“Em không thể để anh một mình trong bóng tối mãi được.”
Hạ Vi đứng ở cửa phòng, ánh đèn vàng từ phòng khách hắt vào, chiếu lên gương mặt cô, khiến đôi mắt trong veo như nước hồ thu lấp lánh. Cô hít một hơi thật sâu, tim đập thình thịch, cảm giác như mình đang ở trên một chiếc cầu treo chênh vênh. Không khí lạnh lẽo từ bên ngoài ùa vào, nhưng trái tim cô bừng bừng nóng bỏng.
“Vào đây.” Giọng nói của Lăng Hạo, lão đại tàn tật, lạnh lùng như băng, từ bên trong vọng ra. Hạ Vi ngập ngừng một chút rồi bước vào. Khung cảnh trước mắt khiến cô không khỏi chùng lòng. Căn phòng đơn sơ, chỉ có một chiếc ghế lăn và cái bàn nhỏ với những cuốn sách dày cộp. Ánh mắt anh như những ngọn lửa đang âm ỉ, nhưng lạnh giá đến kỳ lạ.
“Em lại làm gì ở đây?” Anh không nhìn cô, đôi tay anh gõ nhịp nhàng lên bàn, tạo ra những âm thanh trầm bổng như một bản nhạc buồn.
“Em không thể cứ để anh một mình như vậy. Anh không cần phải làm mọi thứ chỉ một mình.” Hạ Vi chạm nhẹ vào mu bàn tay của anh, nhưng anh rụt tay lại như bị bỏng. Cảm giác như cô vừa chạm vào một vết thương chưa lành.
“Cô không hiểu. Tôi không cần ai.” Lời nói của anh như một bức tường kiên cố ngăn cách giữa hai người. Cái lạnh ở đây còn dày đặc hơn cả không khí mùa đông bên ngoài.
“Nhưng em muốn ở đây.” Cô gượng cười, cố phá vỡ bầu không khí căng thẳng, “Thế giới này thật buồn tẻ nếu chỉ có một mình anh.” Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng bên trong chứa đầy quyết tâm.
Anh quay đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng cô, làm cô rùng mình. “Em không biết tôi đã từng mất gì. Cô không thể hiểu đau khổ mà tôi đã trải qua.”
Tim Hạ Vi co thắt. Cô muốn nói rằng cô không cần hiểu, chỉ cần ở bên cạnh anh, nhưng không thể thốt ra thành lời. Đôi tay cô siết chặt lại. “Thôi đi, đừng bảo em là anh vẫn cảm thấy cô đơn giữa những bức tường này. Em đã thấy những khó khăn trong mắt anh, nhưng không phải lúc nào cũng phải gồng mình lên như vậy đâu.”
“Cô nghĩ mình rất hiểu tôi à?” Lăng Hạo nhếch môi, nhưng không có nụ cười. “Tình yêu không thể chữa lành mọi vết thương.”
