Một cô gái trẻ mắc chứng mất ngủ kinh niên bỗng tìm thấy một phương pháp trị liệu kỳ lạ: mơ thấy những giấc mơ của người khác. Tuy nhiên, càng đi sâu vào thế giới mộng mị, cô càng phát hiện ra rằng có một thực thể bí ẩn đang săn lùng những linh hồn yếu ớt trong giấc mơ, và giờ đây, cô đã trở thành mục tiêu tiếp theo của Kẻ Săn Giấc Mơ Đen, không lối thoát.
Giấc ngủ là một thứ xa xỉ mà An đã đánh mất từ lâu, cho đến khi cô tìm thấy nó trong đôi mắt người khác. Đó là một buổi chiều tháng bảy oi ả, cái nóng hầm hập phả vào căn phòng trọ nhỏ của cô qua khung cửa sổ cũ kỹ. Từng sợi nắng xiên khoai, vàng vọt, len lỏi qua tấm màn mỏng đã bạc màu, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lấp lánh như bụi vàng. An ngồi co ro trên chiếc ghế mây ọp ẹp, lưng tựa vào tường, cảm giác mệt mỏi ăn sâu vào từng thớ thịt, từng khớp xương. Đã ba đêm rồi, cô không chợp mắt nổi. Mùi ẩm mốc của căn phòng, mùi thức ăn còn vương lại từ bữa trưa và cả mùi khói xe từ con hẻm dưới phố, tất cả hòa quyện lại, dường như cũng đang cố gắng bóp nghẹt từng hơi thở của cô. Đầu óc cô nặng trịch, như có ai đó đã đổ đầy chì vào trong sọ, và đôi mắt thì rát bỏng, cộm lên như bị rắc cát. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm chút bình yên, nhưng vô vọng. Màn đêm không mang đến sự nghỉ ngơi, mà là một khoảng trống vô định, nơi những suy nghĩ miên man và nỗi lo âu trỗi dậy như lũ ma đói. Tiếng đồng hồ quả lắc cũ kỹ treo trên tường tích tắc, từng nhịp một, đều đặn đến ghê người, như đếm ngược từng khoảnh khắc cô trượt dài vào hố sâu của sự kiệt quệ. Cô có thể nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của chính mình, một âm thanh khô khốc, lạc lõng trong sự tĩnh lặng đến bất thường của buổi chiều hè.
"Chẳng lẽ mình sẽ chết vì không ngủ được sao?" An tự hỏi, giọng khàn đặc, cổ họng khô rát như sa mạc. Sự tuyệt vọng bóp chặt lấy cô, khiến lồng ngực An nhói lên từng đợt. Cô rụt người lại, hai tay ôm ghì lấy thân mình, cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ đang căng cứng vì mệt mỏi. Làn da cô tái nhợt, lạnh ngắt, dù không khí xung quanh vẫn đang nóng như đổ lửa. Chiếc quạt điện cũ kỹ quay èo uột, phả ra luồng gió nóng hổi, chẳng giúp ích gì ngoài việc đẩy đi đẩy lại mùi ẩm mốc và bụi bặm. An nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối chực chờ. Cô nhớ lại lời cô bạn thân, Mai, đã từng nói: "An ơi, mày không ngủ được thì tìm ai đó để 'mượn' giấc mơ của họ đi. Nghe nói có một bà già ở khu chợ cũ làm được đó." Lúc đó, An chỉ cười khẩy, nghĩ đó là trò đùa của những kẻ mê tín. Nhưng giờ đây, khi mọi phương pháp tây y, đông y đều đã thất bại, lời nói đó bỗng nhiên vọng lại trong tâm trí cô, như một tia sáng yếu ớt le lói cuối đường hầm.
Chiều tà, những ánh đèn đường đầu tiên bắt đầu nhấp nháy, xé toang màn đêm đang buông xuống. An đứng dậy, thân hình loạng choạng như cây sậy trước gió. Cô cảm nhận rõ rệt sự đau nhức ở đầu gối và mắt cá chân, hậu quả của những đêm dài thao thức. Mùi phở nghi ngút từ gánh hàng rong dưới hẻm theo gió bay lên, kích thích cái dạ dày trống rỗng của cô, nhưng An chẳng còn chút thèm muốn nào. Cô khoác vội chiếc áo khoác mỏng, cảm giác vải bông thô ráp cọ vào làn da nhạy cảm. Bước chân cô nặng nề, lê lết trên nền gạch hoa cũ kỹ, ra khỏi căn phòng chật chội. Cầu thang gỗ ọp ẹp dưới chân kêu kẽo kẹt, như đang than thở cùng với nỗi mệt mỏi của cô. Cô men theo con hẻm nhỏ, xuyên qua những dòng người đông đúc, ồn ào. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng trò chuyện rôm rả của các bà các cô ngồi lê đôi mách, tất cả dường như chỉ làm đầu óc An thêm căng thẳng. Mùi mồ hôi, mùi dầu mỡ, mùi rác thải, mùi hoa sữa nồng nàn, đủ thứ mùi hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp khó chịu, lấn át cả mùi hương của sự sống.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Sau gần nửa tiếng đi bộ trong trạng thái lơ mơ, An cuối cùng cũng tìm thấy khu chợ cũ. Nơi đây khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài. Một không khí tĩnh lặng đến lạ thường bao trùm. Những sạp hàng đã dọn đi từ lâu, chỉ còn lại những tấm bạt cũ kỹ, rách nát và những vết bẩn loang lổ trên nền đất. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi hương trầm thoang thoảng đâu đó, len lỏi qua không khí, mang theo cảm giác lành lạnh, khác hẳn với cái nóng oi ả của buổi tối. An rùng mình, cảm thấy tóc gáy dựng đứng. Cô bước vào một con hẻm nhỏ hơn, tối om, chỉ lờ mờ nhìn thấy những bóng đèn vàng vọt treo lủng lẳng. Tiếng bước chân cô vọng lại, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng trống đánh vào ngực. Cô tìm kiếm theo lời Mai dặn, một căn nhà có treo chuỗi hạt gỗ trên cửa.
Cuối cùng, cô cũng dừng lại trước một ngôi nhà cũ kỹ, tường tróc lở, cửa gỗ sập sệ. Phía trên cánh cửa, quả thật có treo một chuỗi hạt gỗ sẫm màu, đã bóng loáng vì thời gian, và một chiếc bùa đỏ đã phai màu. Mùi hương trầm từ bên trong thoảng ra mạnh hơn, quyện với mùi thuốc bắc ngai ngái, xộc thẳng vào mũi An, khiến cô hơi nôn nao. Tim cô đập thình thịch, một phần vì lo lắng, một phần vì sự tò mò pha lẫn một chút sợ hãi. Cô gõ cửa, tiếng gõ khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng, nghe đến lạnh người. Một lúc lâu sau, cánh cửa kẽo kẹt mở ra, để lộ một khe hở nhỏ. Một người phụ nữ lớn tuổi xuất hiện. Bà có mái tóc bạc trắng búi gọn gàng, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, và đôi mắt sâu hoắm, đen láy, nhìn thẳng vào An như có thể thấu rõ tâm can cô. Trên tay bà là một chiếc quạt lá cọ cũ kỹ, phất nhẹ nhàng, tạo ra một luồng gió yếu ớt nhưng mang theo hơi lạnh bất thường.
"Cô bé tìm ai?" Bà Hai hỏi, giọng nói trầm khàn, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ. An giật mình, theo bản năng lùi lại một bước. Bà Hai không mặc đồ tang, nhưng bộ đồ bà ba đen tuyền, không chút màu mè, cùng với làn da nhợt nhạt và đôi mắt thâm quầng khiến An có cảm giác như bà vừa bước ra từ một bức ảnh thờ cũ kỹ. An nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh. "Dạ... cháu là An. Cháu nghe nói bà có thể... giúp người ta ngủ được."
Bà Hai không trả lời ngay. Bà vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy dò xét cô gái trẻ mệt mỏi trước mặt. Mùi hương trầm và thuốc bắc từ trong nhà lại thoảng ra, lần này mạnh hơn, như một bàn tay vô hình đang cố gắng lôi kéo cô vào bên trong. An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự bất an mơ hồ. Cô nhìn vào đôi mắt của Bà Hai, và cô thề rằng, trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy một cái gì đó lấp lánh, một ánh sáng ma quái ẩn sâu bên trong, như thể có hàng ngàn giấc mơ đang xoáy cuộn trong đó.
"Vào đi, cô bé," Bà Hai cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bà trầm hơn, gần như thì thầm. Bà mở rộng cánh cửa. An bước vào, cảm giác như mình đang bước qua một ngưỡng cửa vô hình, từ thế giới thực vào một nơi khác. Căn nhà tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên bàn thờ. Bàn thờ được bài trí đơn giản nhưng trang trọng, với bát hương nghi ngút khói, và di ảnh đen trắng của một người đàn ông lạ mặt. Khói nhang dày đặc, tạo thành một màn sương mỏng, che khuất tầm nhìn. An cảm thấy hít thở khó khăn, như thể phổi cô đang bị lấp đầy bởi mùi hương trầm nồng nặc và bụi bặm cũ kỹ. Tiếng chân bà Hai nhẹ bẫng, gần như không phát ra âm thanh nào trên sàn gỗ, khiến An có cảm giác như bà đang lướt đi.
Căn phòng khách chật chội, đầy ắp những đồ vật cũ kỹ, lạ lùng. Những chiếc tủ gỗ chạm khắc tinh xảo nhưng đã sứt mẻ, những chiếc bình gốm với họa tiết rồng phượng cổ xưa, những cuộn tranh thủy mặc đã ố vàng treo trên tường. Trên một chiếc bàn gỗ thấp đặt giữa phòng, có một bộ ấm trà bằng sứ đã cũ, màu men đã ngả vàng, và một đĩa bánh ít trần, tỏa ra mùi lá chuối thơm lừng. An liếc nhìn, nhưng sự chú ý của cô nhanh chóng bị hút vào một vật thể đặc biệt. Đó là một cái lư hương lớn bằng đồng đen, đặt trên một chiếc bục gỗ giữa phòng, bên trong ngập đầy tro tàn và những tàn hương cháy dở. Trên miệng lư hương, một viên đá màu xanh ngọc bích to bằng quả trứng gà đang phát ra ánh sáng yếu ớt, lập lòe, như một trái tim đang đập. An đưa tay chạm vào viên đá, cảm giác mát lạnh, trơn láng, nhưng lại có một luồng năng lượng kỳ lạ truyền vào lòng bàn tay cô, khiến các đầu ngón tay hơi tê dại.
"Ngồi đi, cô bé." Bà Hai chỉ vào chiếc ghế gỗ đối diện chiếc bàn, giọng bà vẫn trầm khàn, nhưng lần này An nghe thấy một chút gì đó dịu dàng hơn, hoặc có lẽ là sự mệt mỏi đã khiến cô trở nên dễ tin. An ngồi xuống, cảm nhận sự cứng nhắc của mặt ghế gỗ. Bà Hai ngồi đối diện, rót một chén trà nóng, hương trà hoa cúc thoang thoảng bay lên, làm dịu đi cái mùi trầm và thuốc bắc nặng nề. An cầm chén trà, hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay, xua đi một phần hơi lạnh trong người. Cô nhấp một ngụm, vị trà đắng chát nơi đầu lưỡi, nhưng hậu vị lại ngọt dịu, thanh mát, như một làn nước tưới mát cho cổ họng khô rát của cô.
"Cô bé muốn ngủ?" Bà Hai hỏi, đôi mắt bà vẫn chăm chú nhìn vào An, như đang đọc được từng suy nghĩ trong đầu cô.
An gật đầu, sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt thâm quầng. "Dạ, cháu không ngủ được đã lâu rồi. Cháu... cháu đã thử mọi cách."
Bà Hai khẽ thở dài, một âm thanh nghe như tiếng gió lướt qua kẽ lá. "Việc này không đơn giản đâu, cô bé. Mượn giấc mơ của người khác, tức là cô phải đi vào thế giới của họ. Thế giới của họ không phải lúc nào cũng đẹp đẽ, bình yên."
"Cháu biết," An nói, giọng cô kiên quyết hơn một chút, dù trong lòng vẫn còn nhiều e ngại. "Nhưng cháu... cháu không còn lựa chọn nào khác."
Bà Hai im lặng một lúc, phất nhẹ chiếc quạt lá cọ. Tiếng quạt sột soạt, đều đặn. "Cô bé có thấy viên đá này không?" Bà chỉ tay vào viên ngọc bích trên lư hương. "Nó là 'Cầu Mộng Thạch'. Nó giúp cô bé kết nối với những linh hồn đang ngủ say."
An nhìn viên đá xanh ngọc, ánh sáng lập lòe của nó dường như đang mời gọi cô. "Làm sao... làm sao cháu dùng nó ạ?"
"Cô bé cứ ngồi yên, nhắm mắt lại. Bà sẽ giúp cô bé." Bà Hai nói, giọng bà đột nhiên trở nên uy nghiêm hơn. "Nhưng hãy nhớ kỹ điều này, An. Giấc mơ là cánh cửa. Một khi đã mở, không phải lúc nào cũng dễ dàng đóng lại. Và trong thế giới giấc mơ, đôi khi có những kẻ săn mồi. Kẻ săn giấc mơ đen. Chúng tìm kiếm những linh hồn yếu ớt, lạc lối để nuốt chửng."
An rùng mình. "Kẻ săn giấc mơ đen?" Cô lặp lại, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không còn là do không khí nữa, mà là một nỗi sợ hãi thực sự đang len lỏi vào tâm trí. Cô cảm thấy một làn hơi lạnh phả vào gáy, dù không có gió.
"Đúng vậy," Bà Hai khẽ gật đầu. "Chúng là những thực thể cổ xưa, sống nhờ vào nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của con người. Một khi chúng đã nhận ra cô bé, chúng sẽ không ngừng theo đuổi." Bà nhìn thẳng vào mắt An, ánh mắt đầy vẻ cảnh báo. "Cô bé có chắc chắn muốn làm điều này không?"
An do dự. Nỗi sợ hãi len lỏi, nhưng sự kiệt quệ vì mất ngủ còn lớn hơn. Cô đã ở tận cùng của sự chịu đựng. "Cháu... cháu chắc chắn."
Bà Hai không nói gì thêm. Bà đứng dậy, bước đến bên lư hương. Bà thắp thêm một nén nhang trầm, khói nhang cuộn lên, dày đặc hơn, mang theo mùi hương nồng nàn đến mức khiến An hơi chóng mặt. Bà đặt tay lên viên ngọc bích, và bắt đầu lẩm nhẩm những câu thần chú bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa mà An chưa từng nghe bao giờ. Giọng bà trầm đục, vang vọng, nghe như tiếng gió rít qua những khe đá trong hang động.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Nơi Thực Mộng Giao Thoa
11,611 từ
🔒 Đăng nhập
7
Màn Sương Thực Ảo
10,929 từ
🔒 Đăng nhập
8
Phần 8
8,029 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mùi Hương Quỷ Giữ
6,996 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Nứt Giữa Đời
9,340 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vực Sâu Mộng Mị
10,870 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Thì Thầm Từ Giấy Cũ
11,314 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vòng Xoáy Mộng Mị
11,659 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Thì Thầm Từ Hư Vô
11,237 từ
🔒 Đăng nhập
15
Bóng Đêm Thức Tỉnh
11,345 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Nguyền Trăm Năm
11,494 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tiếng Ca Ru Từ Vực Sâu
4,219 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hồi Kết Giấc Ngủ
7,808 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giữa Lằn Ranh Mộng Thực
9,947 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thức Tỉnh Trong Giấc Mơ Đen
11,129 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.