Anh là một tướng quân uy dũng, nổi tiếng khắp cả nước. Nàng là thê tử "xấu xí" của anh, bị người đời chê bai và anh cũng chẳng mấy đoái hoài. Một tai nạn đã cướp đi ký ức của nàng, và khi tỉnh dậy, nàng bắt đầu cuộc sống mới với một dung mạo khác. Anh, trong hành trình tìm lại ký ức cho nàng, dần khám phá ra vẻ đẹp tâm hồn và những hy sinh thầm lặng của người vợ cũ. Liệu anh có thể nhận ra tình yêu thật sự của mình?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Phần 1 — Đọc thử miễn phí
Ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu xuống chiếc giường nhỏ nơi nàng nằm. Đêm nay, không có tiếng gió thì thầm hay tiếng chim kêu mà chỉ có sự tĩnh lặng bao trùm. Trong không gian ấy, một giấc mơ lạ lẫm chợt đến, vỗ về tâm trí nàng.
“Ngươi không cần phải đẹp, chỉ cần xinh đẹp trong tâm hồn,” giọng nói ấy vang lên như một tiếng thì thầm quen thuộc, nhưng là từ đâu? Nàng chớp mắt, không thể nào nhớ nổi. Mái tóc xù xì, làn da ngâm đen, khuôn mặt đầy những khuyết điểm - những điều mà người đời gọi nàng là “xấu xí”. Nàng đã từng chấp nhận điều đó, nhưng giờ đây, dường như danh hiệu ấy không còn quan trọng nữa.
“Như Ý, mày làm gì mà ngẩn ngơ thế?” Giọng nói của bạn thân chợt phá tan sự tĩnh lặng. Trần Nguyệt, người bạn chí cốt của nàng, lúc nào cũng như cơn bão đến bên cạnh, tạo nên những niềm vui và tiếng cười.
“Chỉ đang suy nghĩ một chút thôi, Nguyệt,” nàng đáp, cố che giấu đi sự bối rối. “Mà sao hôm nay mày lại đến đây?”
“Gì chứ, hôm nay mày không thể bỏ ăn sáng đâu nhé, nghe thấy chưa?” Nguyệt đi lại, vừa nói vừa ra sức kéo nàng dậy. “Tao nghe nói tướng quân điểm danh quân lính, có lẽ sẽ về thăm nhà một chuyến.”
Nhắc đến tướng quân, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng nàng. Thật ra, dù đã là thê tử của anh, nhưng giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách vô hình mà nàng chưa bao giờ có thể vượt qua. Từ khi kết hôn, nàng chỉ là một thê tử trong mắt mọi người, còn anh là một vị tướng quân tài ba, nổi bật giữa muôn vàn ánh nhìn ngưỡng mộ. Thế giới bên ngoài dành cho anh tất cả những điều tốt đẹp nhất, còn nàng, chỉ là một bức tranh mờ nhạt trong câu chuyện của cuộc đời anh.
“Nghe bây giờ anh ấy nổi tiếng lắm, có khi nào mày sẽ đổi đời không?” Nguyệt trêu chọc, khiến nàng cười gượng gạo. “Đổi đời, làm gì có!” Nàng khẽ lắc đầu, bỗng chốc cảm thấy lòng mình trĩu nặng.
Đột nhiên, trong tâm trí nàng hiện lên hình ảnh của một người đàn ông với ánh mắt sắc lạnh và khí chất uy nghi, nhưng lại thô cứng. Tướng quân Khải Minh – đó là cái tên mà nàng gọi trong thầm lặng, một người mà nàng chưa từng có dịp chạm mặt thực sự. Trái tim nàng thắt lại, nhớ về những lần anh đi xa, bỏ lại nàng với những giấc mộng không thành.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Như Ý, mày không nghe tao nói gì à?” Nguyệt khều nhẹ vào tay nàng, kéo nàng về với thực tại.
“Chỉ là… tao đang tưởng tượng thôi,” nàng che giấu, cố gắng nặn ra một nụ cười. “Hơn nữa, tướng quân cũng không có lý do gì để nhớ tới một người như tao.”
Nguyệt bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, ánh mắt nàng ánh lên sự đồng cảm. “Mày biết không, không chỉ có vẻ ngoài mới quyết định được trái tim người khác. Đôi khi, những điều sâu thẳm trong tâm hồn mới là điều làm người ta cảm động.”
Nàng không nói gì, nhưng trong lòng lại trào dâng một nỗi buồn sâu sắc. Có lẽ Nguyệt đúng, nhưng nàng đã từng cố gắng để trở thành một người vợ tốt, dành trọn tâm huyết để chăm lo cho gia đình, nhưng dường như anh vẫn không thấy nàng.
“Được rồi, hôm nay tao sẽ dẫn mày đi ra ngoài. Mày không thể cứ quanh quẩn mãi trong cái xó này được,” Nguyệt quyết tâm kéo nàng ra khỏi giường. Và như vậy, một ngày mới lại bắt đầu.
***
Trên đường phố nhộn nhịp, Như Ý ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tất cả hòa vào nhau tạo nên không khí tươi vui. Nhưng nàng vẫn cảm thấy lạc lõng giữa dòng đời.
“Chỗ này đẹp quá, mày thấy không?” Nguyệt chỉ tay về phía một quán trà nhỏ ấm cúng. “Chúng ta vào đó đi! Uống một cốc trà sữa đi.”
“Ừm, cũng được,” nàng mỉm cười, nhưng lòng lại không hề vui vẻ. Khi bước vào quán, hương trà ngát thơm hòa quyện với không khí ấm áp, khiến nàng dễ chịu hơn phần nào.
“Mày thử một cốc trà sữa đi, tao nghe nói quán này nổi tiếng lắm đó!” Nguyệt hăng hái gọi một cốc trà nóng.
Trong khi Nguyệt đang tưng bừng trò chuyện với người phục vụ, Như Ý lén nhìn xung quanh. Đột nhiên, ánh mắt nàng dừng lại ở một góc quán, nơi có một người đàn ông đang ngồi đọc sách. Anh ta có khí chất bình thản, nhưng lại không thể che giấu vẻ cuốn hút bởi chính sự tĩnh lặng và trí thức.
“Ôi, Như Ý!” Nguyệt quay lại, nhìn theo hướng nàng đang nhìn. “Đó có phải là tướng quân Khải Minh không?”
“Không thể nào…” Nàng hốt hoảng, ánh mắt nhanh chóng rời khỏi người đàn ông đó. Trong lòng lại trỗi dậy sự hồi hộp, không biết mình có nên quay lại nhìn hay không.
“Cứ nhìn đi, mày chưa bao giờ gặp anh ấy mà. Có khi nào…” Nguyệt nháy mắt bí ẩn, khiến nàng cảm thấy bụng mình quặn thắt. Nàng không thể làm gì khác ngoài việc trốn tránh ánh nhìn của anh, nhưng sự tò mò lại khiến nàng không thể không lén lút liếc nhìn.
Bất chợt, ánh mắt Khải Minh lướt qua nàng rồi dừng lại, như thể anh đang tìm kiếm điều gì đó. Như Ý bất giác đánh thót một cái, tim nàng đập rộn ràng. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, như thể giữa họ có một sợi dây vô hình kết nối chặt chẽ.
“Như Ý, mày không sao chứ?” Nguyệt thấy vẻ mặt nàng có chút khác lạ, liền nghi ngờ hỏi.
“Không… không có gì,” nàng lắp bắp, nhưng trong lòng lại không tự chủ được mà hồi hộp. Khi ánh mắt của tướng quân đụng phải nàng, một cảm giác ấm áp trào dâng trong lòng.
“Ngươi đang tìm kiếm điều gì trong đó?” Giọng nói của Khải Minh vang lên, mạnh mẽ và rõ ràng, như một lệnh điều động thẳng thắn.
Giá như nàng có thể trả lời câu hỏi ấy, nhưng mỗi khi nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, nàng lại không biết mình thực sự đang tìm kiếm điều gì. Một giấc mơ, một ký ức đã mất đi, hay một tình yêu không bao giờ trọn vẹn?
Bầu không khí trong quán trà trở nên nặng nề, như thể thời gian đã ngừng lại. “Tôi chỉ đang… tìm kiếm những điều bình dị,” nàng thầm thì, nhưng không biết lời mình có vang đến tai anh.
Anh khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn dõi theo nàng, nhưng rồi lại lặng lẽ quay đi. “Đừng để người khác quyết định điều gì đẹp và xấu,” anh nói trước khi đứng dậy. “Mỗi người đều có giá trị riêng của mình.”
Như Ý đứng sững tại chỗ, lòng tràn đầy những cảm xúc lẫn lộn. Một câu nói giản dị, nhưng lại khiến nàng nhận ra nhiều điều. Hóa ra, vẻ đẹp không chỉ nằm ở bề ngoài, mà còn ở sự chân thành và kiên trì. Ký ức về người chồng tướng quân vẫn mờ ảo, nhưng nàng cảm nhận được rằng có lẽ, tình yêu không chỉ là một thứ cảm xúc tộc tiễu, mà còn là cả những điều giản đơn trong sự tồn tại của nhau.
Nhưng chính khoảnh khắc ấy, một cơn đau nhói bất chợt ập đến, xé toạc màn đêm dày đặc đang bao phủ lấy tâm trí nàng, và Như Ý giật mình bừng tỉnh, đôi mắt nàng mở to trong một không gian hoàn toàn xa lạ – không phải căn phòng nhỏ bé quen thuộc của mình, mà là một chiếc giường g…
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️]
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥]
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨]
Bất ngờ
Vết Sẹo Định Mệnh
11,448 từ
🔒 Đăng nhập
7
Gương Mặt Lạ Lùng
10,838 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dấu Ấn Định Mệnh
11,701 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Thú Tội Giữa Đêm
12,250 từ
🔒 Đăng nhập
10
Dấu Vết Của Ký Ức
10,711 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Hình Xưa Cũ
15,258 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Sẹo Cũ, Nụ Cười Mới
3,455 từ
🔒 Đăng nhập
13
Khi Chân Tướng Lộ Diện
14,012 từ
🔒 Đăng nhập
14
Gương Mặt Nàng Xưa
10,584 từ
🔒 Đăng nhập
15
Làn Sương Tan, Chân Tướng Hiện
10,595 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Sẹo Trong Lòng
10,851 từ
🔒 Đăng nhập
17
Thực Tại Vỡ Vụn
10,412 từ
🔒 Đăng nhập
18
Phần 18
9,157 từ
🔒 Đăng nhập
19
Dung Mạo Vỡ Nát
10,818 từ
🔒 Đăng nhập
20
Dung Nhan Thật
7,894 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?