Trong căn gác mái phủ bụi thời gian, một hộp sọ vô danh b
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Khúc Ca Của Mùa Hè Cũ — Đọc thử miễn phí
Tiếng hát cất lên từ góc gác mái, trong một buổi trưa hè vàng vọt, khi Long vừa vặn nhấc tấm vải bạc màu phủ lên chiếc rương cổ. Đó không phải là một làn điệu du dương, cũng chẳng phải tiếng ngân nga réo rắt của loài chim lạc. Nó thô ráp, khàn đục như thể hàng trăm năm bụi bặm đã bám vào từng thanh quản, nhưng lại mang một nỗi buồn sâu thẳm, một sự u hoài mà Long, dù chưa từng nghe bao giờ, vẫn cảm thấy quen thuộc đến rợn người. Nó không vang vọng ồn ào, chỉ như một làn hơi lạnh lướt qua gáy, một lời thì thầm mà chỉ riêng anh mới có thể nghe thấy trong cái không gian ngột ngạt này.
Căn gác mái của ngôi nhà cổ nằm trên con hẻm nhỏ tĩnh mịch, phía sau chợ Bến Thành, là di sản mà bà nội Long để lại. Một khối kiến trúc đã bị thời gian gặm nhấm, đứng trơ gan cùng tuế nguyệt giữa lòng Sài Gòn ồn ào. Long, một kỹ sư trẻ với đầu óc thực dụng, được gia đình giao nhiệm vụ dọn dẹp, phân loại đồ đạc cũ kỹ để chuẩn bị bán nhà. Anh đã trải qua những tuần lễ mệt mỏi dưới cái nóng oi ả, hít thở mùi ẩm mốc của những ký ức phủ bụi, phân loại từ bộ chén bát men rạn của thời Pháp thuộc đến những cuốn sổ tay ố vàng ghi chép những bài thuốc gia truyền mà chẳng ai còn nhớ.
Hôm nay là ngày anh đối mặt với căn gác mái. Từ trước đến giờ, nơi đây luôn được coi là một vùng cấm, một kho chứa những bí mật không lời của gia đình. Bà nội Long, người phụ nữ hiền lành nhưng kiên định, thường nói: “Con đừng lên đó, bụi bặm lắm, để đó bà già rồi lên dọn sau.” Và “sau” chẳng bao giờ đến. Sau khi bà mất, căn gác vẫn đóng kín, như một con mắt đã nhắm nghiền của ngôi nhà, chất chứa những gì mà cả người sống và người chết đều muốn chôn giấu.
Anh đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ lên, tiếng kẽo kẹt rợn người như tiếng xương khớp của một lão già cựa mình. Một dòng ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ nhỏ trên mái nhà xuyên qua lớp bụi mịt mùng, tạo thành những dải lụa vàng lơ lửng, nhảy múa cùng những hạt bụi bạc trong không khí đặc quánh mùi thời gian. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, quyện với mùi gỗ mục, mùi giấy cũ và một chút gì đó thoang thoảng như hương nhang đã tàn từ lâu, dù bàn thờ tổ tiên đặt dưới nhà dưới. Long hít một hơi sâu, vị khô khốc của bụi và tuổi tác đọng lại nơi cuống họng, khiến anh ho khan vài tiếng. Anh bật chiếc bóng đèn sợi đốt treo lủng lẳng trên trần, ánh sáng vàng vọt, yếu ớt chỉ càng làm nổi bật thêm những mảng tối sâu hun hút trong các góc phòng.
Căn gác mái rộng hơn anh tưởng, đầy ắp những đồ vật chất chồng lên nhau, cao ngất như những ngọn núi nhỏ của quá khứ. Chiếc tủ thờ cũ không còn bài vị, chỉ còn lại lớp sơn son thiếp vàng tróc lở, phơi bày lớp gỗ mộc xám xịt. Những bộ bàn ghế cẩn ốc xà cừ bị mối mọt gặm nhấm, những tấm ảnh đen trắng của những gương mặt xa lạ, mờ nhòe theo thời gian, được đặt trong những khung gỗ đã mục nát. Có cảm giác như những đôi mắt vô hình từ những tấm ảnh đó đang dõi theo từng bước chân của Long, trầm mặc và đầy suy tư. Anh nhớ lời bà nội hay kể, những linh hồn của người đã khuất vẫn thường lui về nơi chốn cũ, nhất là khi con cháu còn nhớ về họ. Một ý nghĩ thoáng qua, anh rùng mình nhẹ, rồi nhanh chóng gạt bỏ. Anh là một người của khoa học.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Long bắt đầu công việc. Anh dọn dẹp từng món đồ, tỉ mẩn phủi bụi, phân loại, quyết định giữ lại hay vứt bỏ. Tiếng cọt kẹt của ván sàn dưới chân, tiếng sột soạt của những lớp vải cũ kỹ, tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự cô độc. Thời gian trôi đi thật chậm. Cái nóng như nung trong căn gác kín mít khiến mồ hôi anh túa ra, thấm ướt lưng áo. Thỉnh thoảng, anh dừng lại, đưa tay quệt mồ hôi trên trán, rồi lại tiếp tục.
Anh đi đến một góc phòng, nơi có chiếc rương gỗ gụ to bản, đóng chặt. Dù đã có tuổi, nó vẫn toát lên vẻ trang trọng của một gia đình quyền quý thời xưa. Tấm vải bạc màu phủ lên rương dày đặc bụi, dường như chưa từng được ai chạm vào trong hàng thập kỷ. Long nhấc tấm vải lên, một làn bụi mịn màng bay lên trong ánh nắng, tạo thành một màn sương mờ ảo. Phía dưới tấm vải, chiếc rương hiện ra, lớp gỗ bóng loáng ngày nào giờ đây đã bị thời gian làm cho xỉn màu, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
Và rồi, tiếng hát cất lên.
Nó không phải tiếng người thật, không rõ lời, chỉ là một chuỗi âm thanh trầm bổng, như một khúc ru êm đềm nhưng lại ẩn chứa sự đau thương. Nó không vọng từ bên ngoài, cũng không phải từ căn phòng bên cạnh. Nó như thấm vào từng thớ gỗ của chiếc rương, len lỏi qua từng hạt bụi, trực tiếp chạm vào màng nhĩ Long. Anh dừng lại, bàn tay đang định mở khóa rương chợt khựng lại giữa không trung.
**[NGHI NGỜ]**
Anh nhíu mày. Tiếng gì vậy? Chắc là tiếng gió luồn qua mái tôn, tạo thành âm thanh lạ. Hay tiếng cống thoát nước ở đâu đó gần đây? Anh lắng tai nghe. Tiếng hát vẫn đó, nhẹ như hơi thở, khó mà xác định được phương hướng. Nó cứ lơ lửng, mơ hồ như một giấc mơ vừa vụt qua. Mùi hương nhang cũ thoảng qua mạnh hơn, không phải mùi nhang mới đốt, mà là mùi trầm hương đã tàn, quyện với chút mùi đất ẩm xộc lên từ dưới nền gạch. Một cảm giác lạnh lẽo, bất thường khẽ lướt qua sống lưng anh, dù cái nóng trong gác mái vẫn như nung.
Long quay đầu, nhìn khắp căn gác. Không một bóng người. Chỉ có những chồng đồ đạc im lìm, những tấm ảnh vô hồn và ánh sáng yếu ớt của bóng đèn. Anh tự nhủ, chắc là mình nghe nhầm. Cái nóng, bụi bặm, và sự cô độc đã khiến anh bắt đầu tưởng tượng ra những điều không có thật. Anh gãi gãi tai, lắc đầu. "Chắc là stress rồi," anh tự nhủ.
Anh cúi xuống, đặt tay lên nắp rương, cảm nhận lớp gỗ sần sùi dưới lòng bàn tay. Chiếc khóa bằng đồng đã gỉ sét, nhưng vẫn còn chắc chắn. Anh lấy trong túi ra một bộ dụng cụ cạy khóa nhỏ, đồ nghề từ thời còn nghịch ngợm của anh, giờ lại có dịp dùng đến. Anh loay hoay với chiếc khóa, tiếng kim loại cọ vào nhau lách cách trong không gian tĩnh mịch.
Trong lúc đó, tiếng hát lại trở lại, lần này rõ ràng hơn một chút. Nó như một chuỗi nốt nhạc ngân dài, không có lời, nhưng lại gợi lên một cảm giác nao lòng. Tiếng hát như kéo dài ra, lặp lại một giai điệu buồn bã.
"Lạ thật," Long lẩm bẩm. Anh ngừng tay, lại lắng nghe. Gió đã ngừng. Không có tiếng động nào từ bên ngoài, cũng chẳng có tiếng cống nước. Căn gác mái im ắng đến lạ lùng, chỉ còn tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng hát mơ hồ đó. Nó như một làn sóng âm thanh nhẹ nhàng, thoảng qua rồi lại mất hút. Nhưng cái cảm giác lạnh lẽo ban nãy lại rõ ràng hơn, như có một luồng khí lạnh phả vào tai anh từ phía sau. Anh quay phắt lại, không có gì. Chỉ là không gian trống rỗng.
Mùi trầm hương cũ giờ đây nồng hơn, quyện với một mùi gì đó rất lạ, như mùi hoa cúc trắng mới hái, nhưng lại có lẫn chút mùi tanh tao, ngai ngái khó tả. Long nhăn mũi, cảm giác buồn nôn trào lên. Anh nhìn xuống chiếc rương. Tiếng hát dường như phát ra từ chính bên trong nó. Anh ghé tai lại gần, cẩn thận như một người thợ săn đang dò theo dấu vết con mồi.
Tiếng hát, một lần nữa, cất lên.
Lần này, nó không còn là một giai điệu mơ hồ nữa. Nó là một âm thanh rõ ràng, dù vẫn khàn đục và đầy u hoài, như thể một giọng nữ đã qua nhiều năm tháng, đang cố gắng cất lên một khúc ca đã bị lãng quên. Long có thể nghe thấy những từ ngữ không rõ nghĩa, nhưng chất giọng đó, sự run rẩy trong từng hơi thở, sự buồn tủi trong mỗi nốt nhạc, là không thể phủ nhận.
**[XÁC NHẬN]**
Long thở dốc. Đây không phải tiếng gió. Không phải tiếng ống nước. Không phải trí tưởng tượng của anh. Đây là một giọng hát, một giọng hát *thật sự*, đang phát ra từ bên trong chiếc rương cũ kỹ này. Cả căn gác mái như bị nhấn chìm trong một sự im lặng chết chóc. Tiếng quạt trần kêu kẽo kẹt ở dưới nhà đã tắt. Tiếng chó sủa xa xa đã im bặt. Ngay cả tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng khách cũng không còn lọt đến tai anh. Chỉ còn lại tiếng hát, rõ ràng, rành mạch, và nỗi sợ hãi đang từ từ chiếm lấy từng tế bào.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Long. Lòng bàn tay anh ướt đẫm. Anh lùi lại một bước, mắt dán chặt vào chiếc rương. Anh biết, anh biết rất rõ, rằng không có bất kỳ thiết bị điện tử nào trong căn gác mái này có thể phát ra âm thanh. Chiếc rương đã đóng kín hàng thập kỷ. Và giọng hát đó... nó quá chân thật để có thể là một trò đùa.
Trong khoảnh khắc đó, Long thấy một hình ảnh quen thuộc bị bóp méo đến rợn người. Chiếc gương treo trên tường, phản chiếu hình ảnh anh đang đứng sững sờ, kinh hãi. Nhưng trong một tích tắc, anh thấy ảnh phản chiếu của mình khẽ động, chậm hơn anh một giây. Đôi mắt trong gương, không phải là đôi mắt kinh hoàng của anh, mà là một đôi mắt khác, lạnh lẽo và xa lạ, đang nhìn thẳng vào anh, nhưng lại hơi lệch sang một bên, như thể đang nhìn một thứ gì đó vô hình đứng cạnh Long. Anh dụi mắt, rồi nhìn lại. Không, đó vẫn là gương mặt anh, méo mó vì sợ hãi. Có lẽ anh đã nhìn lầm.
Tiếng hát vang lên mạnh mẽ hơn. Giờ Long có thể nhận ra một đoạn điệp khúc. Đó là một khúc ru con cũ, một bài đồng dao mà bà nội anh vẫn hay hát khi anh còn nhỏ.
*“À ơi… con ngủ cho ngoan…
Mẹ ru con ngủ… giấc tròn… giấc say…
Ngoài kia… trăng đã lên đầy…
Bóng đêm… chực đón… con nay… về nhà…”*
Anh rụng rời. Bài hát đó... bà nội đã hát nó cho anh. Làm sao một bài hát đã bị lãng quên, chỉ thuộc về ký ức của một vài người, lại có thể phát ra từ chiếc rương này? Tiếng hát không còn buồn bã nữa, nó như mang theo một sự vẫy gọi, một lời mời mọc đầy ám ảnh.
Long cảm thấy tóc gáy dựng đứng. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi nguyên thủy, bất ngờ bùng lên. Anh có thể cảm thấy một luồng hơi thở lạnh buốt phả vào gáy mình, như thể có ai đó đang đứng rất gần, ngay phía sau anh, đang cùng anh lắng nghe khúc ca ma quái đó. Nhưng khi anh quay đầu lại, vẫn chỉ có bóng tối hun hút và những đồ vật cũ kỹ, chất chồng im lìm. Bóng tối trong góc phòng không còn trống rỗng nữa. Nó như đặc quánh lại, như thể có một đôi mắt vô hình nào đó đang theo dõi anh từ sâu thẳm trong bóng tối.
Anh biết, anh phải hành động. Không thể phủ nhận. Không thể trốn tránh.
**[ĐỐI MẶT]**
Long đưa tay ra, run rẩy chạm vào chiếc rương. Lớp gỗ sần sùi dưới ngón tay anh lạnh buốt, một cái lạnh không tự nhiên, xuyên thấu qua da thịt, thấm vào tận xương tủy. Anh cố gắng lý giải. "Có thể là ai đó đã giấu một chiếc máy phát nhạc cũ kỹ ở đây?" Nhưng anh biết điều đó là vô lý. Chiếc rương này đã bị khóa từ rất lâu. Anh tìm kiếm một vết nứt, một khe hở, bất cứ thứ gì có thể giải thích được nguồn gốc của âm thanh. Nhưng chiếc rương vẫn nguyên vẹn.
Tiếng hát tạm ngừng, chỉ còn lại một sự im
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Lời Ca Đầu Tiên
9,043 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Thì Thầm Từ Kẻ Câm Lặng
8,504 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khi Bóng Tối Cất Lời
10,225 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dấu Vết Của Lời Ca Cuối
10,571 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Thì Thầm Từ Cát Bụi
11,538 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bí Mật Lon Hé Lộ
7,722 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lon: Lời Của Xương Cốt
10,413 từ
🔒 Đăng nhập
13
Mệnh Lệnh Từ Xương Cốt
9,233 từ
🔒 Đăng nhập
14
Âm Vang Từ Chữ Cấm
12,861 từ
🔒 Đăng nhập
15
Âm Vang Từ Chữ Cấm
10,796 từ
🔒 Đăng nhập
16
Tiếng Khóc Từ Kẽ Hở Thời Gian
11,927 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tiếng Hát Từ Cõi Vô Định
8,741 từ
🔒 Đăng nhập
18
Linh Hồn Giữa Bụi Thời Gian
11,944 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giọng Hát Của Lon
9,146 từ
🔒 Đăng nhập
20
Tiếng Ca Của Một Định Mệnh
11,590 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.