Tiếng gió rít qua tai, mang theo mùi ẩm của đêm Sài Gòn sau cơn mưa rào, thấm đẫm mùi đất và mùi bê tông nóng hổi. Một đường dao lạnh lẽo xé toạc không khí, không một tiếng động, không một lời than khóc. Tần Phong buông con dao xuống, tiếng kim loại va vào nền đá hoa cương cũ kỹ trong căn hộ áp mái đổ nát, khẽ khàng như một hơi thở cuối cùng của nạn nhân. Ánh đèn đường le lói từ xa hắt vào, chỉ đủ soi rõ vệt máu đen sẫm đang loang dần trên lớp áo sơ mi trắng muốt của người đàn ông nằm gục, và đôi mắt không hồn của Tần Phong phản chiếu ánh sáng ấy, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Một mùi hương thoang thoảng của cây đàn hương từ quần áo anh, hòa lẫn với mùi tanh của sắt, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc mà chỉ mình anh cảm nhận được. Ngón tay anh khẽ lướt qua vết dao, kiểm tra lại, sự chính xác tuyệt đối không cho phép bất kỳ sai sót nào dù là nhỏ nhất. Anh không cảm thấy gì, không hối hận, không sợ hãi, chỉ là sự hoàn tất của một nhiệm vụ, một mắt xích đã được gỡ bỏ khỏi thế giới hỗn loạn này.
Tần Phong quay lưng, bước đi mà không ngoảnh lại, tiếng giày da gõ nhịp trên sàn nhà lạnh lẽo vang vọng trong không gian tĩnh mịch, rồi tắt hẳn. Chiếc áo khoác da đen trùm kín dáng anh, ẩn mình vào bóng đêm đặc quánh của con hẻm nhỏ. Anh rút điện thoại ra, ánh sáng xanh lam lập lòe hắt lên gương mặt kiên nghị, những đường nét sắc lạnh như được tạc từ băng giá. Một tin nhắn được gửi đi, vỏn vẹn hai chữ: "Xong rồi." Anh cất điện thoại, đôi mắt lướt qua màn mưa bụi mịt mờ, quét một lượt các mái nhà xung quanh, đảm bảo không có bất kỳ dấu vết nào bị bỏ lại, không một ánh nhìn nào dõi theo. Gió lạnh luồn qua những ngón tay trần, nhưng anh không mảy may run rẩy. Trong trí óc anh, nhiệm vụ này đã kết thúc, một chương sách đã được gấp lại gọn gàng. Nhưng cùng lúc đó, một đoạn văn bản dài hơn hiện lên trên màn hình điện thoại vừa được gửi đến, như mở ra một trang mới, chứa đựng một cái tên, một địa chỉ, và một nhiệm vụ hoàn toàn khác.
Trong khi đó, ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sớm Sài Gòn xiên qua khung cửa sổ, đánh thức Lê Như Ý khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô vươn vai, tiếng khớp xương kêu răng rắc. “Bình tĩnh đi Như Ý,” cô tự nhủ, giọng ngái ngủ. “Mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa sáng này.” Mùi cà phê sữa đá thoang thoảng từ quán quen dưới chung cư, lẫn với mùi bánh mì kẹp thịt nóng hổi, là lời chào buổi sáng quen thuộc. Cô liếc nhìn đồng hồ, đầu ngón tay khẽ run khi thấy đã muộn hơn dự kiến. Trái tim cô co thắt một cái, như ai đó vắt khô nó ra, cảm giác bồn chồn quen thuộc trước mỗi ngày làm việc đầy áp lực. Cô vội vã bật dậy, cảm nhận sợi tóc vừa gội mùi bưởi còn vương trên má. Nhịp điệu cuộc sống của cô được sắp đặt cẩn thận, từng phút từng giây đều có mục đích, nhưng hôm nay, dường như có một luồng gió lạ đang len lỏi vào, phá vỡ đi sự cân bằng mong manh đó.
