Một trò chơi cầu cơ tưởng chừng vô hại, một búp bê hình nhân cũ kỹ,
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Nàng Búp Bê Từ Dĩ Vãng — Đọc thử miễn phí
Đôi mắt thủy tinh của nó đã nhìn tôi trước khi tôi kịp nhận ra rằng mình đang nhìn lại. Một cái nhìn rỗng tuếch, nhưng sao đó lại ám ảnh đến lạ, như thể chứa đựng cả một câu chuyện của những đêm đã trôi qua, những bí mật mà thời gian không thể xóa nhòa. Nó nằm trong chiếc rương gỗ mục ruỗng, dưới lớp bụi dày đặc của căn gác mái mà tôi đã gần như quên lãng, chờ đợi, có lẽ là đã chờ đợi rất lâu rồi.
Thanh khẽ rùng mình, mặc dù không khí tháng Sáu giữa trưa oi ả, cái nóng bức đến mức làm mọi vật dường như bốc hơi. Căn nhà cũ kỹ của ông bà ngoại, nơi cô thừa hưởng sau cái chết đột ngột của mẹ, luôn có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một không gian mà thời gian dường như ngưng đọng. Mùi gỗ mục, mùi nhang trầm đã ám vào từng thớ vải rèm, từng kẽ gạch, thậm chí cả trong hơi thở của cô. Phía dưới, tiếng ve râm ran như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của mùa hè, đôi khi xen lẫn tiếng rao kem dạo xa xăm, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ lùng. Cô đang dọn dẹp, hay đúng hơn là đang tìm cách lấp đầy khoảng trống trong lòng sau những mất mát dồn dập. Mọi thứ đều quen thuộc đến nao lòng: chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ ở phòng khách, vẫn tích tắc đều đặn một nhịp lười biếng, chiếc tủ thờ tổ tiên bằng gỗ gụ đánh vecni bóng loáng, trên đó là di ảnh của ông bà, cha mẹ cô, tất cả đều mỉm cười hiền hậu, nhưng đôi mắt dường như chứa đựng một nỗi buồn vô hạn của cõi âm. Mùi hương nhang mới thắp từ sáng vẫn còn thoang thoảng, hòa quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của căn nhà bỏ hoang nhiều năm.
Chợt, một tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ miên man. Đó là Mai, Minh và Hải, ba người bạn thân thiết nhất của cô, những người duy nhất còn lại có thể kéo cô ra khỏi cái kén cô đơn này. Thanh xuống nhà, tiếng chân cô lạo xạo trên sàn gỗ cũ kỹ, mỗi bước đi như một nốt nhạc rời rạc trong bản nhạc im lặng của căn nhà.
"Thanh! Mở cửa đi, bọn tớ đây!" Tiếng Mai oang oang từ ngoài vọng vào, đầy năng lượng như thường lệ.
Thanh mở chốt cửa gỗ nặng nề, một làn gió nhẹ mang theo mùi hoa sữa đầu mùa len lỏi vào nhà, xua đi phần nào cái nóng bức.
"Trời đất ơi, Thanh, cậu sống như ni cô vậy. Cửa đóng kín mít, nhà tối om!" Mai vừa bước vào đã càm ràm, tay quạt quạt lia lịa. Cô nàng mặc chiếc áo phông cá tính, quần jean rách, mái tóc nhuộm highlight đỏ rực như ngọn lửa.
Minh, với cặp kính cận dày cộp và vẻ mặt điềm tĩnh, đặt túi đồ ăn xuống bàn. "Đừng nói nữa Mai, Thanh cần không gian riêng. Cậu ấy mới mất mẹ mà." Giọng Minh trầm ấm, đầy vẻ cảm thông.
Hải thì im lặng, chỉ khẽ vỗ vai Thanh, đôi mắt sâu thẳm lộ rõ vẻ lo lắng. Hải luôn là người ít nói nhất, nhưng sự hiện diện của cậu luôn mang lại cảm giác bình yên đến lạ.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Họ quây quần trong phòng khách, căn phòng vốn rộng rãi nay lại càng thêm trống trải bởi sự vắng mặt của những tiếng cười quen thuộc. Mai lôi ra một bộ bài, Minh bắt đầu kể những chuyện phiếm ở trường. Thanh ngồi đó, cố gắng hòa mình vào không khí vui vẻ của bạn bè, nhưng tâm trí cô vẫn như một tấm gương phản chiếu những nỗi buồn không tên. Bỗng, Minh ngáp một cái dài, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bắt đầu bao phủ, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn. Tiếng ve đã dịu đi, nhường chỗ cho tiếng dế mèn rả rích.
"Chán quá đi mất! Có cái gì đó hay ho hơn không? Một trò chơi chẳng hạn?" Minh nói, nhấp ngụm trà đá.
Mai chợt reo lên: "Hay mình chơi cầu cơ đi! Nghe nói ở đây linh lắm, lại là nhà cũ nữa!"
Thanh giật mình. Cầu cơ? Trò chơi gọi hồn? Cô chưa bao giờ nghĩ đến. "Cầu cơ á? Cậu đùa à Mai? Mấy trò đó nguy hiểm lắm." Thanh khẽ cau mày, nhìn về phía bàn thờ tổ tiên. Dù không mê tín, nhưng cô luôn có một sự tôn kính nhất định với thế giới tâm linh.
"Thôi đi mà Thanh! Vui thôi mà, có ai tin thật đâu. Với lại, ở nhà cũ của cậu, lại là đêm khuya thế này, không khí mới đủ 'đô'!" Mai nài nỉ, đôi mắt lấp lánh vẻ tò mò.
Minh xoa cằm, suy nghĩ. "Nói cũng phải. Đã đến đây rồi mà không thử thì phí. Coi như thử thách bản thân thôi." Minh vốn lý trí, nên việc cậu ta đồng ý làm Thanh khá bất ngờ.
Hải vẫn im lặng, nhưng đôi mắt cậu bé nhìn Thanh, như muốn hỏi ý kiến cô. Thanh thở dài. Cô cũng cần một cái gì đó để phá vỡ sự u uất trong lòng, để cảm nhận lại một chút hương vị của cuộc sống, dù là theo cách mạo hiểm.
"Được rồi. Nhưng đừng có làm gì quá đáng nhé." Thanh cuối cùng cũng gật đầu.
Mai nhảy cẫng lên sung sướng. "Tuyệt vời! Nhưng mình cần gì đây? Một bảng cầu cơ? Hay một vật chỉ?"
"Nhà Thanh có cái gì cũ cũ, cổ cổ không? Cái gì mà có vẻ như đã chứng kiến nhiều chuyện ấy?" Minh gợi ý, đôi mắt lướt qua những vật dụng cũ kỹ trong phòng.
Thanh chợt nhớ đến chiếc rương trên gác mái, nơi cô đã tìm thấy nàng búp bê đó. Một cảm giác lạ lùng trỗi dậy trong lòng, vừa tò mò vừa e dè. "Trên gác mái có một cái rương cũ, tôi vừa dọn dẹp lúc nãy. Có một con búp bê..."
"Búp bê á? Tuyệt vời! Mau lấy xuống đây!" Mai hào hứng, không đợi Thanh nói hết đã chạy vọt lên gác mái.
Thanh chỉ kịp nhủ thầm: "Khoan đã..." nhưng Mai đã biến mất. Cô đành đi theo, bước chân nặng nề như thể bị níu kéo bởi một sợi dây vô hình. Tiếng bước chân Mai trên sàn gỗ gác mái nghe rầm rập, khác hẳn với sự tĩnh lặng ban nãy. Minh và Hải cũng theo sau, không khí bắt đầu trở nên náo nhiệt hơn, phá vỡ đi sự yên bình giả tạo của căn nhà.
Khi Thanh lên đến gác mái, Mai đã kéo chiếc rương cũ ra giữa phòng, bụi bay mù mịt dưới ánh đèn vàng vọt. Chiếc rương sực nức mùi ẩm mốc và chút gì đó khó tả, như mùi của thời gian bị giam cầm. Mai cẩn thận nhấc nàng búp bê lên. Nó được làm bằng sứ, kích thước bằng một em bé sơ sinh, mặc một chiếc váy lụa trắng đã ngả màu ố vàng vì thời gian, được thêu những họa tiết hoa sen cầu kỳ. Mái tóc đen nhánh của nó được búi cao, cài một chiếc trâm bạc nhỏ đã hoen gỉ. Gương mặt nó trắng bệch, với đôi má ửng hồng nhân tạo, và đặc biệt là đôi mắt thủy tinh xanh biếc, trong vắt một cách kỳ lạ, như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.
"Oa! Đẹp quá Thanh ơi! Con búp bê này phải cổ lắm rồi nhỉ?" Mai thốt lên kinh ngạc, vuốt ve mái tóc đen nhánh của nó.
Minh nhíu mày, tiến lại gần hơn. "Nhìn nó có vẻ... hơi ghê ghê. Giống búp bê cổ truyền Việt Nam hơn là búp bê Tây. Nhìn đôi mắt nó kìa, cứ như đang nhìn chằm chằm mình vậy."
Hải không nói gì, chỉ đứng cách xa một chút, đôi mắt không rời khỏi nàng búp bê. Một cảm giác ớn lạnh không tên chạy dọc sống lưng Thanh. Cô nhớ lại cái cảm giác bị "nhìn lại" ban nãy. Nó không chỉ là một con búp bê thông thường.
"Tôi không biết nó là của ai. Chắc của bà ngoại tôi để lại. Bà tôi thường hay sưu tầm đồ cổ." Thanh nói, cố gắng xua đi cảm giác bất an.
Họ mang nàng búp bê xuống phòng khách. Đặt nó ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành cũ đối diện với họ. Mai tắt đèn, chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ ba cây nến được thắp trên bàn thờ tổ tiên – một sự kết hợp có phần táo bạo và thiếu tôn kính, nhưng Mai khăng khăng rằng "linh hơn". Mùi nhang trầm hòa lẫn với mùi sáp nến cháy dở, tạo thành một hỗn hợp mùi hương ngai ngái, đậm đặc.
Không gian chợt trở nên tĩnh mịch một cách bất thường. Tiếng ve bên ngoài dường như cũng đã im bặt. Chỉ còn tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, và tiếng tim họ đập thình thịch trong lồng ngực.
Họ đặt tay lên một đĩa sứ nhỏ, đặt nó lên một tờ giấy vẽ sẵn các chữ cái, số, và chữ "Có", "Không". Nàng búp bê vẫn ngồi đó, đôi mắt thủy tinh xanh biếc như một hố sâu thăm thẳm, phản chiếu ánh nến chập chờn.
Mai hắng giọng, cố tỏ ra bình tĩnh. "Nào, bắt đầu nhé. Có ai ở đây không? Xin hãy cho chúng tôi một dấu hiệu."
Không gian im lặng. Chỉ có tiếng nến lách tách cháy. Thanh cảm nhận được hơi lạnh phả ra từ phía sau gáy, dù cửa sổ đã đóng kín.
"Có ai ở đây không? Nếu có, xin hãy di chuyển đĩa sứ này đến chữ 'Có'." Minh nói, giọng cũng hơi run run.
Vẫn không có gì. Đĩa sứ bất động. Mai thở phào. "Thấy chưa! Chả có gì cả! Mấy trò này toàn lừa bịp thôi."
"Khoan đã..." Hải thì thầm, đôi mắt dán chặt vào nàng búp bê.
Bỗng, một làn gió lạnh buốt lướt qua, không phải từ cửa sổ, mà như từ dưới sàn nhà bốc lên. Một mùi hương thoang thoảng của hoa cúc trắng, loại hoa chỉ thường dùng trong đám tang, chợt xộc vào mũi Thanh. Cô không trồng hoa cúc trong vườn.
Tiếp theo, một tiếng sột soạt rất khẽ, như tiếng lụa ma sát, phát ra từ phía nàng búp bê. Đầu nó hơi nghiêng sang một bên, rất khẽ, nhưng đủ để họ nhận ra.
"Tớ... tớ thấy nó nhúc nhích!" Mai lắp bắp, khuôn mặt tái mét.
"Chắc là gió thôi, hoặc là mắt mình mờ." Minh cố gắng lý giải, nhưng giọng cậu ta cũng đã lạc đi.
"Không phải gió. Nến không lay động." Thanh nói, mắt dán chặt vào ngọn nến đang cháy thẳng tắp, không hề có chút rung rinh nào.
Rồi, đĩa sứ bắt đầu di chuyển. Rất chậm, rất nhẹ, như có một lực vô hình đang đẩy nó. Nó từ từ lướt qua các chữ cái, dừng lại ở chữ "CÓ".
Một tiếng thét khẽ thoát ra từ cổ họng Mai. Minh và Thanh nhìn nhau, ánh mắt đầy hoảng sợ. Hải thì nắm chặt lấy tay Thanh, mồ hôi ướt đẫm.
"Ai đang ở đây? Bạn là ai?" Thanh lấy hết can đảm hỏi, giọng cô run rẩy.
Đĩa sứ lại di chuyển, lần này nhanh hơn, tạo thành một chuỗi chữ cái.
T – H – A – N – H
T – A – C
Thanh tắc?
Họ nhìn nhau bối rối. "Thanh tắc? Nghĩa là gì?" Minh hỏi.
Chợt, nàng búp bê khẽ "cựa mình". Chiếc váy lụa cũ kỹ của nó sột soạt một tiếng, và đôi mắt thủy tinh xanh biếc đó, dưới ánh nến chập chờn, dường như đã lướt qua một tia sáng, hay một cái chớp nhẹ. Hay đó chỉ là ảo giác?
Tiếp tục, đĩa sứ lại di chuyển.
H – U – N – G
"Hùng?" Minh lắp bắp. "Ai là Hùng?"
"Tôi không biết ai tên Hùng cả." Thanh nói, cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể.
Nhưng đĩa sứ không dừng lại. Nó tiếp tục di chuyển, tạo ra một câu chữ rành mạch, rõ ràng.
T – H – A – N – H – T – A – C – H – U – N – G – T – O – I – Đ – I
"Thanh... Thanh tách chúng tôi đi?" Mai đọc từng chữ một, giọng run rẩy. "Tách... tách ai?"
Một tiếng cười khẽ, khô khốc, như tiếng lá khô va vào nhau, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Tiếng cười đó không phát ra từ bất kỳ ai trong số họ. Nó đến từ... khắp mọi nơi, từ bức tường, từ trần nhà, từ chính không khí xung quanh họ.
Bóng tối trong góc phòng dường như đặc quánh lại, không còn là những mảng tối vô tri nữa, mà như một thực thể đang thở, đang quan sát họ. Mùi hoa cúc trắng trở nên nồng nặc, đến mức khiến Thanh cảm thấy buồn nôn.
Nàng búp bê trên ghế bành, mà họ đã ngỡ là bất động, giờ đây dường như đang "lớn lên" trong mắt họ. Đôi mắt thủy tinh của nó không còn rỗng tuếch. Trong đó, Thanh thề là cô đã thấy một ánh sáng, một sự sống.
Đột ngột, tất cả những âm thanh trong căn nhà đều im bặt. Tiếng đồng hồ quả lắc ngừng tích tắc. Tiếng gió bên ngoài cũng ngưng thổi. Ngay cả tiếng nến lách tách cũng biến mất. Một sự im lặng nặng nề, ngột ngạt bao trùm, như thể toàn bộ thế giới bên ngoài đã ngừng tồn tại, và họ bị mắc kẹt trong một không gian riêng, bị cô lập hoàn toàn.
Tiếng đập thình thịch của tim Thanh, của Mai, của Minh, của Hải, là âm thanh duy nhất còn vang vọng, hòa thành một nhịp điệu kinh hoàng.
"Dừng lại! Chúng ta dừng lại đi!" Mai hét lên, cố gắng rút tay khỏi đĩa sứ.
Nhưng đĩa sứ không chịu. Nó bám chặt lấy tay họ, như thể có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang níu giữ. Và rồi, nó lại di chuyển, lần này thẳng đến nàng búp bê.
N – H – I – N
Đĩa sứ dừng lại, chỉ vào nàng búp bê. "Nhìn."
Và rồi, nàng búp bê "ngước lên". Cái đầu sứ của nó, vốn đã nghiêng nhẹ, giờ đây ngẩng thẳng lên, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Thanh. Một nụ cười méo mó, không tự nhiên, từ từ nở trên khuôn mặt trắng bệch của nó. Một nụ cười mà Thanh thề, không phải là của sứ. Nó là của da thịt, của xương, của một linh hồn cổ xưa đang bị giam cầm, nay được giải thoát.
Một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên. Không phải từ cửa, mà từ phía bàn thờ tổ tiên. Di ảnh của mẹ Thanh, vốn đang mỉm cười hiền hậu, bỗng như thay đổi. Khóe môi vẫn cong, nhưng đôi mắt... đôi mắt ấy không còn là của mẹ cô nữa. Chúng lạnh lẽo, xa lạ, và đang nhìn thẳng vào nàng búp
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Hơi Lạnh Từ Hình Nhân
8,415 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Vết Trên Bàn Thờ
9,401 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dưới Bệ Thờ
9,700 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dấu Vết Xưa Cũ
9,424 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bức Ảnh Xóa Nhòa
10,490 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bí Mật Dưới Bức Ảnh
11,053 từ
🔒 Đăng nhập
12
Tiếng Thở Của Đất
8,056 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Hứa Giữa Khói Hương
11,448 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Thì Thầm Từ Cốt Gỗ
11,658 từ
🔒 Đăng nhập
15
Ám Ảnh Từ Cốt Gỗ
13,396 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Nguyền Búp Bê Trỗi Dậy
11,994 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tiếng Gọi Từ Vực Thẳm
12,397 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Nguyền Trả Giá
12,383 từ
🔒 Đăng nhập
19
Khế Ước Bằng Máu
11,828 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khế Ước Cũ
12,538 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.