Tiếng chuông đồng hồ vọng qua đại sảnh, báo hiệu tám giờ tối, âm thanh nặng nề như thể nó được đúc từ chính sự cô độc của tòa dinh thự này. Lâm Như Ý khẽ giật mình, chiếc bút chì đang phác thảo trên giấy bỗng trượt một đường dài, vết than đen lem luốc trên bản vẽ kiến trúc dở dang. Cô thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn. Mưa Sài Gòn chợt đổ, không báo trước, rào rào dội lên mái kính phòng làm việc, che lấp đi ánh đèn lấp lánh của thành phố phồn hoa phía xa. Mùi ẩm của đất và bê tông nóng bốc lên, theo gió luồn vào khe cửa, mang theo chút lạnh lẽo của tháng mười một. Đã ba tháng rồi, kể từ cái ngày cô bước chân vào "Tư Gia Trần Hoàng" – cái tên mỹ miều mà người ngoài vẫn thường gọi, còn cô thì lại hình dung nó như một "cung điện" giam giữ chính mình. Một cung điện dát vàng, nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Một tiếng gõ cửa khẽ khàng, như sợi chỉ mỏng manh xuyên qua màn mưa ngoài kia. Như Ý biết đó là Dì Ba, người quản gia lớn tuổi nhất ở đây, cũng là người duy nhất không nhìn cô bằng ánh mắt dò xét hay thương hại. "Cô chủ Như Ý, đến giờ dùng bữa tối rồi ạ." Giọng Dì Ba trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành hiếm hoi. Như Ý gấp bản vẽ lại, giấu vào hộc bàn, trái tim cô thắt một cái khi nghĩ đến bữa ăn tối nay. Hơn hai mươi năm sống một cuộc đời tự do tự tại, chưa bao giờ cô phải dè chừng đến từng miếng ăn, từng ánh mắt như lúc này. Cô đứng dậy, đôi chân hơi mỏi sau cả ngày làm việc, bàn tay khẽ miết lên chất liệu vải áo lụa mỏng. “Dì Ba cứ xuống trước đi, con thay đồ một lát.” Dì Ba gật đầu, bóng dáng hơi khòm lưng khuất sau cánh cửa gỗ lim nặng nề.
Như Ý bước vào phòng thay đồ, một căn phòng rộng lớn hơn cả căn hộ chung cư cũ của cô, với những bộ trang phục lụa là gấm vóc treo ngay ngắn. "Trời ạ, Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA quái ác, mày sống sót được qua bữa tối này, nhưng liệu có sống sót qua ánh mắt của cái tảng băng Trần Hoàng không?" Cô lẩm bẩm với chính mình, chạm nhẹ vào một chiếc đầm nhung xanh cổ vịt. Mùi vải mới, mùi xà phòng thơm nhẹ nhàng vương vấn, xen lẫn mùi nước hoa xa xỉ thoang thoảng từ tủ đồ bên cạnh. Ngón tay cô run nhẹ, cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ không được để bất cứ ai thấy sự yếu mềm này. Ở cái nơi mà mỗi viên gạch lát nền đều có giá trị bằng cả gia tài, mỗi lời nói đều có thể là con dao hai lưỡi, sự yếu đuối chính là dấu hiệu của thất bại.
Cuối cùng, cô chọn một chiếc đầm đơn giản, màu be, dài chấm gót, che đi những đường cong quyến rũ mà cô không muốn ai chú ý tới trong cái nhà này. Khi cô bước xuống đại sảnh, tiếng giày cao gót khẽ gõ trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo, vang vọng trong không gian vắng lặng. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ hắt xuống, tạo thành những mảng sáng tối lên gương mặt cô, khiến cô trông càng thêm xa cách. Phòng ăn ở cuối hành lang, ánh sáng ấm áp hơn một chút. Cô hít sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của súp bí đỏ và thịt nướng – những món ăn quen thuộc, nhưng ở đây, chúng mang một hương vị hoàn toàn khác, vị của sự xa xỉ pha lẫn gánh nặng.
