Lý Mặc lần nữa tỉnh dậy, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, nhưng trong đầu y lại là hương hoa bách hợp thoang thoảng của Huyễn Ảnh Tịnh Thổ. Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe inh ỏi. Y nằm trên giường bệnh viện, thân thể gầy gò, xanh xao, bên cạnh là ống truyền dịch tí tách nhỏ giọt. Nhưng trong tâm trí, y vừa phá vỡ Cấm Chế Trận Pháp cấp ba, đoạt được linh thảo Thiên Niên Băng Liên, chuẩn bị đột phá Luyện Khí tầng sáu.
"Lại là mơ à?" Lý Mặc tự giễu. Đã ba năm nay, từ khi mắc căn bệnh quái ác mà các bác sĩ gọi là "rối loạn nhận thức thực tại", y sống trong hai thế giới. Một là bệnh viện lạnh lẽo, nơi thời gian trôi chậm chạp cùng những cơn đau hành hạ. Một là Huyễn Ảnh Tịnh Thổ, một cõi tiên hiệp chân thực đến đáng sợ, nơi y là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, không thiên phú siêu phàm nhưng kiên trì, cẩn trọng, từng bước tích lũy linh khí, pháp bảo.
Hôm qua, trong Tịnh Thổ, y suýt nữa đã thành công. Chỉ cần hấp thu Thiên Niên Băng Liên, linh khí sẽ cuồn cuộn đổ về, kinh mạch giãn nở, và y sẽ tiến vào tầng sáu. Nhưng rồi, cơn co giật ập đến trong thực tại, kéo y ra khỏi cảnh giới thăng hoa. Đau đớn thể xác luôn là sợi dây vô hình níu giữ y khỏi cõi mộng.
"Mày lại mơ à, Mặc?" Tiếng y tá Trương, một phụ nữ trung niên hiền lành, vang lên. "Thuốc của mày đây, uống đi."
Lý Mặc gật đầu, đưa tay nhận viên thuốc màu trắng. Cổ họng khô khốc. Y biết rõ, viên thuốc này sẽ làm mờ đi ký ức về Tịnh Thổ, giữ y lại trong "thực tại" mà mọi người gọi. Nhưng những ký ức về từng chiêu thức kiếm pháp, từng đạo phù chú, cảm giác linh khí chảy trong kinh mạch... chúng rõ ràng hơn cả hương vị bát cháo bệnh viện.
"Lần này, ta sẽ không để ngươi ngăn cản ta nữa." Lý Mặc nhìn viên thuốc, trong mắt lóe lên một tia kiên quyết lạ thường. Huyễn Ảnh Tịnh Thổ, không chỉ là giấc mơ, nó là nơi y tìm thấy ý nghĩa tồn tại, là con đường để y thoát khỏi cái chết đang rình rập trong thực tại. Tu tiên, là thay đổi vận mệnh.
Y đặt viên thuốc lên lưỡi, cảm nhận vị đắng tan ra. Nhưng thay vì nuốt, y khẽ búng tay, viên thuốc biến mất trong lòng bàn tay. Giấu thuốc đã thành kỹ năng thuần thục của y. Linh khí trong Huyễn Ảnh Tịnh Thổ yếu ớt nhưng vẫn vận hành trong cơ thể y, giúp y che giấu hành động nhỏ này. Dù chỉ là Luyện Khí tầng năm, nhưng thần thức của y đã sắc bén hơn người phàm rất nhiều.
