Tiếng gió rít qua vách núi, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi máu tanh nồng. Đêm nay, trăng đỏ như máu treo trên đỉnh Vân Đoan Sơn, soi rọi thân hình gầy gò của thiếu niên Hạ Phàm. Hắn quỳ gối trước một bàn đá cổ kính, nơi một khối thạch bia đen kịt đứng sừng sững, phát ra luồng khí tức âm u, cổ xưa.
Hạ Phàm, mười sáu tuổi, là đệ tử tạp dịch của Thiên Vân Tông. Hắn không có linh căn, thể chất yếu ớt, dù cố gắng đến đâu cũng chỉ dừng lại ở Luyện Khí tầng một. Trong tông môn, hắn là kẻ yếu nhất, là đối tượng bị sỉ nhục, bị đánh đập mỗi ngày. Nỗi đau thể xác có thể chịu đựng, nhưng sự khinh miệt trong ánh mắt của đồng môn, của trưởng lão, đã ăn mòn tâm hồn hắn từng chút một.
Hôm nay, hắn bị vứt bỏ ở đây, trong cấm địa đầy rẫy nguy hiểm, chỉ vì không may làm đổ chén trà của một đệ tử nội môn. Một cái chết được sắp đặt, một số phận bi thảm của một kẻ phế vật. Nhưng Hạ Phàm không cam tâm. Hắn nắm chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, máu tươi rỉ ra. "Nếu có thể sống... nếu có thể mạnh..."
Đột nhiên, thạch bia đen kịt rung chuyển kịch liệt. Một vết nứt đỏ như máu hiện ra, từ đó, một giọng nói trầm thấp, cổ xưa vang vọng trong đầu Hạ Phàm, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại chứa đựng uy áp khiến linh hồn hắn run rẩy: "Kẻ yếu đuối, ngươi cầu mong sức mạnh?"
Hạ Phàm ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng dần trở nên kiên định: "Phải! Ta cầu! Dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh, ta cũng muốn mạnh mẽ!"
"Trả giá bằng sinh mệnh? Ngươi quá coi thường giá trị của sức mạnh." Giọng nói kia khinh thường. "Sức mạnh chân chính, cần một khế ước... với ta."
Một luồng khí tức đen tối từ thạch bia bắn ra, hóa thành một ấn ký hình thù kỳ dị, uốn lượn như con rắn cổ, khắc sâu vào trán Hạ Phàm. Hắn cảm thấy một cơn đau thấu óc, như có hàng vạn mũi kim đâm xuyên qua thần hồn, nhưng hắn không rên một tiếng. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất.
Khi cơn đau dịu đi, ấn ký biến mất, chỉ còn lại một cảm giác bỏng rát. Đồng thời, một luồng sức mạnh cuồn cuộn không ngừng từ sâu thạch bia dũng mãnh tràn vào cơ thể hắn. Linh khí vốn bế tắc trong đan điền giờ đây như được khai thông, ào ào chảy dọc kinh mạch. Luyện Khí tầng một... tầng hai... tầng ba... tốc độ tu luyện nhanh đến mức không tưởng. Cơ thể hắn như được lột xác, xương cốt vang lên tiếng kèn kẹt, gân mạch căng cứng, từng tế bào như được tái tạo.
