Một tai nạn thảm khốc mười năm trước đã cướp đi tất cả, đẩy
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Kiếp Này Hết Nợ Hay Trả Thù? — Đọc thử miễn phí
**
“Mọi thứ sẽ ổn thôi, Như Ý. Mày đã sống sót, đã vượt qua rồi.” Cô thì thầm với bản thân, đứng trước gương trong phòng tắm nhỏ hẹp. Hơi nước mờ ảo khiến hình ảnh phản chiếu trở nên nhòe nhoẹt, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên một chút quyết tâm. Cô vuốt lại mái tóc dài, chải nhẹ đôi tay qua làn da còn ẩm và lặng lẽ hít vào thật sâu, như thể muốn hút tất cả tích cực vào người trước khi bước ra ngoài.
Hôm nay là một ngày đặc biệt, một ngày mà cô không nghĩ sẽ đến, nhưng lại không thể tránh khỏi. Mười năm đã trôi qua kể từ khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc mà cuộc đời cô bị xé nát thành từng mảnh vụn. Ký ức ùa về, nhưng cô cố gắng gạt bỏ chúng đi. Cô không thể để quá khứ chi phối hiện tại.
“Này mày ơi, chuẩn bị chưa?” Giọng nói hồn nhiên của bạn thân làm cô giật mình. Ngọc xuất hiện ở cửa, vẻ mặt vừa hào hứng vừa lo lắng. “Thôi đi bà, mày biết là tao không thích tụ tập mấy thứ này mà!” Như Ý đáp, nhưng bên trong lại là một sự hồi hộp không thể che giấu.
“Có sao đâu, chỉ là một buổi lễ kỷ niệm thôi mà. Với lại, mày cần phải đi. Đây là cơ hội để đối mặt với quá khứ. Chẳng lẽ mấy kẻ đó không đáng để mày cho họ thấy mày đã mạnh mẽ hơn thế nào sao?” Ngọc hối thúc, ánh mắt kiên quyết.
Như Ý nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Áo vest màu xanh đậm ôm sát cơ thể, vừa vặn như khoác lên mình một lớp bảo vệ. Có lẽ, ngày hôm nay cô sẽ không chỉ là Như Ý của ngày xưa, mà còn là một Như Ý mới mẻ, đầy tự tin.
“Đi thôi.” Cô quay sang nhìn Ngọc, ánh mắt sắc lạnh nhưng trong lòng lại tràn đầy xao động. Mặc dù bên ngoài cô tỏ ra bình thản, nhưng trái tim lại như những nhịp đập không ngừng nghỉ, rạo rực và hồi hộp.
***
Cánh cửa chính của tòa nhà sang trọng từ từ mở ra, không khí bên ngoài thực sự khác biệt. Tiếng nhạc rộn ràng, những gương mặt quen thuộc, và cả những ánh mắt tò mò, lạnh lùng nhìn về phía cô. Như Ý cảm thấy như có hàng trăm con mắt đang dán chặt vào mình, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng.
“Trời ơi, mày đã thấy ai chưa?” Ngọc xuýt xoa, mắt lấp lánh. “Cái thằng đó… mày biết đúng không?” Ngọc chỉ tay về một người đàn ông ở xa, khuôn mặt vừa quen vừa lạ. Như Ý không thể không nhìn theo. Gương mặt đó, nụ cười đó… Tim cô như đập rộn ràng hơn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Phúc…” Cô lẩm bẩm, cái tên mà suốt mười năm qua vẫn không hề phai nhạt trong tâm trí. Mặc dù đã quá lâu, nhưng luôn có một điều gì đó chưa bao giờ thực sự biến mất. Sự hiện diện của anh như một cơn sóng dào dạt, cuốn cô vào những hồi ức đau thương.
“Mày không sao chứ?” Ngọc nhíu mày, lo lắng khi thấy sắc mặt Như Ý thay đổi. Cô lắc đầu, nụ cười gượng gạo hiện lên trên môi. “Tao ổn, chỉ là… hồi hộp.”
“Thôi đi bà, mày đã sống sót qua cả chục kỳ thi CPA, thì mấy cái này có gì đáng sợ chứ?” Ngọc châm chọc, nhưng rồi cô cũng cảm nhận được sự căng thẳng từ Như Ý. “Có cần tao lôi mày ra ngoài không?”
“Không cần đâu!” Như Ý phản ứng nhanh, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh. “Tao không trốn chạy.” Cô không thể để cái quá khứ ấy làm chủ mình thêm một lần nữa.
Buổi lễ bắt đầu, những giọng nói vang lên êm ái như tiếng đàn hạc. Mọi người tràn đầy năng lượng, ôm nhau, cười đùa như những ngày tháng xưa. Nhưng giữa những tiếng cười đó, cô cảm thấy sự lạnh lẽo của nỗi cô đơn. Bỗng nhiên, không khí trở nên ngột ngạt, và tâm trí cô lại quay về mười năm trước.
“Như Ý, mày có nhớ đêm đó không?” Bất chợt, một giọng nói phá tan dòng suy nghĩ của cô. Cô quay lại, gặp phải ánh mắt của Phúc, người bạn mà cô đã từng tin tưởng nhất. “Mày đã hứa sẽ không quên đi.”
“Cảm ơn.” Cô chỉ thở ra một câu, không biết mình đang cảm thấy gì. Những mảnh ghép của ký ức vụn vỡ hiện về, như những mảnh thủy tinh lấp lánh nhưng sắc nhọn. Cô không muốn gợi lại đau thương, nhưng lại không thể không thừa nhận những gì mình đã trải qua.
“Mọi chuyện đã qua rồi.” Phúc nói nhẹ nhàng, nhưng trong giọng nói lại có một chút gì đó châm chọc. “Mày không thể cứ mãi sống trong quá khứ được.” Cô khẽ nhắm mắt, muốn gạt bỏ tất cả những điều anh vừa nói. Tại sao anh lại là người nói điều đó với cô? Tại sao lại là người mà cô từng rất yêu thương?
“Đúng, nhưng mày cũng biết rõ không dễ dàng để quên đi.” Hơi ấm từ cơ thể anh như một làn sóng kéo cô lại gần, nhưng tâm hồn cô lại như một bức tường lạnh lẽo.
“Mỗi người đều có cách đối diện với quá khứ riêng.” Anh nhún vai, ánh mắt không rời khỏi cô. “Mày cần phải sống cho hiện tại.” Có một điều gì đó trong ánh mắt anh khiến tim cô như thắt lại. Cái cảm giác mà cô đã tưởng như đã lãng quên lại ùa về, châm ngòi cho những vết thương chưa bao giờ lành.
“Mày nói hay lắm.” Cô đáp, giọng trêu chọc nhưng cũng thấm đẫm sự châm biếm. Bên trong, một phần cô muốn nói cho anh biết rằng mọi thứ không đơn giản như vậy. Cô không thể quên đi vì chính anh là lý do tạo ra vết thương trong lòng cô.
“Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian. Như Ý, có lẽ đã đến lúc…” Nhưng lời nói của anh bị lạc trôi khi ánh mắt cô chạm phải một gương mặt. Một người phụ nữ với nụ cười tươi tắn, bên cạnh là một người đàn ông mà Như Ý không thể không nhận ra.
“Phương!” Cô thốt nhẹ, nhưng trong lòng lại như có một cú num đau nhói. Ánh mắt cô đầy sự hoài nghi và tức giận. Tại sao lại là cô ta? Tại sao lại xuất hiện trong khoảnh khắc này?
“Thấy không? Mọi thứ đều đã thay đổi.” Phúc nhìn theo hướng cô, rồi trở lại với ánh mắt trầm tĩnh. “Cô ấy hạnh phúc bên cạnh người khác.” Như Ý không biết nên phản ứng thế nào, cô lặng lẽ trốn tránh ánh mắt của họ.
“Tao… tao không quan tâm.” Như Ý đáp, nhưng trong lòng lại gào thét. Cô không thể nghĩ đến chuyện này, không thể để những vết thương cũ làm cô tổn thương thêm một lần nữa. Nhưng dòng suy nghĩ lại không ngừng lặp lại, như những tiếng thì thầm ám ảnh.
“Mày luôn không quan tâm, nhưng thật sự thì…” Phúc chẳng nói hết câu, chỉ chìa tay ra như muốn vỗ về, nhưng cô lại lùi lại, tạo ra một khoảng cách vô hình. Cô không muốn gần gũi với quá khứ, không muốn bị cuốn vào những rắc rối không có hồi kết.
“Cảm ơn vì lời khuyên.” Cô cắt đứt mạch suy nghĩ của mình, bỗng cảm thấy mình trở về thực tại. Đột nhiên, mọi thứ trở nên mờ ảo hơn, khung cảnh xung quanh như bị bức tranh u ám bao trùm.
“Như Ý…” Phúc gọi cô, nhưng tiếng gọi lại như bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng. Cô không muốn nghe thêm gì nữa, không muốn cảm thấy thêm nỗi đau. Gương mặt của Phương, nụ cười của cô ta, tất cả như một gáo nước lạnh xối thẳng vào cô.
“Xin lỗi, tao cần đi vệ sinh.” Cô bỗng dưng nói, nhưng trong lòng lại đang dâng trào một nỗi lo âu mãnh liệt. Phúc chỉ gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn như đang dõi theo, như một cái bóng không thể tránh khỏi.
Như Ý bước đi, cảm giác như có hàng triệu ánh mắt đang dán chặt vào mình. Cô không muốn dừng lại, không muốn nghĩ đến những điều khiến tim cô đau. Chỉ một khoảnh khắc, cô đã đẩy mình ra xa khỏi tất cả. Và rồi, hình ảnh của Phúc, của Phương, và những nỗi đau mười năm trước lại hiện về, tràn ngập tâm trí cô.
“Bình tĩnh, Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này.” Cô tự nhủ, nhưng trong tâm hồn lại như có một cơn bão nổi lên. Cô muốn tìm lại bản thân, muốn khẳng định rằng mình không bị đánh bại.
Cánh cửa phòng vệ sinh khép lại, cô dựa lưng vào tường, hít thở sâu. Mọi thứ xung quanh như tĩnh lặng lại. Cô nhìn vào gương, thấy gương mặt mình như có chút mệt mỏi. Thời gian có thể chôn vùi ký ức, nhưng những cảm xúc lại không thể nào biến mất.
“Thôi nào, Như Ý. Mày không thể thua cuộc lần nữa.” Cô tự động viên, nhưng chưa kịp lấy lại tinh thần thì cánh cửa lại mở ra.
“Mày không sao chứ?” Ngọc xuất hiện, ánh mắt chăm chú. “Tao đã tìm mày khắp nơi.”
“Có chút… không thoải mái.” Cô đáp, nhưng trong lòng lại đang dâng lên những cơn sóng. Không phải chỉ là cảm giác khó chịu, mà là sự hoài niệm đau đớn ùa về. “Mày có nghĩ là mình nên đi về không?”
“Chưa đâu, mày không thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy.” Ngọc kiên quyết. “Chúng ta đến đây để vượt qua những điều tồi tệ mà!” Như Ý nhìn vào ánh mắt đầy quyết tâm của bạn mình, và bỗng chốc một tia sáng le lói xuất hiện trong lòng.
“Có thể… nhưng tao không biết.” Cô lắc đầu, nhưng trong lòng đã nhen nhóm một chút hy vọng. Liệu ngày hôm nay có thật sự là cơ hội để cô giải thoát bản thân khỏi quá khứ?
“Thì cứ thử xem sao. Mọi chuyện vẫn đang diễn ra, Như Ý. Mày sẽ không đơn độc.” Ngọc vỗ nhẹ lên vai cô, như một lời động viên đầy yêu thương. Cô cảm thấy chút ấm áp trong lòng, như ánh sáng len lỏi vào những chỗ tối tăm nhất.
Như Ý hít một hơi thật sâu, rồi cùng Ngọc bước ra khỏi phòng vệ sinh. Cô đã quyết định. Không còn là Như Ý của ngày xưa nữa. Hôm nay, cô sẽ không chạy trốn. Hôm nay, cô sẽ đứng vững, dù cho thế giới xung quanh có như thế nào đi nữa.
Mọi thứ bên ngoài vẫn ồn ào và náo nhiệt. Nhưng không gian như tĩnh lặng lại trước mặt cô. Từng ánh mắt đều dồn về phía cô, như thể đang mong chờ một điều gì đó. Cô không thể để mình bị khuất phục, không thể để quá khứ kiểm soát cuộc sống của mình.
“Đi thôi!” Cô nói với Ngọc, mặc dù trong lòng không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì. Nhưng cô đã sẵn sàng. Từng bước chân vững chãi hướng tới trung tâm của buổi lễ, nơi mà những câu chuyện, những ký ức, và cả những kẻ đã từng làm tổn thương cô đang chờ đón.
“Và nếu như có điều gì cần phải giải quyết…” Câu nói của Ngọc bỏ lửng, nhưng Như Ý biết rõ, có thể những điều đó sẽ không dừng lại ở đây. Cô nhìn lên, gặp phải ánh mắt của Phúc giữa đám đông.
“Chúng ta đều có quyền lựa chọn…” Cô thầm thì trong lòng, như một lời hứa với chính mình. Nhưng không biết rằng, cánh cửa bước vào cuộc đời mới sẽ mở ra những điều mà cô không thể ngờ tới.
***
Mùi đàn hương thoang thoảng từ chiếc áo vest phẳng phiu, quen thuộc đến lạnh người, xộc thẳng vào khứu giác Như Ý ngay khi cánh cửa phòng họp bằng kính mờ bật mở. Cô nắm chặt cây bút trong tay, đầu ngón tay trắng bệch vì lực siết, ánh mắt cố định vào…
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️]
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥]
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨]
Bất ngờ
6
Duyên Nợ Trùng Phùng
12,246 từ
🔒 Đăng nhập
7
Bí Mật Từ Mười Năm Trước
5,706 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lằn Ranh Phai Mờ Giữa Hận Và Yêu
13,551 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bí Mật Dưới Lớp Băng
9,949 từ
🔒 Đăng nhập
10
Sự Thật Đen Tối
6,150 từ
🔒 Đăng nhập
11
Sự Thật Phơi Bày
12,215 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Hồi Đáp Của Thù Hận
8,395 từ
🔒 Đăng nhập
13
Sự Thật Giết Chết Tình Yêu
13,320 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Thú Tội Đẫm Máu
11,809 từ
🔒 Đăng nhập
15
Sự Thật Vỡ Tan
9,053 từ
🔒 Đăng nhập
16
Giây Phút Định Mệnh
13,090 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưỡi Dao Kề Tim
13,760 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vết Sẹo Thập Niên
6,973 từ
🔒 Đăng nhập
19
Mặt Hồ Vỡ Tan
14,946 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khi Sự Thật Phơi Bày
11,096 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?