ranh Mờ Nhạt
10,697 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mặt Nạ Vỡ Tan
12,406 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Sẹo Chưa Lành
11,076 từ
🔒 Đăng nhập
12
Khi Quá Khứ Gõ Cửa
8,190 từ
🔒 Đăng nhập
13
Bóng Đêm Vùi Lấp
12,166 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Thú Tội Giữa Bóng Tối
10,957 từ
🔒 Đăng nhập
15
Chân Tướng Giấu Kín
9,618 từ
🔒 Đăng nhập
16
Màn Kịch Vỡ Tan
13,086 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vỡ Kịch Tình Yêu
6,492 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vùng Đất Cấm
10,350 từ
🔒 Đăng nhập
19
Đêm Định Mệnh
12,287 từ
🔒 Đăng nhập
20
Tình Yêu Không Hợp Đồng
12,586 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?