📖 Chương 1 — Khi Cuộc Sống Đảo Chiều — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, cứ như tiếng còi báo động khẩn cấp, cắt ngang buổi chiều thứ Sáu vốn dĩ êm đềm của Tống An Thư. Cô đang miệt mài với báo cáo tài chính, mùi giấy mới và mực in lẫn vào mùi cà phê sữa đá thoảng nhẹ, quen thuộc đến mức cô có thể nhắm mắt mà biết mình đang ở đâu. Nhưng chỉ một câu nói khô khan từ đầu dây bên kia — "Cô Tống An Thư, cô có phải là cháu gái của ông Tống Quang Huy?" — đã đẩy toàn bộ thế giới quen thuộc của cô đổ sập không phanh. Tim An Thư co thắt một cái, như ai đó vừa vắt khô nó ra, giật bắn người đến mức suýt làm đổ ly cà phê. Đầu ngón tay cô run lên, khẽ bấu chặt vào mép bàn, cảm giác lạnh lẽo từ mặt kính truyền thẳng vào lòng bàn tay. Cô chưa từng nghe một giọng điệu trang trọng và nghiêm nghị như vậy từ bao giờ, và bản năng mách bảo đây không phải là chuyện gì tốt lành. Giọng nói của cô tự nhiên chìm xuống, gần như lạc đi trong cổ họng khô khốc. "Vâng... là tôi. Có chuyện gì vậy ạ?" cô hỏi, cố giữ cho âm sắc của mình không lộ vẻ hoảng loạn. Người đàn ông bên kia, tự xưng là luật sư Trịnh, không vòng vo: "Ông Tống Quang Huy đã qua đời cách đây ba ngày. Và ông ấy để lại di chúc..." Giọng ông ta đều đều, nhưng mỗi từ ngữ như một nhát búa giáng thẳng vào thái dương An Thư. Mùi cà phê bỗng trở nên đắng ngắt trên đầu lưỡi, còn không khí xung quanh đặc quánh lại, khiến cô khó thở. Di chúc. Ông nội. Hai từ ấy va vào nhau trong tâm trí cô, tạo ra một cơn choáng váng đột ngột. Ba ngày. Cô không biết. Cả nhà đều không ai liên lạc với cô. An Thư cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình đang bò lên từng tấc da thịt, và cô biết, cuộc đời mình, kể từ giây phút này, sẽ không bao giờ còn như cũ.
"Di chúc ư? Ông nội..." An Thư lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức cô cũng không chắc mình có nghe thấy không. Trái ngược với sự đổ vỡ trong cô, giọng luật sư Trịnh vẫn điềm tĩnh, chuyên nghiệp đến đáng sợ: "Theo di nguyện của ông Tống, cô cần phải có mặt tại văn phòng luật sư của chúng tôi vào sáng mai, lúc chín giờ. Di chúc sẽ được công bố chính thức. Đây là một vấn đề vô cùng quan trọng, liên quan đến tương lai của cô và cả tập đoàn Tống Thị." Tập đoàn Tống Thị. Từ ngữ ấy vang lên trong đầu An Thư, xa lạ và nặng nề, như một khối đá lạnh đang đè nặng lên lồng ngực cô. Cô chỉ là Tống An Thư, một cô gái hai mươi lăm tuổi đang vật lộn với những con số khô khan ở một công ty kiểm toán tầm trung, lương ba cọc ba đồng, sống trong căn hộ thuê chật hẹp ở Quận 4. Gia đình cô và tập đoàn Tống Thị đã cắt đứt liên hệ nhiều năm nay. Mùi hoa lài từ cửa sổ bay vào, thường ngày là mùi hương dễ chịu xoa dịu cô sau những giờ làm căng thẳng, giờ lại trở nên nồng nặc, ngột ngạt đến khó chịu. Cô nuốt khan, cổ họng đau rát như có cát. "Tập đoàn Tống Thị?" cô hỏi lại, giọng như bị bóp nghẹt, cố gắng làm rõ mọi chuyện trong cái mớ hỗn độn này. "Tôi... tôi có liên quan gì đến tập đoàn chứ?" Luật sư Trịnh im lặng một lát, một khoảng lặng kéo dài khiến An Thư có cảm giác như cả thế giới đang nín thở chờ đợi. Rồi, ông ta chậm rãi nói, từng chữ như đóng đinh vào trái tim cô: "Có. Di chúc của ông Tống Quang Huy quy định rõ ràng về một hôn ước. Một hôn ước bí mật, giữa cô và con trai duy nhất của nhà họ Lăng – Lăng Phong."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Hôn ước bí mật. Giữa cô và Lăng Phong. An Thư nghe mà cứ ngỡ mình bị ảo giác thính giác, hoặc tệ hơn, đang mơ một cơn ác mộng cực kỳ phi lý. Cô bật cười, một tiếng cười khan, gần như không ra tiếng, đầy vẻ hoài nghi và cay đắng. "Luật sư Trịnh, ông có nhầm lẫn gì không? Tôi... tôi không hề biết một người tên Lăng Phong nào, và càng không có cái gọi là 'hôn ước' nào ở đây cả." Đầu ngón tay cô bấu chặt đến mức móng tay gần như muốn cắm vào da thịt. Toàn thân cô lạnh toát, nhưng trên trán lại lấm tấm mồ hôi. Cô cố gắng nhớ lại, lục tìm trong ký ức dù chỉ một mảnh ghép nhỏ nhất về cái tên đó, nhưng vô vọng. Mùi sách cũ, mùi gỗ ẩm, mùi trà xanh – tất cả những mùi hương quen thuộc của nhà ông nội ngày xưa chỉ còn là những ký ức xa xôi, mờ nhạt. Gia đình cô đã bị gạt ra khỏi danh sách người thừa kế của dòng họ Tống từ lâu lắm rồi, sau một cuộc tranh chấp không hồi kết. Hơn mười năm qua, cô sống một cuộc đời độc lập, không dựa dẫm vào cái bóng danh giá nhưng đầy áp lực của Tống Thị. Bây giờ, một cuộc điện thoại, một tờ di chúc vô hình lại muốn trói buộc cô vào một người đàn ông xa lạ? "Cô Tống," luật sư Trịnh kiên nhẫn lên tiếng, giọng ông ta như một lưỡi dao sắc bén cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn độn của cô. "Mọi thứ sẽ được giải thích rõ ràng vào sáng mai. Việc cô có biết hay không, không thay đổi được sự thật trong di chúc." Ông ta dừng lại một chút, như thể để cho lời nói của mình thấm sâu vào An Thư. "Tuy nhiên, có một điều cô cần biết. Di chúc có điều khoản đặc biệt: nếu cô từ chối hôn ước này, cô sẽ mất toàn bộ quyền thừa kế, và quan trọng hơn, toàn bộ tài sản của nhánh họ Tống của cô, bao gồm cả căn nhà nơi cha mẹ cô đang sống, sẽ bị thu hồi và quyên góp vào quỹ từ thiện."
Lời đe dọa lạnh lùng của luật sư Trịnh khiến An Thư đứng hình. Máu trong huyết quản cô như đông cứng lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, kéo theo cái rùng mình không thể kiểm soát. Căn nhà của cha mẹ cô? Ngôi nhà đã gắn bó với tuổi thơ của cô, nơi cha mẹ cô đã dành cả đời để gây dựng và gìn giữ, giờ lại có thể bị tước đoạt chỉ vì một cái hôn ước từ trên trời rơi xuống? Mắt cô căng ra, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, nhưng chỉ thấy một màu đen kịt. Cô cảm nhận rõ ràng vị đắng chát của sự bất lực đang trào lên tận cuống họng. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, nghe như một lời than khóc ai oán, cùng với tiếng lạch cạch của những chiếc đũa trong căn bếp chung cư gần đó, tạo thành một bản giao hưởng của sự cô độc và hoảng loạn. Cha mẹ cô đã già yếu rồi, mẹ cô lại đang bị bệnh tim, không thể chịu đựng thêm bất cứ cú sốc nào. Cuộc đời cô, vốn dĩ chỉ xoay quanh những con số và những deadline khô khan, bỗng chốc trở thành một ván bài sinh tử mà cô không hề muốn tham gia. An Thư hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Luật sư Trịnh," cô gằn từng chữ, "tôi sẽ có mặt. Sáng mai." Cô cúp máy cái "rụp", không chờ ông ta đáp lời. Điện thoại nặng trịch trong tay cô, như chứa đựng một sức nặng vô hình của số phận. Cô buông thõng cánh tay, để chiếc điện thoại trượt xuống mặt bàn, tạo ra một âm thanh khô khốc. Một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, nhưng sâu bên trong, cô cảm thấy một sự giận dữ âm ỉ đang bùng lên. Giận dữ với cái sự sắp đặt vô lý này, giận dữ với chính ông nội mình, người mà cô cứ tưởng đã hoàn toàn lãng quên sự tồn tại của cô.
Đêm đó, An Thư trằn trọc không ngủ. Mùi tinh dầu oải hương cô vẫn thường đốt để thư giãn giờ lại càng khiến tâm trí cô thêm hỗn loạn. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng hình ảnh cha mẹ, ngôi nhà nhỏ ấm cúng, và cái tên Lăng Phong cứ xoáy lấy tâm trí cô như một cơn lốc. Cô bật dậy, bước ra ban công nhỏ hẹp của căn hộ, hít một hơi thật sâu làn khí đêm Sài Gòn đặc quánh mùi khói xe và chút hơi ẩm từ sông. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những tòa nhà cao tầng, tạo nên một khung cảnh lung linh mà cô vẫn thường ngắm để tìm sự bình yên. Nhưng giờ đây, những ánh đèn ấy chỉ càng làm nổi bật lên sự nhỏ bé, cô độc của cô giữa thành phố rộng lớn. Cô tựa người vào lan can sắt lạnh lẽo, cảm nhận từng đợt gió đêm luồn qua mái tóc, thổi tung những suy nghĩ rối ren trong đầu. Mấy năm nay, cô tự chủ tài chính, không hề dựa dẫm vào bất cứ ai, tự hào với cuộc sống bình dị nhưng tự do của mình. Vậy mà giờ đây, chỉ vì một di chúc, một cái hôn ước từ thời ông bà, cô lại đứng trước nguy cơ mất tất cả. Đầu ngón tay cô miết nhẹ lên vết sẹo nhỏ trên cổ tay, một thói quen mỗi khi cô cảm thấy lo lắng tột độ. "Bình tĩnh đi An Thư," cô tự nhủ, giọng nói khẽ khàng gần như một tiếng thở dài. "Mày đã sống sót qua kỳ thi CPA khủng khiếp, mày sống sót được qua bữa tối này, mày sẽ sống sót được qua chuyện này thôi." Cô cố gắng sắp xếp lại mọi thứ trong đầu, tìm một kẽ hở, một lối thoát nào đó. Nhưng càng nghĩ, cô càng thấy mình bị dồn vào chân tường, không một đường lui. Tương lai của cô và gia đình cô, bị treo lơ lửng trên một sợi chỉ mỏng manh, do một người đàn ông xa lạ nắm giữ.
Sáng hôm sau, An Thư xuất hiện tại văn phòng luật sư Trịnh ở Quận 1, cảm giác như mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Mùi điều hòa lạnh buốt và hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ nội thất sang trọng khiến cô cảm thấy ngột ngạt hơn bao giờ hết. Cô vận một bộ vest công sở màu xám nhạt, kiểu dáng đơn giản, cố gắng trông thật chuyên nghiệp và cứng rắn, mặc dù bên trong lòng đang sôi sục. Tiếng giày cao gót của cô gõ lạch cạch trên sàn đá cẩm thạch, âm thanh ấy nghe cô độc và lạc lõng. Trong căn phòng họp rộng lớn, chỉ có vài người. Luật sư Trịnh, với vẻ mặt nghiêm nghị như mọi khi. Một vài người đàn ông ăn mặc lịch sự, xa lạ, có vẻ là thành viên trong hội đồng quản trị của Tống Thị. Và rồi, tầm mắt cô va phải một người đàn ông đang ngồi ở cuối bàn, quay lưng về phía cô. Chỉ là một tấm lưng rộng, thẳng tắp, nhưng lại toát ra một thứ khí chất lạnh lẽo, cao ngạo đến kinh người. Mái tóc đen nhánh của anh ta được cắt tỉa gọn gàng, tôn lên chiếc gáy trắng ngần. Anh ta đang lật dở một tập tài liệu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt giấy, tạo ra những tiếng động nhỏ mà An Thư vẫn cảm thấy rợn người. Đó chắc chắn là Lăng Phong. Tim cô đập thình thịch, một hỗn hợp giữa sợ hãi, tò mò và cả một chút bực dọc dâng lên trong lòng. Cô cố nén một tiếng thở dài, bước đến chiếc ghế trống đối diện với anh ta. Khoảnh khắc cô ngồi xuống, anh ta chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm như hồ nước mùa đông, quét qua cô nhanh như một tia chớp, rồi dừng lại. Một ánh nhìn không thể đọc vị,
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Hôn Ước Ép Buộc
12,965 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Hứa Lãng Quên
13,528 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khế Ước Thừa Kế
12,216 từ
🔒 Đăng nhập
9
BẢN GIAO KÈO ĐỊNH MỆNH
12,212 từ
🔒 Đăng nhập
10
KHẾ ƯỚC ĐỊNH MỆNH
13,257 từ
🔒 Đăng nhập
11
Khế Ước Bị Lãng Quên
11,432 từ
🔒 Đăng nhập
12
Chân Tướng Vỡ Vụn
5,441 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Thú Nhận Giữa Đổ Vỡ
13,012 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Thú Nhận Khắc Nghiệt
14,808 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đêm Tận Cùng Sự Thật
6,339 từ
🔒 Đăng nhập
16
Giông Bão Hôn Ước
8,812 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Chứng Minh Của Con Tim
13,348 từ
🔒 Đăng nhập
18
Bằng Chứng Của Con Tim
10,292 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lằn Ranh Của Tình Yêu
13,984 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bản Khế Ước Của Trái Tim
11,922 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?