Cánh cửa kính tầng ba mươi tám bật mở, mang theo luồng gió lạnh buốt từ điều hòa phả thẳng vào mặt Như Ý, khiến lọn tóc mái bướng bỉnh bay ngược lên, để lộ vầng trán nhăn nhíu. Cô đứng đó, tay nắm chặt quai túi xách, mùi da thuộc cũ kỹ quen thuộc tỏa ra trấn an cô chút ít, nhưng trái tim bên trong lồng ngực vẫn đập loạn như một con chim non bị nhốt. Cuộc họp khẩn cấp vào chín giờ tối, tại một tòa nhà chọc trời ở trung tâm Quận 1, với một người đàn ông mà cô chưa từng gặp mặt, tất cả đều là điềm báo không lành. Phía trước cô, Thu Hằng, bạn thân kiêm luật sư của công ty, vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ vàng trên cổ tay, môi mím chặt. “Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này.” Giọng cô bạn cố gắng tỏ ra thản nhiên, nhưng hơi run rẩy. Âm thanh lách cách của đôi giày cao gót Thu Hằng va trên nền đá hoa cương cẩm thạch trắng muốt như những nhát búa gõ vào thần kinh Như Ý. Mùi cà phê đen vừa pha thoang thoảng từ quầy bar trống trải gần đó càng khiến cô thêm khó chịu, một mùi hương gợi lên sự cô độc và thức trắng đêm. Cô muốn nói gì đó, muốn hỏi Thu Hằng rằng liệu đây có phải là kết thúc, nhưng cổ họng cô như bị ai đó bóp nghẹt.
“Mời hai vị vào.” Giọng nói của người thư ký vang lên, kéo Như Ý khỏi vòng xoáy suy nghĩ. Anh ta chỉ tay vào một căn phòng họp lớn, vách kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. Thành phố về đêm như một tấm thảm dệt kim cương, tráng lệ đến mức xa vời, hệt như số phận của cô lúc này. Bước chân Như Ý nặng trĩu, từng thớ thịt trên bắp chân đều căng cứng như muốn phản kháng. Khi cô bước qua ngưỡng cửa, một làn hương gỗ đàn hương dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ lập tức bao trùm lấy cô, tựa như một sợi xích vô hình quấn quanh, báo hiệu sự hiện diện của một người đàn ông quyền lực. Anh ta đang đứng quay lưng lại phía cửa, đôi tay đút trong túi quần âu đen, vóc dáng cao lớn vững chãi như một bức tường thành. Ánh đèn vàng ấm áp từ trần nhà hắt xuống tấm lưng rộng, in bóng anh ta lên tấm kính, biến anh thành một silhouette bí ẩn giữa khung cảnh thành phố. Như Ý chợt cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng, như một con thuyền nan giữa đại dương. Cô liếc nhìn Thu Hằng, đôi mắt toát lên vẻ cầu cứu.
Thu Hằng khẽ lắc đầu, ánh mắt sắc như dao găm, ra hiệu cho Như Ý không được để lộ vẻ yếu đuối. Tiếng Thu Hằng hắng giọng, phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn: “Chào ông…” Nhưng cô bạn chưa kịp nói hết câu. Người đàn ông từ từ quay lại, động tác chậm rãi, ung dung tự tại như một con mãnh thú săn mồi không chút vội vàng. Ánh đèn điện trên trần hắt xuống, chiếu rõ từng đường nét trên khuôn mặt anh ta. Gò má cao, sống mũi thẳng tắp, và đôi mắt đen sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy. Cái nhìn của anh ta quét qua Như Ý nhanh như chớp, nhưng đủ để khiến da thịt cô chợt lạnh buốt. Anh ta không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi, tạo thành một nụ cười nửa miệng khó đoán, tựa như một thách thức ngầm. Như Ý cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại, nụ cười trên môi cô đông cứng theo, vẫn cười nhưng đôi mắt không cười nữa. Cô tự nhủ, “Bình tĩnh, Như Ý. Mày là Như Ý, mày không thể gục ngã trước bất cứ ai.”
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Ngồi đi.” Anh ta lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng khó tả, như tiếng gió thoảng qua sa mạc. Anh không mời, chỉ đơn thuần là ra lệnh. Thu Hằng lập tức kéo ghế cho Như Ý, rồi ngồi xuống đối diện anh ta. Như Ý cảm thấy đầu ngón tay mình run nhẹ, cô giấu tay sau lưng, rồi chậm rãi kéo ghế ra, cố gắng duy trì vẻ điềm tĩnh. Chiếc ghế xoay bằng da màu đen phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ khi cô ngồi xuống, âm thanh nhỏ bé nhưng trong không gian im lặng này lại trở nên chói tai. Anh ta ngồi đối diện cô, tựa lưng vào ghế, đôi mắt vẫn không rời khỏi cô, một ánh mắt khiến Như Ý có cảm giác như mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc của cô đều đang bị anh ta thâm nhập, soi xét. Mùi đàn hương từ người anh ta càng thêm rõ rệt, kết hợp với mùi giấy mới và mực in trên tập tài liệu dày cộp đặt giữa bàn. Từng thớ thịt trên cổ cô căng cứng, nuốt khan một cái, cô cảm thấy vị đắng chát của nỗi lo lắng dâng lên tận đầu lưỡi.
“Tường Minh.” Anh ta chỉ nói duy nhất một cái tên, không có bất kỳ chức danh hay giới thiệu nào khác. Như thể cái tên ấy, bản thân nó đã là đủ. Như Ý khẽ gật đầu, cố gắng giữ giọng nói bình thường: “Chào ông Tường Minh, tôi là Ngô Như Ý, còn đây là luật sư công ty, Thu Hằng.” Cô vươn tay ra, một hành động lịch sự theo phép tắc xã giao, nhưng Tường Minh chỉ liếc nhìn bàn tay cô, không hề có ý định đáp lại. Lòng bàn tay cô hơi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh ta không nói gì, chỉ chậm rãi đẩy tập tài liệu về phía cô. “Cô đã đọc qua rồi chứ?” Giọng anh ta vẫn trầm ổn, nhưng mỗi âm tiết đều mang một sức nặng vô hình, đè nặng lên lồng ngực Như Ý. Cô gật đầu, cảm thấy cổ họng khô khốc. Tập tài liệu đó, cô đã đọc, đã nghiên cứu đến mức thuộc lòng từng con số, từng điều khoản. Đó là bản án tử hình dành cho Công ty Kiến trúc Đại Nam, nơi cô đã cống hiến sáu năm thanh xuân của mình.
Thu Hằng đặt bàn tay lên mu bàn tay Như Ý, một cử chỉ ngầm trấn an. “Chúng tôi đã đọc rất kỹ, thưa ông Tường Minh. Nhưng chúng tôi không thể chấp nhận những điều khoản này. Đại Nam là một công ty có lịch sử hơn hai mươi năm, chúng tôi có những dự án tâm huyết, những giá trị cốt lõi không thể đem ra mặc cả.” Giọng Thu Hằng sắc lạnh, không chút nhân nhượng, đúng chất của một luật sư dày dặn kinh nghiệm. Tường Minh không đáp, chỉ đưa ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, từng nhịp gõ đều đặn như tiếng đồng hồ đang đếm ngược. Ánh mắt anh ta lại hướng về Như Ý, như thể chỉ mình cô mới là người ra quyết định cuối cùng. Trong khoảnh khắc ấy, Như Ý chợt nhận ra, đây không chỉ là một cuộc đàm phán thông thường. Đây là một màn cân não, nơi cô, một cô gái hai mươi tám tuổi với lý tưởng về kiến trúc, đang đối mặt với một đế chế quyền lực. Gió đêm từ bên ngoài cửa sổ kính thổi nhẹ, mang theo mùi khói bụi đặc trưng của Sài Gòn, khiến cô rùng mình.
“Tâm huyết.” Tường Minh lặp lại từ đó, giọng điệu xen lẫn chút giễu cợt nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt anh ta vẫn không hề xao động. Anh nhấp một ngụm cà phê đen, mùi đắng đót lan tỏa trong không khí, rồi đặt tách xuống nhẹ nhàng. “Tâm huyết không trả được lương cho nhân viên, cô Ngô.” Anh ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “Và tâm huyết cũng không giúp công ty của cô thoát khỏi bờ vực phá sản. Khoản nợ mà Đại Nam đang gánh chịu, nếu tôi không nhầm, đã vượt quá khả năng chi trả của các cô rất nhiều. Tôi không biết ai đã cho các cô cái quyền được thương lượng, khi các cô đang ở thế này.” Mỗi lời anh ta nói ra đều sắc như lưỡi dao, cắt vào lòng Như Ý, khiến cô cảm thấy tim mình co thắt lại một cái, như ai vắt khô nó ra. Cô muốn phản bác, muốn hét lên rằng anh ta không hiểu gì cả, nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng.
Thu Hằng nghiêng người về phía trước, giọng nói căng thẳng: “Chúng tôi có những dự án đang triển khai, nếu có thêm thời gian, chúng tôi có thể xoay sở được. Chúng tôi tin vào tiềm năng của mình, thưa ông Tường Minh.” Cô bạn nhìn Tường Minh, ánh mắt đầy thách thức. Nhưng Tường Minh chỉ lắc đầu nhẹ, khóe môi hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười mỉa mai khó thấy. “Tiềm năng là một từ rất hay, cô luật sư. Nhưng trong kinh doanh, tiền mặt mới là vua. Và các cô không có nó.” Anh ta lại nhìn Như Ý, như thể đang chờ đợi một phản ứng từ cô. Như Ý cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt mình. Cô cúi xuống nhìn tập tài liệu, những con số khô khan nhảy múa trước mắt, mỗi con số đều là một gánh nặng, một lời buộc tội. Mùi mực in mới trên giấy xộc vào mũi, khiến cô cảm thấy buồn nôn. Cô chợt nhớ đến lời của bố cô, khi ông còn sống: “Như Ý, làm kiến trúc sư là phải có tâm, đừng vì tiền mà đánh mất đi cái hồn của công trình.”
“Chúng tôi có thể tìm kiếm nhà đầu tư khác.” Như Ý đột nhiên lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng kiên định, như một sợi tơ mỏng manh cố gắng níu giữ chút hy vọng cuối cùng. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với Tường Minh, không hề né tránh. Tường Minh nhìn cô chăm chú, một ánh nhìn mà Như Ý không thể giải mã được. Có lẽ là sự tò mò, có lẽ là sự khinh thường, hoặc đơn giản chỉ là một sự tính toán lạnh lùng. Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề hơn, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh vòm bỗng trở nên lạc lõng. Anh ta nhướn một bên lông mày, động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa đầy uy lực. “Tìm kiếm nhà đầu tư khác?” Anh ta lặp lại, giọng điệu chậm rãi, như đang thưởng thức từng từ một. “Cô nghĩ rằng trong cái vòng xoáy này, ai sẽ dám bắt tay với một công ty sắp phá sản mà không bị tôi ‘chăm sóc’?”
Một câu nói, một lời cảnh cáo, rõ ràng và trực diện. Như Ý cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, từ gáy xuống tận đốt sống cụt. Tên này… anh ta đang đe dọa cô. Rõ ràng là như vậy. Ghen tức dâng lên trong lòng cô như một ngọn lửa. Cô nghiến răng, lòng bàn tay siết chặt lại, móng tay hằn sâu vào da thịt. “Ông Tường Minh, những lời ông nói là đang đe dọa chúng tôi. Điều đó là không thể chấp nhận được!” Thu Hằng lập tức lên tiếng, giọng nói sắc bén như một lưỡi kiếm. Tường Minh khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Đe dọa? Tôi chỉ đang nói sự thật thôi, cô luật sư. Sự thật thì thường khắc nghiệt. Và tôi là người thích những sự thật trần trụi nhất.” Anh ta lại đưa tay gõ nhịp lên bàn, lần này mạnh hơn một chút, âm thanh khô khốc. Mùi đàn hương hòa lẫn với mùi giấy tờ cũ càng trở nên đậm đặc, khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại.
“Vậy rốt cuộc ông muốn gì từ Đại Nam?” Như Ý hỏi, giọng cô bất ngờ trầm xuống, không còn vẻ căng thẳng nữa mà thay vào đó là một sự bình thản đáng sợ. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, quyết tâm không để mình bị lấn át. Tường Minh ngừng gõ nhịp, ánh mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy cô. Trong giây lát, Như Ý cảm thấy như toàn bộ thế giới xung quanh cô biến mất, chỉ còn lại hai ánh mắt chạm nhau trong không trung. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt anh ta, như một con cá dưới đáy hồ sâu thẳm. Anh ta chống hai tay lên bàn, hơi nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại một chút. Như Ý có thể thấy rõ những đường vân trên mu bàn tay anh, làn da rám nắng và chiếc đồng hồ thép lạnh lẽo. Cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh ta, một luồng khí lạnh phả vào mặt cô. Anh ta nhìn cô không chớp mắt, khóe môi khẽ cong lên hai milimet.
“Tôi muốn tất cả.” Anh ta nói, giọng nói thì thầm nhưng lại vang vọng như sấm rền trong tâm trí Như Ý. Một lời tuyên bố trắng trợn, không chút che giấu. Như Ý cảm thấy tim mình như ngừng đập. Toàn bộ công ty, toàn bộ những dự án, những công sức, những ước mơ của cô và những người đồng nghiệp, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay người đàn ông này. Gió từ cửa sổ bất ngờ thổi mạnh, khiến tấm rèm cửa nhẹ bay lượn, và bên ngoài, một tia chớp xé ngang bầu trời Sài Gòn, theo sau là tiếng sấm rền ầm ầm. Trời sắp mưa. Mùi ẩm ướt của cơn mưa sắp tới phảng phất qua khe cửa, hòa lẫn với mùi đàn hương, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ, vừa mạnh mẽ vừa lạnh lẽo. Như Ý không hề rụt rè, cô vẫn nhìn thẳng vào anh ta, đôi mắt sáng quắc như đang cố gắng đọc được điều gì đó ẩn sâu bên trong con người bí ẩn này.
“Ông muốn tất cả?” Cô lặp lại, giọng điệu xen lẫn sự hoài nghi và một chút bất cần. “Tất cả những gì chúng tôi có, bao gồm cả mớ nợ khổng lồ mà ông vừa nói sao? Ông Tường Minh, ông nói vậy là có ý gì?” Cô không tin. Một người đàn ông quyền lực như anh ta, một người mà cô nghe nói chưa bao giờ làm gì mà không có lợi, sẽ không đời nào muốn một đống đổ nát như Đại Nam. Tường Minh dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt không hề rời khỏi Như Ý. “Tôi muốn những thứ mà các cô đang có. Cụ thể là dự án ‘Vườn Trên Mây’ ở Đà Lạt. Tôi đã nghiên cứu rất kỹ. Đó là một dự án tiềm năng, rất khác biệt, và nó có giá trị.” Giọng anh ta thản nhiên như đang nói về một món đồ chơi. Như Ý cảm thấy một luồng máu nóng xộc lên tận thái dương. Dự án đó là công sức của cô và nhóm kiến trúc sư trẻ, là hy vọng cuối cùng của Đại Nam.
“Không thể được!” Thu Hằng bật dậy khỏi ghế, tiếng ghế va đập mạnh vào sàn nhà. “Dự án đó là linh hồn của Đại Nam! Nó mang theo cả tâm huyết của cô Như Ý, của toàn bộ đội ngũ. Chúng tôi không thể bán nó!” Giọng Thu Hằng run lên vì tức giận, nhưng Tường Minh vẫn thản nhiên, ánh mắt lạnh lùng như băng. Anh ta nhấp một ngụm cà phê, rồi đặt tách xuống. “Đó là lựa chọn của các cô. Hoặc là Đại Nam biến mất hoàn toàn, tất cả nhân viên thất nghiệp, và cô Ngô sẽ phải gánh toàn bộ trách nhiệm pháp lý với các chủ nợ. Hoặc là các cô bán lại dự án đó cho tôi, kèm theo một số điều khoản đặc biệt, và tôi sẽ đứng ra giải quyết toàn bộ khoản nợ của Đại Nam.” Anh ta nhìn Như Ý, như muốn xem phản ứng của cô. Ánh đèn đường hắt xuống mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, và trong khoảnh khắc đó, cô nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất cô từng thấy ngoài đời thật, nhưng cũng là khuôn mặt tàn nhẫn nhất.
Tường Minh lấy ra một chiếc khăn tay lụa trắng từ túi áo vest, từ tốn lau khóe môi, động tác đầy vẻ kiêu ngạo và quyền lực. Mùi nước hoa đàn hương nồng hơn khi anh cử động, lan tỏa khắp phòng, tựa như một thông điệp mạnh mẽ về sự thống trị. Anh ta gấp gọn chiếc khăn lại, rồi lại đút vào túi, mọi cử chỉ đều chậm rãi, như cố tình kéo dài thời gian để tăng thêm áp lực. “Điều khoản đặc biệt.” Như Ý lặp lại, giọng cô nghe như tiếng kim loại va vào nhau, khô khốc và sắc bén. Cô không tin rằng anh ta lại dễ dàng từ bỏ việc thâu tóm toàn bộ Đại Nam như vậy. Một người đàn ông bí ẩn và quyền lực như Tường Minh chắc chắn phải có mưu đồ gì đó phía sau. Đầu ngón tay cô siết chặt vào nhau, tạo thành những vệt trắng trên da. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Tường Minh, cố gắng tìm kiếm một tia manh mối nào đó trong đôi mắt sâu thẳm của anh ta.
“Đúng vậy. Điều khoản đặc biệt.” Tường Minh mỉm cười, nụ cười lần này rộng hơn một chút, nhưng vẫn không hề mang theo hơi ấm nào, chỉ là sự phô bày răng nanh của một con thú săn mồi. “Cô sẽ phải về làm việc cho tôi, tại tập đoàn An Thịnh, và tiếp tục hoàn thành dự án ‘Vườn Trên Mây’ đó. Dưới sự giám sát trực tiếp của tôi.” Lời anh ta nói ra như một tia sét đánh thẳng vào Như Ý, khiến cô choáng váng. Không phải là đơn thuần mua đứt dự án, mà là mua đứt cả cô, cả tâm huyết, cả linh hồn của cô. Tiếng mưa bên ngoài cửa sổ bắt đầu rơi lộp bộp, rồi dần dần nặng hạt, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào, át đi mọi âm thanh khác trong phòng. Như Ý cảm thấy cả người mình lạnh toát, như thể đang đứng giữa cơn mưa giông mà không có ô che chắn. Mùi mưa trên bê tông nóng theo gió lùa vào, lạnh lẽo đến tận xương.
“Làm việc cho ông?” Như Ý lặp lại, giọng cô đầy vẻ hoài nghi, như thể
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vết Sẹo Ẩn Mình
15,245 từ
🔒 Đăng nhập
7
Nợ Máu Chưa Trả
8,538 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Nứt Đầu Tiên
10,924 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bí Mật Đánh Đổi
4,952 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Thú Tội Đẫm Máu
6,560 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Đêm Thức Tỉnh
11,858 từ
🔒 Đăng nhập
12
Phần 12
7,845 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lưỡi Dao Kề Yết Hầu
14,217 từ
🔒 Đăng nhập
14
Sự Thật Trắng Trợn
11,446 từ
🔒 Đăng nhập
15
Phần 15
7,211 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mặt Nạ Vỡ Tan
12,275 từ
🔒 Đăng nhập
17
Đêm Của Sự Thật
12,985 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Thú Tội Đẫm Máu
7,957 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Thú Tội Cuối Cùng
11,071 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Sau Giông Bão
10,322 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?