Trong một lần vô tình, cô đã ký kết một khế ước máu với Ma Tôn quyền uy, đổi lại sự sống cho người thân. Từ đó, cô bị trói buộc bên cạnh vị Ma Tôn lạnh lùng, tham gia vào những cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa tam giới. Tưởng chừng sẽ chỉ là một quân cờ, nhưng cô dần phát hiện ra trái tim Ma Tôn cũng ẩn chứa những vết thương và tình cảm sâu sắc. Liệu một người phàm có thể cảm hóa được Ma Tôn?
Máu. Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình lại nhìn thấy máu của chính mình chảy ra, đỏ thẫm trên nền đá hoa cương lạnh lẽo, rồi hòa vào một phù chú cổ xưa đang phát sáng rực rỡ, hệt như linh hồn cô bị hút cạn. Như Ý cảm thấy lồng ngực mình co thắt dữ dội, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, kéo theo cái rùng mình không thể kiềm chế. Bên tai cô, tiếng gió rít qua khe cửa sổ cao vút của tòa điện u tối, mang theo mùi ẩm mốc và kim loại tanh tưởi, như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Cô nuốt khan, vị đắng chát của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đọng lại trên đầu lưỡi, khiến cô muốn nôn thốc nôn tháo. Đôi mắt cô lướt qua bóng hình cao lớn đang đứng sừng sững trước mặt, bóng anh ta đổ dài trên sàn nhà, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt từ phù chú. Hơi thở của cô nghẹn ứ nơi cổ họng, như có ai đó bóp chặt, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch, dồn dập trong lồng ngực trống rỗng.
"Khế ước đã thành." Giọng nói của Ma Tôn Lãnh Phong trầm khàn, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, vang vọng khắp đại điện, khiến không khí càng thêm nặng nề. Như Ý rụt rè nhìn lên. Đôi mắt anh ta đen sâu hun hút, không hề gợn sóng, như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng và cảm xúc. Một cơn rùng mình chạy dọc cơ thể cô khi anh ta bước một bước, tiếng giày da gõ cộc cạch trên nền đá, mỗi âm thanh đều như búa gõ vào lồng ngực cô. Cô lùi lại một bước, chỉ một bước nhỏ thôi, nhưng cảm giác như mình vừa chạy hàng dặm. Mùi đàn hương nhàn nhạt, xen lẫn một thứ mùi hương lạ lẫm mà cô không thể gọi tên, từ áo bào đen của anh ta phả ra, bao trùm lấy cô, khiến không gian vốn đã ngột ngạt lại càng thêm bức bối. Đầu ngón tay cô run rẩy, cô nắm chặt vạt áo đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi sợ hãi đang gặm nhấm linh hồn cô. Cô tự nhủ, *Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này.*
"Ngươi đã tự nguyện ký kết." Lãnh Phong tiếp tục, giọng anh ta không chút biểu cảm, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh ép buộc không thể chối từ. Anh ta giơ tay lên, ngón tay thon dài, móng tay sắc nhọn, chạm nhẹ vào phù chú đang dần mờ đi trên nền đá. Như Ý cảm thấy một luồng điện chạy dọc cánh tay mình, nơi vết cắt nhỏ vẫn còn rỉ máu. Một sự kết nối vô hình, lạnh lẽo, bỗng chốc ràng buộc cô vào sinh mệnh của người đàn ông này. Cô cắn chặt môi, vị máu tanh nhàn nhạt lan tỏa trong miệng, cố gắng ngăn những giọt nước mắt đang chực trào ra. Hình ảnh em gái nhỏ đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Đó là lý do duy nhất khiến cô có thể đứng vững ở đây, đối mặt với ác quỷ. Gió lạnh từ bên ngoài lùa vào, thổi tung vài sợi tóc lòa xòa trước mặt cô, mang theo mùi hương của những loài hoa dại cô chưa từng ngửi thấy.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lãnh Phong không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng quay người. Áo bào đen của anh ta khẽ bay lên, tạo thành một bóng hình mờ ảo trong ánh sáng yếu ớt của đại điện. Như Ý dõi theo bóng lưng cao lớn ấy, từng thớ thịt trong người cô căng thẳng đến cực điểm, như một sợi dây đàn sắp đứt. Cô muốn hỏi, muốn cầu xin, muốn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng cổ họng cô như bị đóng băng, không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào. Hơi thở cô trở nên nặng nhọc, từng hơi thở đều mang theo nỗi lo lắng và một chút hương vị cay nồng của nước mắt sắp rơi. Cô nhìn xuống vết cắt trên lòng bàn tay mình, nó đã ngừng rỉ máu, nhưng một dấu ấn màu đỏ thẫm, hình một bông hoa nhện kỳ lạ, đã hiện rõ, như một lời nguyền vĩnh viễn không thể xóa bỏ. Tay cô chạm nhẹ vào dấu ấn, cảm giác lạnh buốt truyền đến đầu ngón tay, như thể nó không còn là một phần của cơ thể cô nữa.
Lãnh Phong dừng lại trước bệ đá cao nhất, nơi một chiếc ngai vàng chạm trổ hình đầu rồng đang ngự trị. Anh ta ngồi xuống, động tác chậm rãi, toát lên vẻ uy quyền và lạnh lẽo. Ánh sáng từ những ngọn đèn ma thuật treo trên cao chiếu xuống, làm nổi bật đường nét sắc sảo trên gương mặt anh ta, nhưng không thể làm tan đi vẻ u tối, bí ẩn. Như Ý đứng đó, cô độc giữa đại điện rộng lớn, cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến tột cùng. Cô tự hỏi, *Sau này mình sẽ phải sống như thế nào? Liệu mình có thể sống sót trong thế giới này không?* Tiếng kim loại va vào nhau lách cách từ đâu đó vọng lại, có lẽ là tiếng của những bộ giáp trụ của lính gác vô hình, càng làm tăng thêm không khí rờn rợn. Cô cảm thấy một cơn chóng mặt nhẹ ập đến, có lẽ do mất máu, hoặc do quá căng thẳng.
"Ngươi sẽ là cận thị của ta." Cuối cùng, Lãnh Phong cũng lên tiếng, giọng anh ta vẫn đều đều, không một chút gợn sóng. "Từ giờ, mọi mệnh lệnh của ta, ngươi phải tuân theo tuyệt đối. Chống đối, cái chết không phải là kết cục tệ nhất." Như Ý nghe xong, tim cô như ngừng đập. Cận thị? Cô, một cô gái yếu đuối từ nhân giới, làm cận thị cho Ma Tôn? Chắc chắn anh ta đang muốn hành hạ cô đến chết. Cô hít một hơi thật sâu, vị không khí lạnh lẽo lướt qua cuống họng, mang theo mùi đất ẩm và rêu phong. Đầu óc cô quay cuồng, cố gắng tìm một lối thoát, một lời phản bác, nhưng mọi ý nghĩ đều bị sự sợ hãi và tuyệt vọng nuốt chửng. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Lãnh Phong, cố gắng tìm kiếm một chút nhân tính, một chút lòng trắc ẩn, nhưng chỉ thấy sự lạnh lẽo vô biên.
"Ngươi có thể..." Như Ý lắp bắp, giọng cô run rẩy, "ngươi có thể cho ta biết... em gái ta thế nào không?" Cô muốn hỏi về Thư Kỳ, về đứa em gái nhỏ yếu ớt đang nằm chờ chết nếu cô không làm điều này. Đó là cọng rơm cuối cùng cô bám víu. Ánh mắt Lãnh Phong khẽ dao động, chỉ một cái chớp mắt, rất nhanh, nhưng Như Ý vẫn kịp nhận ra. Một thoáng bất ngờ, hay là sự khó chịu? Cô không chắc. Cô cảm thấy một chút hy vọng le lói, một tia sáng nhỏ nhoi trong bóng đêm dày đặc. Mùi hương ngai ngái của nến sáp cháy dở trong chân đèn cổ thụ lan tỏa, phảng phất trong không khí. Tay cô tự động siết chặt lại, chờ đợi một câu trả lời, dù là tàn nhẫn nhất.
Lãnh Phong im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh ta lướt qua Như Ý, dừng lại ở vết ấn trên tay cô, rồi lại nhìn vào hư không. Tiếng gió bên ngoài đột nhiên mạnh hơn, hú lên từng hồi thảm thiết, như tiếng khóc than của một ai đó. Như Ý cảm thấy toàn thân mình lạnh toát, không phải vì gió, mà vì sự im lặng đáng sợ của anh ta. Cô tự hỏi, *Liệu mình đã sai khi đặt niềm tin vào một Ma Tôn? Liệu Thư Kỳ có ổn không?* Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô là bị lừa dối, là sự hy sinh của mình trở nên vô nghĩa. Ngón tay cô chạm vào mái tóc đang rối bù vì gió, cảm nhận từng sợi tóc lạnh lẽo.
"Sinh mệnh của nó, do ngươi định đoạt." Lãnh Phong cuối cùng cũng mở miệng, nhưng câu nói của anh ta lại càng khiến Như Ý hoang mang hơn. "Nó sống hay chết, phụ thuộc vào việc ngươi có hoàn thành tốt khế ước này hay không. Mỗi khi ngươi không tuân lệnh, một phần sinh khí của nó sẽ bị rút cạn." Nghe đến đây, Như Ý cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Mắt cô mở to, lồng ngực đau nhói, từng nhịp thở trở nên khó khăn. Cô không chỉ bị trói buộc, mà còn bị biến thành con tin, bị ép buộc phải sống trong sợ hãi và tuân phục tuyệt đối. Vị đắng trong miệng cô giờ đây đã trở thành vị đắng chát của sự bất lực.
"Ngươi... ngươi là đồ quỷ dữ!" Như Ý thốt lên, giọng cô lạc đi trong sự tức giận và tuyệt vọng. Cơn sợ hãi ban đầu đã bị thay thế bằng một ngọn lửa bùng lên trong lồng ngực. Cô không thể chấp nhận sự tàn nhẫn này. Lãnh Phong không đáp lại. Anh ta đứng dậy, bước xuống khỏi bệ đá, tiến thẳng về phía cô. Mỗi bước chân của anh ta đều như tiếng trống dồn, đánh mạnh vào lồng ngực Như Ý. Cô cảm thấy mùi hương đàn hương và kim loại tanh tưởi từ người anh ta càng lúc càng rõ ràng, gần gũi đến nghẹt thở. Anh ta dừng lại ngay trước mặt cô, bóng anh ta phủ kín lấy cô, khiến cô như bị nhốt trong một cái lồng vô hình.
"Quỷ dữ?" Lãnh Phong khẽ nhếch khóe môi, một nụ cười lạnh lùng, không chút ấm áp, tựa như một vết rạn trên tảng băng vĩnh cửu. "Ngươi mới chỉ nhìn thấy một phần nhỏ của Ma Giới này thôi, Như Ý. Sẽ còn nhiều điều kinh hoàng hơn nữa đang chờ đợi ngươi." Anh ta đưa ngón tay lên, chạm nhẹ vào cằm cô, khiến cô giật mình rụt đầu lại. Xúc giác lạnh lẽo của ngón tay anh ta xuyên qua lớp da thịt mỏng manh, lạnh đến tận xương tủy. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, nhưng lần này không phải là sự kết nối, mà là sự đe dọa. Cô cố gắng giữ vững lập trường, không để nước mắt rơi xuống, không để anh ta thấy cô yếu đuối.
"Ngươi nghĩ ta sẽ sợ ngươi sao?" Như Ý nói, giọng cô khàn đặc, nhưng kiên quyết. "Ta đã ký khế ước, ta sẽ làm những gì cần làm. Nhưng đừng nghĩ ngươi có thể làm ta khuất phục hoàn toàn." Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Lãnh Phong. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy một tia sáng kỳ lạ lướt qua đôi mắt anh ta, một cái gì đó rất nhanh, rất khó nắm bắt, giống như sự tò mò, hoặc một chút thích thú. Mùi đất ẩm và mùi tanh của máu từ phù chú đã tan biến, thay vào đó là mùi hương đặc trưng của Ma Tôn, một sự pha trộn giữa băng giá và uy quyền.
Lãnh Phong không nói gì, chỉ giữ nguyên nụ cười nhếch mép. Anh ta khẽ cúi đầu xuống, đến gần tai cô, hơi thở lạnh lẽo của anh ta phả vào vành tai cô, khiến toàn thân cô nổi da gà. "Đừng vội nói lời đó, Như Ý. Ma Giới này có thể bẻ gãy bất kỳ ý chí kiên cường nào. Ngươi sẽ sớm biết thôi." Giọng anh ta thì thầm, như một lời nguyền rủa, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, khiến cô cảm thấy tim mình bị bóp chặt. Cô muốn lùi lại, muốn đẩy anh ta ra, nhưng cơ thể cô như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Cô ngửi thấy mùi bạc hà nhàn nhạt từ hơi thở của anh ta, một sự tương phản kỳ lạ với vẻ ngoài lạnh lùng và tàn nhẫn. Như Ý tự hỏi, *Ma Tôn lại dùng bạc hà sao?* Suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu cô, một sự vô lý đến mức buồn cười, giúp cô tạm thời quên đi nỗi sợ hãi. Cô cảm thấy một sự căng thẳng tột độ đang lan tỏa khắp cơ thể, từng thớ thịt đều nhức mỏi. Cô không thể hiểu nổi người đàn ông này, và điều đó khiến cô vừa sợ hãi, vừa tò mò một cách đáng sợ.
Lãnh Phong lùi lại một bước, ánh mắt anh ta vẫn dán chặt vào cô, như muốn đọc thấu tâm can cô. "Trong ba ngày tới, ngươi sẽ phải làm quen với nơi này. Sau đó, ta sẽ giao nhiệm vụ đầu tiên cho ngươi." Anh ta vẫy tay, một cánh cửa bằng đá khổng lồ ở cuối đại điện từ từ mở ra, để lộ một hành lang tối tăm và bí ẩn. Tiếng đá cọ xát vào nhau nghe ken két, rợn người. Ánh sáng vàng vọt từ bên trong hành lang hắt ra, khiến cô thoáng nhìn thấy những bức phù điêu kỳ dị trên tường. Lãnh Phong không hề nhìn vào cánh cửa, chỉ nhìn cô, như muốn nhấn mạnh rằng anh ta đang nói với cô.
Như Ý cảm thấy một luồng không khí lạnh hơn ùa ra từ hành lang, mang theo mùi hương của khói và gỗ mục. Cô không biết mình sẽ bị đưa đi đâu, hay nhiệm vụ đầu tiên của cô sẽ là gì. Nhưng một điều cô chắc chắn, cuộc sống của cô sẽ không bao giờ giống như trước nữa. Cái cảm giác bị trói buộc, bị kiểm soát, như một con rối trong tay người khác, khiến cô căm ghét tột cùng. Cô thề rằng, dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, cô cũng sẽ tìm cách thoát khỏi số phận này, và cứu lấy em gái mình. Mắt cô nheo lại, một sự kiên cường lóe lên trong đôi mắt tưởng chừng như đã tuyệt vọng.
"Ngươi sẽ được đưa đến Tụ Tiên Lâu," một giọng nói lạ lẫm vang lên từ phía hành lang, khiến Như Ý giật mình quay đầu lại. Một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ uy nghi nhưng không kém phần quỷ dị, bước ra từ bóng tối. Hắn mặc một bộ trường bào màu đỏ máu, trên tay cầm một quyền trượng chạm trổ hình rắn. Khuôn mặt hắn có những đường nét sắc lạnh, đôi mắt nhỏ nhưng sắc như dao, quét qua Như Ý với một vẻ đánh giá đầy khinh miệt. Như Ý cảm thấy gai ốc nổi khắp người khi ánh mắt hắn lướt qua cô. Hắn là ai? Và Tụ Tiên Lâu là nơi nào?
"Chào mừng đến Ma Giới, tiểu phàm nhân." Người đàn ông áo đỏ mỉm cười, nụ cười của hắn khiến sống lưng Như Ý lạnh toát. "Ta là Hắc Thiên, Hộ Pháp của Ma Tôn." Hắc Thiên đưa tay ra, ra hiệu cho Như Ý đi theo. Cô nhìn sang Lãnh Phong, anh ta vẫn ngồi trên ngai vàng, đôi mắt đen sâu thẳm không hề rời khỏi cô, như một con mãnh thú đang quan sát con mồi. Cô không còn lựa chọn nào khác. Cô hít một hơi thật sâu, vị chua xót của sự khuất phục dâng lên cổ họng. Cô tự nhủ, *Cứ đi theo đi Như Ý, mày phải sống sót. Vì Thư Kỳ.*
Như Ý bước từng bước nặng nề về phía hành lang tối tăm, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn ma thuật chiếu rọi con đường đá gồ ghề. Tiếng bước chân cô vang vọng một cách cô độc. Hắc Thiên đi ngay phía sau cô, hơi thở của hắn gần kề, mang theo một mùi hương thảo mộc nồng gắt, lạ lẫm nhưng đáng sợ. Cô cảm thấy mình như đang đi vào một vực thẳm không đáy, nơi tương lai mờ mịt và hiểm nguy chồng chất. Cô không dám ngoảnh đầu lại nhìn Lãnh Phong, sợ rằng nếu nhìn vào đôi mắt anh ta thêm một lần nữa, cô sẽ đánh mất chút dũng khí cuối cùng còn sót lại.
Hành lang dường như dài vô tận, những bức phù điêu trên tường mô tả những cảnh chiến tranh tàn khốc, những sinh vật kỳ dị và những khuôn mặt méo mó vì đau khổ, khiến Như Ý cảm thấy rợn người. Cô nghe thấy tiếng nước chảy tí tách đâu đó trong bóng tối, cùng với tiếng gió rít xuyên qua những khe hở. Bỗng nhiên, Hắc Thiên dừng lại. Hắn chạm vào một phiến đá trên tường, và một cánh cửa bí mật từ từ mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ, u ám. "Đây là nơi ở tạm thời của
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Ký Ức Vỡ Vụn
13,030 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Vết Định Mệnh
10,401 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thấu Hiểu Bóng Tối
12,828 từ
🔒 Đăng nhập
9
Phần 9
5,116 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tàn Tích Của Một Quá Khứ
10,272 từ
🔒 Đăng nhập
11
Khắc Sâu Dấu Vết
8,433 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Sẹo Cổ Xưa
12,566 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ký Ức Đẫm Máu
8,399 từ
🔒 Đăng nhập
14
Chân Tướng Máu Lệ
9,028 từ
🔒 Đăng nhập
15
Chân Tướng Huyết Ảnh
13,254 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Thương Thấu Xương
9,973 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Nguyền Huyết Khế
11,371 từ
🔒 Đăng nhập
18
Đứa Con Của Huyết Khế
10,688 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giọt Máu Khế Ước
12,352 từ
🔒 Đăng nhập
20
Dấu Ấn Vĩnh Khế
11,531 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?