Bị phế truất khỏi hậu cung lạnh lẽo, nàng tưởng chừng đã mất tất cả. Nhưng định mệnh lại đưa đẩy nàng đến với một vương gia quyền lực, người luôn che giấu một bí mật động trời. Từ một phế phi không ai đoái hoài, nàng dần trở thành vương phi được sủng ái nhất. Chốn cung đình đầy rẫy âm mưu, liệu nàng có thể giữ vững tình yêu và địa vị, hay sẽ một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu không ngừng nghỉ?
Một tiếng động khẽ vang lên trong đêm, cô giật mình tỉnh giấc, toàn thân run rẩy như chiếc lá khô giữa trời đông. Tiếng dây xích sắt lạch cạch từ góc phòng tối, nơi không ai thèm quét dọn suốt mấy tháng ròng, lạnh buốt thấu xương như chính cuộc đời cô lúc này. Mùi ẩm mốc và bụi than đã bám sâu vào từng thớ vải trên chiếc áo đơn bạc, và cả vào tóc cô, mùi của sự quên lãng. Linh Lung khẽ cựa mình, đôi mắt mở to trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cố gắng tìm kiếm một tia sáng nhỏ nhoi để xua đi cảm giác bị bóp nghẹt. Cổ họng cô khô khốc, như thể đã nuốt phải cát bụi của cả một quãng đời bỏ đi. Đêm nay, trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ phủ đầy mạng nhện, nhưng ánh sáng đó chỉ càng làm nổi bật thêm sự hoang tàn, u ám của lãnh cung, nơi cô đã bị đày ải, quên lãng. Mỗi nhịp đập của trái tim cô đều như một lời nhắc nhở về sự sỉ nhục, về cái quá khứ rực rỡ đã bị xé nát không thương tiếc.
“Linh Lung, ngươi đã tỉnh rồi sao?” Một giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp vang lên từ trong góc phòng, khiến cô giật nảy mình. Cô không thấy rõ mặt người đó, chỉ cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, bức người đang tiến gần. Mùi hương đàn hương thoang thoảng, nhưng không phải mùi đàn hương quen thuộc từ những nén nhang trong điện thờ, mà là một mùi hương quý hiếm, quyện lẫn với hơi thở của sương đêm và một chút gì đó sắc bén như lưỡi kiếm. Đầu ngón tay cô co thắt lại, cố gắng bấu víu vào tấm chăn rách nát, trái tim đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Linh Lung lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo, lớp vôi tróc từng mảng lớn, cọ vào da thịt gây ra cảm giác nhức nhối. Cô nín thở, lắng nghe tiếng bước chân đều đặn, mỗi bước đi như gõ vào màng nhĩ cô, một âm thanh vang vọng giữa sự tĩnh lặng chết chóc. “Kẻ nào? Mau hiện thân!” Giọng cô khẽ run, dù đã cố gắng tỏ ra kiên cường.
Bóng người đó từ từ bước ra khỏi màn đêm, ánh trăng hắt lên vạt áo bào đen tuyền thêu chỉ vàng tinh xảo, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những vì sao xa xôi. Khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng của Vương Gia Hàn Lâm hiện ra, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa đông, không chút gợn sóng cảm xúc. Một nụ cười mờ nhạt, khó lường hiện trên khóe môi anh, tựa như tia sáng mong manh chợt lóe lên rồi vụt tắt. “Ngươi không cần biết ta là ai, Linh Phi. Ngươi chỉ cần biết, cuộc đời ngươi, từ giờ phút này, sẽ không còn thuộc về ngươi nữa.” Giọng điệu của anh bình thản, nhưng ẩn chứa một sự uy hiếp khó tả, khiến toàn thân Linh Lung run lên bần bật. Xúc giác trên đầu ngón tay cô bỗng truyền đến cảm giác tê dại, như thể vừa chạm vào một tảng băng. Mùi hương đàn hương quý phái giờ đây lại trở thành một thứ gì đó ngột ngạt, bủa vây lấy cô.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Ngươi… ngươi nói vậy là có ý gì?” Linh Lung lắp bắp, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Nụ cười trên môi cô đông cứng, dù cô không hề có ý cười. Mắt cô lướt qua gương mặt anh, nhanh như chớp, rồi lại vội vàng cúi xuống nhìn những vết nứt trên nền đá, giả vờ như có điều gì đó thú vị đang ẩn chứa ở đó. Anh tiến thêm một bước, chiếc áo bào khẽ lay động, mang theo làn gió lạnh từ bên ngoài phả vào người cô. Cô cảm nhận được hơi ấm thoảng qua từ cơ thể anh, một sự tương phản rõ rệt với cái lạnh giá bao trùm lãnh cung, nhưng hơi ấm đó lại mang theo một cảm giác nguy hiểm, đáng sợ hơn bất cứ thứ gì. Vương Gia Hàn Lâm dừng lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cô, như muốn xuyên thấu mọi phòng bị. Anh không nói gì, chỉ giơ tay lên, ngón tay thon dài khẽ chạm vào một lọn tóc mai lòa xòa trên má cô.
Cả người Linh Lung cứng đờ, trái tim cô co thắt lại một cái, như ai vắt khô nó ra, không còn một giọt máu. Xúc giác từ đầu ngón tay anh truyền đến da thịt cô một cảm giác bỏng rát, dù chỉ là một chạm khẽ, một chạm nhẹ như lông chim. Mùi hương đàn hương trên đầu ngón tay anh dường như càng trở nên nồng đậm hơn, xâm chiếm lấy từng tế bào khứu giác của cô. Cô muốn lùi lại, muốn né tránh, nhưng cơ thể dường như đã bị đóng băng tại chỗ, không thể nhúc nhích. “Linh Phi, ngươi tưởng rằng ta không biết những gì ngươi đã làm sao?” Hàn Lâm khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng gió lùa qua khe cửa cũ. Ánh trăng chiếu rọi vào đôi mắt anh, khiến chúng trở nên sắc lạnh hơn, tựa như hai hố đen sâu hun hút, nuốt chửng mọi thứ. Cô nuốt nước bọt, cảm nhận vị mặn chát của sự sợ hãi đọng lại nơi đầu lưỡi.
“Ta… ta không hiểu ngài nói gì.” Linh Lung lắp bắp, cố gắng giấu đôi tay run rẩy sau lưng. Cô biết mình đã bị nghi ngờ, nhưng không biết anh ta đã biết đến mức độ nào. Tiếng côn trùng rả rích bên ngoài cửa sổ dường như cũng ngừng bặt, nhường chỗ cho sự căng thẳng đang bao trùm lấy không gian. Khuôn mặt Vương Gia Hàn Lâm vẫn không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt anh lại như một lưỡi dao sắc bén đang xé toạc từng lớp vỏ bọc kiên cường của cô. Anh chậm rãi đưa tay xuống, bàn tay to lớn, ấm áp bất ngờ siết chặt lấy cổ tay cô, một lực siết vừa đủ để cô cảm nhận được sự kiểm soát, nhưng không quá mạnh để gây đau đớn. Xúc giác bất ngờ này khiến cô giật mình, như bị điện giật, trái tim cô loạn nhịp. Mùi hương đặc trưng của anh giờ đây lại càng gần, khiến cô cảm thấy choáng váng.
“Ngươi không cần hiểu, Linh Phi.” Vương Gia Hàn Lâm kéo cô đứng dậy, dễ dàng như nhấc bổng một chiếc lông vũ. “Ngươi chỉ cần biết, những gì ngươi đã làm, ta đều tường tận. Và giờ đây, ngươi sẽ phải trả giá.” Giọng anh vẫn bình thản, không một chút giận dữ, nhưng chính sự bình thản đó lại khiến Linh Lung cảm thấy sợ hãi tột độ. Anh không thô bạo, không vội vàng, nhưng mỗi cử chỉ của anh đều toát lên một uy quyền không thể kháng cự. Cô có thể ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng đâu đó, hay đó chỉ là ảo giác của nỗi sợ hãi đang dâng trào trong cô? Đôi mắt Linh Lung mở lớn, nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu không đáy của anh, cố gắng tìm kiếm một chút nhân từ, một chút thắc mắc, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng, lạnh lẽo. Ánh trăng ngoài kia bỗng chốc như bị che khuất bởi một đám mây đen, đẩy căn phòng vào bóng tối mịt mùng.
“Trả… trả giá gì?” Linh Lung nuốt khan, vị đắng ngắt của sự tuyệt vọng tràn ngập khoang miệng. Cô cố gắng giằng tay ra, nhưng vòng tay anh như gọng kìm sắt, không thể nhúc nhích. Tiếng thở dốc của cô là âm thanh duy nhất vang vọng trong căn phòng giờ đây tối om, ngoài tiếng gió rít qua khe cửa. “Ta đã bị phế truất, đã bị đày vào lãnh cung này, còn có gì để trả giá nữa? Ta đã mất tất cả rồi!” Giọng cô vỡ òa, những lời nói như bật ra khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo của sàn đá truyền lên lòng bàn chân trần, khiến cô rùng mình. Nhưng cái lạnh đó không bằng cái lạnh đang bao trùm lấy trái tim cô lúc này. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, mang theo vị mặn chát của nỗi tủi nhục và sự bất lực.
Vương Gia Hàn Lâm không đáp lại, chỉ siết nhẹ bàn tay cô hơn. Anh kéo cô ra khỏi lãnh cung, băng qua những hành lang tối tăm, lạnh lẽo, nơi chỉ có tiếng bước chân của hai người vang vọng. Mùi rêu phong và đất ẩm ướt thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đàn hương đặc trưng của anh. Anh đi nhanh, nhưng không hề buông lỏng tay cô, khiến cô phải chạy theo từng bước. Linh Lung nhìn những bức tường đổ nát, những chiếc đèn lồng bị bỏ quên treo lủng lẳng trong gió, và nhận ra đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô được bước chân ra khỏi lãnh cung. Nhưng sự tự do này lại mang theo một cảm giác đáng sợ hơn cả sự giam cầm. Cô cảm nhận được gió đêm lạnh lẽo vuốt ve làn da trần, nhưng không hề cảm thấy mát mẻ, chỉ thấy một nỗi sợ hãi vô hình đang dần bóp nghẹt cô.
“Ngươi sẽ đến một nơi, nơi mà ngươi sẽ không còn là Linh Phi phế truất nữa.” Vương Gia Hàn Lâm cuối cùng cũng cất tiếng, khi họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ sẫm màu, được chạm khắc tinh xảo, hoàn toàn khác biệt với sự mục nát của lãnh cung. Giọng anh trầm ấm hơn một chút, nhưng vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng vốn có. “Ngươi sẽ có một thân phận mới. Một vai trò mới.” Anh mở cửa, đẩy nhẹ cô vào trong. Mùi hoa lài thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng, tạo nên một không gian hoàn toàn đối lập với nơi cô vừa bước ra. Ánh nến vàng dịu nhẹ hắt lên những tấm rèm lụa thêu hoa, tạo nên một cảnh tượng ấm áp, lạ lẫm.
Linh Lung bước vào, đôi mắt cô lướt qua căn phòng lộng lẫy, từ những bức tranh sơn thủy tinh xảo đến chiếc giường rồng lớn được phủ lụa là gấm vóc. Cô không thể tin vào mắt mình. Đây không phải là lãnh cung, mà là một căn phòng xa hoa bậc nhất, thậm chí còn lộng lẫy hơn cả tẩm cung của chính Hoàng hậu. Nước mắt cô chảy dài, lần này không phải vì sợ hãi hay tủi nhục, mà là vì một sự hoài nghi sâu sắc. “Đây là đâu? Ngươi muốn làm gì ta?” Cô quay lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn Vương Gia Hàn Lâm, người đang đứng dựa vào khung cửa, ánh đèn vàng hắt lên gò má cao và đôi môi mỏng của anh, tạo ra những mảng sáng tối huyền ảo. Anh vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhưng ánh mắt anh lại mang theo một chút gì đó khó hiểu, như thể đang quan sát một con chim vừa thoát khỏi lồng.
“Đây là Vương phủ của ta.” Vương Gia Hàn Lâm đáp, giọng anh trầm ổn, nghe rõ ràng giữa tiếng gió đêm bên ngoài. Anh bước vào, đóng sầm cánh cửa lại, âm thanh vang dội như tiếng sấm giữa trời quang. “Và từ giờ phút này, ngươi sẽ là Vương phi của ta.” Anh tiến đến gần cô, ánh mắt sắc bén quét qua toàn thân cô, như muốn đánh giá từng li từng tí. “Ngươi sẽ phải sống theo luật lệ của ta, và không được phép làm bất cứ điều gì chống lại ta. Nếu không…” Anh không nói hết câu, nhưng cái nhìn của anh đã nói lên tất cả, một lời cảnh báo lạnh lẽo và đầy đe dọa. Mùi đàn hương của anh giờ đây lại càng nồng đậm, bủa vây lấy cô, khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, như muốn xuyên thủng lồng ngực.
Linh Lung sững sờ, đôi mắt mở lớn, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Vương phi? Cô, một phế phi bị đày ải, lại trở thành Vương phi của một Vương gia quyền lực như Hàn Lâm? Điều này thật quá hoang đường, quá phi lý. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hoài nghi sâu sắc. Cô cảm nhận được sự mềm mại của tấm thảm lông dưới chân, một sự đối lập hoàn toàn với nền đá lạnh lẽo của lãnh cung. Mùi hoa lài thoang thoảng dịu nhẹ, nhưng không thể xoa dịu đi sự hỗn loạn đang cuộn xoáy trong tâm trí cô. “Ngươi… ngươi nói dối! Ta không thể là Vương phi của ngươi!” Cô hét lên, giọng nói khản đặc, nước mắt lăn dài trên má, mang theo vị mặn chát của sự kinh ngạc.
Vương Gia Hàn Lâm nhíu mày, khóe môi anh khẽ cong lên hai milimet, tạo thành một nụ cười mỉa mai. Anh không đáp lời, chỉ bước đến bên chiếc bàn trà giữa phòng, rót một chén trà nóng hổi, khói bay nghi ngút. Mùi trà xanh thoang thoảng tỏa ra, dịu nhẹ và thanh khiết. Anh đưa chén trà cho cô, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đầy nước mắt của cô. “Ngươi có tin hay không, thì điều đó cũng không thay đổi được sự thật. Từ giờ phút này, ngươi là người của ta.” Giọng anh vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Cánh tay anh giữ chén trà vững vàng, không một chút run rẩy. Linh Lung nhìn chén trà nóng hổi, rồi lại nhìn anh, cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một giấc mộng kỳ lạ, vừa hư vừa thực.
“Nhưng… tại sao?” Linh Lung thì thầm, giọng cô yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Cô chạm nhẹ vào thành chén trà, cảm nhận được hơi ấm truyền qua đầu ngón tay, một cảm giác rất thật giữa sự mông lung. Mùi trà xanh dịu nhẹ len lỏi vào khứu giác, xoa dịu chút nào sự hoảng loạn trong cô. “Ngươi… ngươi không yêu ta. Ngươi thậm chí còn không biết ta là ai.” Cô nhớ lại những lời đồn đại về sự lạnh lùng của Vương Gia Hàn Lâm, về việc anh chưa từng gần gũi bất kỳ nữ nhân nào. Việc anh cưới một phế phi như cô, thật sự là một điều bất ngờ lớn đối với toàn bộ triều đình. Cô không thể tin rằng đây là sự thật, mà chỉ là một trò đùa độc ác nào đó.
Vương Gia Hàn Lâm khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô. “Tình yêu không phải là thứ ta cần ở ngươi, Linh Phi.” Giọng anh vẫn lạnh lùng, nhưng lại chứa đựng một sự thật trần trụi, khiến tim Linh Lung thắt lại. “Ngươi chỉ cần làm tốt vai trò của mình. Và không được phép phản bội ta.” Anh đặt chén trà xuống bàn, âm thanh nhẹ nhàng như tiếng lá rơi. Anh bước đến gần cô hơn, ánh mắt anh tối hơn trong bóng đêm, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên cô. Mùi hương đàn hương của anh giờ đây lại càng mạnh mẽ, khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Anh không hề nói "anh yêu em", nhưng ánh mắt anh lại như một lời thề nguyền đáng sợ.
“Nếu ta không muốn thì sao?” Linh Lung ngẩng đầu, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt anh, không chút sợ hãi. Cảm giác tuyệt vọng đã nhường chỗ cho một sự kiên cường bất ngờ. Cô cảm nhận được sự cứng rắn của hàm răng khi cô nghiến chặt, cố gắng không để mình run rẩy. Vị trà xanh đắng nhè nhẹ còn đọng lại trên đầu lưỡi, như nhắc nhở cô về sự thật phũ phàng. Cô không phải là một con rối để người khác tùy ý điều khiển. Cô đã từng là Linh Phi, từng có kiêu hãnh của riêng mình. “Ngươi không thể ép buộc ta.” Cô nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng lại đầy kiên quyết.
Vương Gia Hàn Lâm khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đưa tay lên, ngón tay cái khẽ vuốt nhẹ khóe môi cô, nơi vẫn còn vương vấn giọt nước mắt khô. “Ngươi không có lựa chọn, Linh
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Dấu Vết Của Một Thời
8,703 từ
🔒 Đăng nhập
7
Khắc Hoạ Từ Mảnh Vỡ
12,129 từ
🔒 Đăng nhập
8
Bức Họa Không Tên
11,467 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bức Họa Định Mệnh
6,956 từ
🔒 Đăng nhập
10
Chân Tướng Sau Bức Họa
12,112 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Mực Chôn Giấu
11,167 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ký Ức Đánh Thức
11,883 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Thú Tội Giữa Đêm
5,530 từ
🔒 Đăng nhập
14
Hương Độc Thức Tỉnh
10,402 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vết Sẹo Hương Trầm
7,119 từ
🔒 Đăng nhập
16
Cánh Cửa Định Mệnh
7,148 từ
🔒 Đăng nhập
17
Hương Trần Ai, Vết Cũ
8,861 từ
🔒 Đăng nhập
18
Bóng Tối Độc Dược
8,327 từ
🔒 Đăng nhập
19
Nợ Máu Tình Thâm
10,760 từ
🔒 Đăng nhập
20
Mật Nguyện Dưới Sương Khói
10,339 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?