Một nhóm du khách lạc vào một hòn đảo hoang vắng, nơi nhiệt độ luôn dưới 0 độ C dù đang là mùa hè. Họ nhanh chóng nhận ra mình không đơn độc. Hòn đảo là nơi trú ngụ của những thực thể băng giá, những linh hồn bị mắc kẹt giữa sự sống và cái chết, tìm kiếm hơi ấm từ những kẻ lỡ bước, để rồi biến họ thành một phần của hòn đảo vĩnh cửu này.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lời Thì Thầm Từ Băng Giá — Đọc thử miễn phí
Cái lạnh không phải đến từ mùa đông, mà từ một thứ gì đó cổ xưa hơn, bám rễ vào từng thớ đất trên hòn đảo này. Nó không chỉ đơn thuần là nhiệt độ thấp, mà là một sự thiếu vắng, một khoảng trống rỗng mà sự sống ngại ngùng không dám lấp đầy, một nỗi ám ảnh thấu xương thịt len lỏi vào từng tế bào.
Con thuyền "Ngư Ông" rẽ sóng, tiếng máy nổ rì rì như nhịp thở nặng nhọc của một sinh vật già cỗi đang vật lộn với cơn gió Đông Bắc. Trên boong, Kiên, chàng đội trưởng với vóc dáng rắn rỏi và ánh mắt sắc lẹm, nheo mắt nhìn về phía chân trời. Một khối màu xám bạc đang hiện dần, thoạt trông như một tảng băng trôi khổng lồ, nhưng Kiên biết, đó là Hòn Đảo Lạnh. Mùi muối biển nồng nàn trộn lẫn với một thứ hương lạ lẫm, thanh sạch đến gai người, như mùi kim loại rỉ sét và ozone sau một cơn bão sét đánh ngang qua, khiến Kiên bất giác rùng mình. Không khí trên biển đã lạnh tê tái, nhưng Kiên có linh cảm rằng cái lạnh thực sự vẫn còn đang chờ đợi họ.
Bên cạnh anh, Thư, cô gái với mái tóc tết gọn gàng và cặp kính gọng tròn, đang cắm cúi ghi chép vào cuốn sổ tay chống nước. Cô là nhà địa chất học của đoàn, người duy nhất còn giữ được vẻ điềm tĩnh một cách đáng ngạc nhiên. "Mười độ C," cô lẩm bẩm, mắt không rời màn hình thiết bị đo nhiệt độ. "Cách bờ khoảng năm hải lý. Nhiệt độ giảm đột ngột quá, Kiên. Đây không phải hiện tượng bình thường của dòng hải lưu." Giọng cô dù bình thản, nhưng có một chút gợn lo âu giấu kín. Hương vị của cơn gió biển mang theo vị mặn chát, khô khốc, làm lưỡi cô tê đi, như thể vị giác cũng bắt đầu đông cứng.
An, chàng nhiếp ảnh gia trẻ tuổi với chiếc máy ảnh luôn thường trực trên cổ, đang cố gắng bắt lấy khoảnh khắc mặt trời mờ nhạt khuất sau làn sương mù trắng xóa. Đôi mắt anh lấp lánh sự háo hức xen lẫn chút sợ hãi khó tả. "Đẹp quá, nhưng cũng rợn người quá," An thốt lên, tay siết chặt ống kính. Anh cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt xộc thẳng vào mũi, không phải cái lạnh khô của gió, mà là cái ẩm ướt, nhớp nháp của băng tan, như có ai đó vừa thở một hơi dài bằng bạc hà thẳng vào mặt anh. Lớp áo phao dày cộp cũng không ngăn nổi cảm giác lạnh giá đang len lỏi vào từng khớp xương.
Hải, người lớn tuổi nhất đoàn, kiêm nhiệm vụ hậu cần và cũng là người có kinh nghiệm đi biển nhất, ngồi thụp xuống góc boong, đốt một điếu thuốc. Ông rít một hơi dài, khói thuốc phả ra lập tức tan loãng trong không khí lạnh lẽo, không kịp tạo thành vòng khói như thường lệ. "Hòn đảo này có tiếng đó, cậu Kiên à," ông nói, giọng khàn khàn. "Người ta đồn là đất dữ, không ma chay cũng thần thánh linh thiêng gì đó. Thuyền bè qua lại đây đều phải thắp nhang, rải gạo muối. Chứ không thì... dễ gặp chuyện lắm." Mùi thuốc lá thơm nồng nhanh chóng bị cái lạnh áp đảo, chỉ còn lại mùi tanh của biển và cái hanh hao của không khí đóng băng. Lòng bàn tay ông chạm vào thành tàu, cảm nhận lớp kim loại lạnh buốt như thể vừa ngâm vào nước đá.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Kiên quay lại, nhìn Hải. "Ông Hải đừng lo. Chúng ta có đủ thiết bị, đủ kiến thức. Mấy chuyện đồn đại chỉ là do con người tự huyễn hoặc mà ra." Dù miệng nói vậy, nhưng trong thâm tâm Kiên cũng không khỏi bận lòng. Một năm trước, một đoàn thám hiểm khác đã mất tích bí ẩn trên chính hòn đảo này, không để lại dấu vết. Nhiệt độ dưới 0 độ C giữa mùa hè, một hiện tượng hoàn toàn phi logic, thách thức mọi nguyên lý khoa học mà Thư đã học.
Càng đến gần, hòn đảo càng hiện ra rõ nét. Không phải là một hòn đảo nhiệt đới với cây xanh rậm rạp, mà là một khối núi đá sẫm màu, được bao phủ bởi một lớp băng tuyết vĩnh cửu, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của mặt trời chiều. Cây cối trên đảo không có lá, chỉ trơ trọi những cành khẳng khiu, vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc của một bộ xương khổng lồ đang cố níu kéo sự sống. Chúng không phải đã chết, mà dường như đang bị đóng băng ngay cả trong quá trình sinh trưởng, giữ nguyên dáng vẻ kì dị của mình.
Con thuyền ghé vào một bãi đá nhỏ, nơi có một bờ cát hẹp, trắng xóa như tuyết. Ngay khi mũi thuyền chạm vào bờ, một luồng hơi lạnh buốt như hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc xuyên qua lớp áo bảo hộ dày nhất của họ, khiến cả đoàn rùng mình. Thư nhìn vào nhiệt kế: "Âm ba độ C... trên bãi biển!" Cô thốt lên, tiếng răng va vào nhau lập cập. Cái lạnh không chỉ tác động lên da thịt, mà còn cả vào phổi, khiến mỗi hơi thở hít vào đều đau rát, như thể có những tinh thể băng nhỏ đang cào xước bên trong. Mùi kim loại và ozone trở nên mạnh hơn, hòa quyện với mùi đất ẩm và rêu phong lạnh lẽo, một mùi của sự vắng lặng và mục ruỗng.
Họ bắt đầu dỡ đồ. Tiếng ba lô nặng nề va vào nhau, tiếng dây thừng kéo rít lên trên mặt đá. Trong cái không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, mọi âm thanh đều trở nên vang vọng và rõ ràng một cách bất thường, như thể có ai đó đang lắng nghe từng cử động của họ. Kiên kiểm tra la bàn. Kim la bàn quay tít, loạn xạ như một con chim mất phương hướng. "Chết tiệt, từ trường ở đây bị nhiễu loạn nặng nề," anh nghiến răng. "Không thể dùng la bàn được."
An lục lọi trong túi, lấy ra chiếc điện thoại vệ tinh. "Để em thử gọi về đất liền xem sao." Anh bấm số, nhưng chỉ có tiếng tút tút kéo dài, sau đó là sự im lặng chết chóc. "Không có tín hiệu, hoàn toàn không có," An nói, giọng anh có chút run rẩy. "Như thể hòn đảo này bị cắt đứt khỏi thế giới bên ngoài vậy." Cảm giác mất liên lạc với thế giới văn minh bỗng dưng bao trùm lên cả nhóm, một nỗi sợ hãi nguyên thủy len lỏi, không phải vì nguy hiểm vật lý, mà vì sự cô lập tuyệt đối. Vị đắng chát của nỗi lo lắng bỗng trào lên nơi cuống họng của An.
Hải ném cái nhìn lo âu về phía những lùm cây đóng băng. "Tôi đã bảo rồi mà," ông lẩm bẩm. "Đất dữ thì thế. Mấy người kia cũng từng mất tích như vậy đó."
Kiên cố gắng trấn an. "Không sao. Chúng ta có bản đồ vệ tinh, có GPS. Chúng ta sẽ ổn." Nhưng giọng anh cũng không còn sự tự tin như trước. Anh nhìn quanh, những ngọn cây khẳng khiu vươn lên trời, những tảng đá xám xịt bị bao phủ bởi lớp băng mỏng, lấp lánh như thủy tinh vụn. Không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng kêu. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như những lời thì thầm không rõ nghĩa, và tiếng sóng vỗ rì rào một cách uể oải vào bờ cát. Sự im lặng ở đây không phải là thanh bình, mà là nặng nề, một sự im lặng chứa đựng tất cả những điều chưa nói, những bí mật ghê rợn mà hòn đảo đang che giấu.
"Mục tiêu của chúng ta là trạm nghiên cứu cũ ở trung tâm đảo," Thư lên tiếng, cố gắng kéo sự tập trung của mọi người. "Theo dữ liệu vệ tinh, nó nằm cách đây khoảng năm cây số đường chim bay. Chúng ta nên dựng trại tạm thời ở đây và bắt đầu khám phá vào sáng mai." Cô chỉ vào một điểm trên bản đồ điện tử của mình, nơi có một chấm đỏ nhấp nháy.
Nhưng khi cô đưa ngón tay lên chỉ, một điều kì lạ xảy ra. Cái chấm đỏ trên bản đồ bỗng dưng nhấp nháy nhanh hơn, rồi chuyển sang màu xanh lá cây, sau đó là màu xanh lam, liên tục thay đổi màu sắc như một con bướm đêm đang hoảng loạn. Màn hình điện thoại của Thư cũng bắt đầu chớp nháy, những dòng mã số kì lạ hiện lên rồi biến mất, và một làn hơi lạnh buốt đột ngột bốc lên từ chính thiết bị, khiến cô phải rụt tay lại. Cô ngửi thấy mùi khét nhẹ từ bảng mạch, xen lẫn với mùi băng giá quen thuộc. "Nó... nó bị nhiễu loạn," Thư lắp bắp, giọng run run, không còn chút bình tĩnh nào.
An lập tức quay máy ảnh về phía thiết bị của Thư, cố gắng ghi lại hiện tượng lạ. "Khoa học không thể giải thích được chuyện này!" anh thốt lên, đôi mắt mở to.
Kiên đưa tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Anh có một cảm giác kì lạ. Cảm giác như có ai đó đang đứng phía sau lưng anh, rất gần, nhưng khi anh quay lại, không có gì cả, chỉ có những ngọn cây đóng băng và không khí lạnh lẽo. Nhưng cảm giác đó không biến mất, nó vẫn dai dẳng, như một luồng hơi lạnh vô hình đang phả vào gáy anh. Gáy anh bỗng dưng dựng tóc gáy, một cảm giác quen thuộc mỗi khi anh đối mặt với nguy hiểm thực sự.
Hải, với kinh nghiệm của một người đi biển nhiều năm, cũng cảm nhận được sự bất thường. Ông nhìn về phía biển. Biển vẫn gợn sóng nhẹ, nhưng màu sắc của nước bỗng dưng trở nên sẫm hơn, một màu xanh thẫm gần như đen, mặc dù mặt trời vẫn còn chưa lặn hẳn. Và trong làn nước đó, ông thấy một cái bóng lướt qua, hình dạng dài và mảnh, nhưng quá nhanh để ông có thể xác định. Một cái bóng không giống bất kỳ loài cá hay sinh vật biển nào ông từng biết. Nó chỉ lướt qua, để lại một vệt lạnh lẽo trong tầm mắt ông.
Họ quyết định dựng trại tạm thời. Công việc diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Tiếng kéo khóa lều, tiếng đóng cọc xuống nền đất cứng như đá, tiếng gió rít qua tai nghe như tiếng ai đó đang thở dốc. Mọi người đều cố gắng làm nhanh nhất có thể, như thể có một thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối, chờ đợi họ lơ là. Hải liên tục liếc nhìn về phía những lùm cây đóng băng, ông cảm thấy có một đôi mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của họ.
Khi màn đêm buông xuống, cái lạnh càng trở nên khắc nghiệt. Nhiệt độ xuống âm tám độ C. Hơi thở của họ biến thành những đám mây trắng xóa dày đặc. Trong ánh đèn pin yếu ớt, những hạt tuyết li ti bắt đầu rơi, không phải tuyết thông thường, mà là những tinh thể băng nhỏ, sắc nhọn, lấp lánh như bụi kim cương, bám vào tóc và quần áo, tan ra thành nước lạnh buốt khi chạm vào da.
Họ quây quần bên ngọn lửa trại nhỏ nhoi, cố gắng xua đi cái lạnh và nỗi sợ hãi đang bò lên từ dưới lòng đất. Kiên ném thêm củi vào lửa, mùi gỗ khô cháy xém lẫn với mùi khét nhẹ của băng tan. Thư cố gắng đọc một cuốn sách để giữ bình tĩnh, nhưng những con chữ cứ nhảy múa trước mắt cô. An thì chỉnh sửa lại những bức ảnh đầu tiên, cố tìm ra điều bất thường, nhưng tất cả chỉ hiện lên vẻ đẹp hoang sơ và lạnh lẽo đến ghê người của hòn đảo.
Bỗng nhiên, An dừng lại. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy ảnh của mình. "Mọi người... nhìn này."
Anh phóng to một bức ảnh chụp bờ biển lúc họ vừa cập bến. Trong bức ảnh, phía xa xa, giữa những lùm cây đóng băng lấp lánh, có một bóng người. Một cái bóng mờ ảo, cao và gầy, đứng lặng lẽ, không cử động, nhìn thẳng về phía họ. Cái bóng đó không hề xuất hiện trong trí nhớ của An khi anh chụp bức ảnh, và cũng không có ai trong đoàn đứng ở vị trí đó.
"Đây là cái gì vậy?" Thư hỏi, giọng cô lạc đi.
Kiên giật lấy máy ảnh, phóng to hơn nữa. Cái bóng đó, dù mờ ảo, vẫn hiện rõ mồn một. Nó có hình dạng của một con người, nhưng không có khuôn mặt, không có chi tiết, chỉ là một khối đen tuyền, một vết nhơ trên nền cảnh trắng xóa. Và điều đáng sợ nhất là, nó đứng ở một vị trí mà không có dấu chân nào trên lớp tuyết mịn xung quanh.
Hải rít lên một tiếng nhỏ, rồi ông bỗng dưng run lẩy bẩy. "Ma... ma băng... tôi đã bảo rồi mà!" Ông ôm lấy đầu, lùi sát vào ngọn lửa, như thể hơi ấm đó có thể bảo vệ ông khỏi mọi thứ.
Kiên cố gắng giữ bình tĩnh. "Chắc là lỗi ánh sáng, hoặc có thể là một cái cây, một tảng đá nào đó thôi." Nhưng ánh mắt anh phản bội lời nói. Cái bóng đó quá rõ ràng để là một ảo ảnh. Nó không thể là một cái cây, vì nó có dáng đứng thẳng tắp, một dáng đứng của sinh vật sống.
Ngay lúc đó, ngọn lửa trại đang cháy bập bùng bỗng dưng lụi tàn một cách nhanh chóng, như thể có một luồng khí lạnh khổng lồ vừa thổi qua. Khói bay lên cuồn cuộn, mang theo mùi tro lạnh lẽo. Bóng tối bỗng dưng nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Cái lạnh như kim châm trở nên dày đặc hơn, cắt vào da thịt, xuyên thấu xương tủy.
Và rồi, họ nghe thấy nó.
Một tiếng thì thầm. Rất khẽ, rất nhẹ, như tiếng gió luồn qua lá khô, nhưng nó không phải là tiếng gió. Nó là một âm thanh có cấu trúc, có nhịp điệu, như một bài hát ru con xưa cũ, cất lên từ sâu thẳm trong bóng tối, từ phía những lùm cây đóng băng nơi cái bóng đã đứng. Tiếng thì thầm đó không phải bằng ngôn ngữ nào họ từng biết, nhưng nó mang theo một nỗi ai oán, một nỗi khát khao lạnh lẽo đến rợn người, như thể nó đang gọi tên họ.
"Nghe thấy không?" An thì thầm, bàn tay anh siết chặt lấy cánh tay Kiên. Tay anh lạnh buốt như băng.
Thư cố gắng nín thở, lắng nghe. Tiếng thì thầm đó như đang vây quanh họ, đến từ mọi phía, hòa vào tiếng gió, nhưng lại rõ ràng đến đáng sợ. Mùi hoa cúc trắng, loại hoa chỉ nở vào mùa thu và đông ở miền Bắc Việt Nam, bỗng dưng thoang thoảng trong không khí lạnh lẽo, một mùi hương không hề thuộc về nơi hoang vắng này, một mùi hương của tang tóc và hoài niệm.
Kiên đứng phắt dậy, cầm đèn pin rọi vào bóng tối. Ánh đèn cắt qua màn đêm, nhưng không thể xuyên thủng lớp sương mù dày đặc đang bắt đầu bao phủ lấy trại. Cái bóng, cái tiếng thì thầm, mùi hương lạ lùng... tất cả không thể là sự trùng hợp.
Bỗng dưng, tiếng thì thầm ngừng bặt. Ngọn lửa trại cũng tắt hẳn. Chỉ còn lại bóng tối đặc quánh và cái lạnh thấu xương.
Và rồi, ngay sau lưng Kiên, một tiếng thở dài nặng nề vang lên, hơi lạnh phả thẳng vào gáy anh, mang theo mùi hương cúc trắng nồng nàn đến nghẹt thở. Một cảm giác như có ai đó vừa chạm nhẹ vào vai
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Hơi Ấm Biến Chất
9,075 từ
🔒 Đăng nhập
7
Hơi Thở Của Băng
10,085 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Ru Gọi Mời
9,087 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lư Hương Lạnh Giá Vọng Về
10,554 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hơi Thở Của Băng Giá
9,820 từ
🔒 Đăng nhập
11
Dưới Lớp Băng Sâu
11,175 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hơi Ấm Đánh Cắp
6,560 từ
🔒 Đăng nhập
13
Hơi Ấm Định Mệnh
9,953 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Nguyền Thức Tỉnh
8,741 từ
🔒 Đăng nhập
15
Hơi Ấm Cuối Cùng
10,343 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vòng Luân Hồi Băng Giá
7,457 từ
🔒 Đăng nhập
17
Hơi Thở Của Băng
11,472 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Nguyền Của Băng Giá
8,488 từ
🔒 Đăng nhập
19
Mảnh Ghép Của Đoàn Tàu Băng Giá
8,086 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khúc Hát Tan Băng
11,810 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.