Máu. Máu nhuộm đỏ cả nền trời hoang tàn, nhuộm đỏ cả vũng lầy sền sệt dưới chân. Mùi tanh nồng nặc quẩn quanh, xộc thẳng vào buồng phổi, khiến mỗi hơi thở đều mang vị gỉ sắt. Ta, Lăng Trần, quỳ gục giữa đống xác không hồn. Không phải là lần đầu, cũng chẳng phải lần cuối. Vực sâu địa ngục này, từ thuở hồng hoang đã là nhà của những kẻ như ta – những phàm nhân bị đoạt đi linh căn, bị tước đi quyền sống, bị đày đọa đến mức chỉ còn lại căm hờn.
Tám mươi năm. Tám mươi năm vật lộn trong bóng tối, nhìn cha mẹ bị phanh thây, nhìn huynh muội bị luyện thành đan dược cho cường giả Luyện Khí tầng ba. Tám mươi năm, ta sống như một con chó hoang, gặm nhấm những mảnh vụn hy vọng nhỏ nhoi, nuôi dưỡng một ý chí sắt đá không gì lay chuyển.
Hôm nay, trăng máu lại hiện. Trong truyền thuyết, đêm trăng máu là lúc phong ấn Vực Sâu yếu nhất, là lúc Tà linh mạnh nhất, nhưng cũng là lúc… có thể tìm thấy con đường thoát ly. Một con đường mà hàng vạn năm qua, chưa một phàm nhân bị đày ải nào dám nghĩ đến.
Bên cạnh ta, một lão già gầy trơ xương, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia điên dại, run rẩy chỉ vào một khe nứt âm u trên vách đá: "Cơ duyên… ở đó! Huyền Âm Quỷ Cốc… là con đường duy nhất… chỉ sợ… Tà linh…"
Huyền Âm Quỷ Cốc. Nơi tập trung vô số Tà linh cấp thấp, nhưng cũng là nơi phong tỏa một cánh cổng cổ xưa, nơi mà chỉ trong đêm trăng máu, mới có thể nhìn thấy một tia hi vọng. Ta nhìn xuống bàn tay mình, vết chai sạn dày đặc, và một vết sẹo hình ngôi sao năm cánh đã mờ nhạt từ thuở nhỏ. Ta không có linh căn, không thể hấp thu linh khí. Nhưng ta có thứ mà những kẻ tu tiên kia không có: sự liều mạng đến tận cùng.
Một tiếng gầm nhẹ vang lên từ khe nứt, lạnh lẽo và tàn bạo, như tiếng gọi của tử thần. Đó là một Tà linh cấp thấp, nhưng đối với phàm nhân như ta, nó vẫn là một cơn ác mộng.
Ta siết chặt con dao cùn trong tay, lưỡi dao đã mòn vẹt vì bao lần chém giết, nhưng trên đó vẫn còn vương vấn huyết dịch của vô số sinh vật đã bị ta hạ gục. Ánh trăng máu chiếu xuyên qua kẽ lá, nhuộm đỏ cả gương mặt gầy gò của ta, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu một ngọn lửa điên cuồng.
Ta có thể chết. Nhưng ta không thể sống tiếp như một con chó.
