Thế giới đang chìm trong kỷ nguyên mạt pháp, linh khí cạn kiệt,
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 17 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mạt Pháp U Minh: Chấn Động Đầu Tiên — Đọc thử miễn phí
Tiếng gió rít qua khe đá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi mục nát của đất ẩm. Lý Trường An mở bừng mắt, ánh sáng nhập nhoạng của buổi sớm chiếu vào hang động nơi hắn ẩn mình, vẽ nên những vệt vàng cam trên vách đá lởm chởm. Đã ba ngày. Ba ngày hắn ngồi đây, đan điền trống rỗng như một giếng cạn giữa sa mạc, không mảy may linh khí nào chịu dung nhập. Thế giới này đã chìm trong kỷ nguyên mạt pháp quá lâu, đến mức ngay cả những linh mạch nhỏ nhất cũng đã khô cạn, và con đường tu tiên dường như chỉ còn là một câu chuyện hoang đường được kể lại qua những trang sách cũ kỹ, ố vàng.
Trường An thở dài, một làn hơi trắng mỏng thoát ra trong không khí se lạnh. Hắn là một Luyện Khí tầng ba, một cảnh giới mà ở thời kỳ hưng thịnh của tu tiên, chỉ được coi là cấp bậc nhập môn thấp kém nhất, nhưng trong thời đại này, đó đã là một thành tựu đáng nể. Hầu hết mọi người, dù có ý chí kiên cường đến đâu, cũng chỉ có thể đạt tới Luyện Khí tầng một hoặc tầng hai rồi dừng lại, bị kẹt trong vòng luẩn quẩn của linh khí cạn kiệt và tài nguyên khan hiếm. Tuổi thọ 150 năm của Luyện Khí cảnh giới nghe có vẻ dài, nhưng đó là khi có đủ linh khí để duy trì. Không linh khí, cơ thể sẽ dần suy yếu, lão hóa nhanh hơn, tuổi thọ cũng bị rút ngắn đáng kể.
“Cứ thế này, dù có ngàn năm linh thảo cũng chẳng thể thành tiên,” Trường An lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Hắn xoa xoa thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi ăn mòn xương tủy. Những nỗ lực liên tục để hấp thụ linh khí đã làm tiêu hao tinh thần hắn, nhưng không có kết quả. Ngón tay hắn miết nhẹ lên chuôi kiếm gỗ bên cạnh, một thanh kiếm phôi thô sơ, chưa hề được tôi luyện bằng linh hỏa, chỉ hữu dụng trong việc tự vệ trước những dã thú bình thường. Kiếm quyết của Nhĩ Căn từng nói: "Đạo ta không phải là kiếm, mà kiếm là hiện thân của Đạo ta." Nhưng Đạo của hắn, trong cái thời mạt pháp này, chỉ là sự sống sót.
Từ nhỏ, Trường An đã được nuôi dưỡng trong một tông môn nhỏ bé mang tên Thanh Vân Các, một cái tên mỹ miều còn sót lại từ thời vàng son, giờ chỉ còn là một nhóm vài chục người thoi thóp giữa những ngọn núi khô cằn. Họ bám víu vào chút ít linh mạch tàn dư, nhưng ngay cả đó cũng không đủ để duy trì tu luyện đều đặn. Cuộc sống ở Thanh Vân Các là một chuỗi ngày dài của sự dè sẻn, tranh giành từng viên linh thạch vụn, từng lá linh dược khô héo. Không có mấy ai có thể tiến xa, hầu hết đều phải bỏ dở tu luyện, chuyển sang làm phàm nhân mưu sinh, mang theo nỗi uất hận không cam lòng.
Hắn đứng dậy, duỗi người. Tiếng xương khớp kêu răng rắc. Cái lạnh ẩm thấp từ hang đá dường như thấm vào từng thớ thịt. Hắn nghe rõ tiếng trái tim mình đập thình thịch, một nhịp điệu kiên cường nhưng cũng đầy vẻ mệt mỏi. Mục đích chuyến đi này của hắn là tìm kiếm một loại linh thảo hiếm được đồn đại là có khả năng kích hoạt linh mạch, dù chỉ là tạm thời, ở khu vực biên giới này. Một cơ hội nhỏ nhoi, một tia hy vọng mong manh.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Hắn bước ra khỏi hang, ánh nắng ban mai như một lưỡi dao sắc lạnh cắt vào mắt. Khung cảnh hiện ra trước mắt hắn là một thung lũng bị tàn phá, đất đai nứt nẻ, cây cối khô héo. Mùi đất khô, bụi và lá mục lẫn vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự suy tàn. Xa xa, những ngọn núi hùng vĩ một thời giờ trơ trọi đá trần, không còn sự xanh tươi, bí ẩn của linh khí bao phủ. Nơi này, theo những ghi chép cổ, từng là một khu vực tràn ngập linh khí, nơi các tu sĩ Kim Đan, Nguyên Anh thường xuyên lui tới để tìm kiếm cơ duyên. Giờ đây, một tu sĩ Luyện Khí tầng ba như hắn cũng phải thận trọng từng bước.
"Không thể bỏ cuộc," Trường An tự nhủ. Đạo của Vong Ngữ không phải là thiên tài, mà là sự kiên trì vô hạn. Hắn có thể không có căn cốt tuyệt vời, không có tài nguyên dồi dào, nhưng ý chí của hắn kiên cố như đá tảng. Hắn tin rằng, trong cái thế giới tàn khốc này, cơ duyên luôn ẩn chứa trong hiểm nguy, và chỉ những kẻ đủ kiên nhẫn, đủ thận trọng mới có thể nắm bắt được.
Hắn bắt đầu hành trình, bước chân nhẹ nhàng, đôi mắt tinh anh quét qua từng bụi cây, từng tảng đá. Mùi hương ngai ngái của cỏ dại xộc lên mũi. Hắn nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả, và đôi khi là tiếng kêu của một loài chim săn mồi nào đó từ trên cao. Cảnh giác là bản năng sống còn. Trường An không phải là kẻ sẽ lao đầu vào chỗ chết. Hắn biết rõ giới hạn của bản thân.
Bất chợt, một làn gió lạ thổi qua. Không phải gió núi bình thường, mà là một luồng khí lạnh buốt, mang theo một mùi hương thoang thoảng, rất khó nhận biết, nhưng lại khiến tâm trí Trường An đột nhiên tỉnh táo lạ thường. Hắn dừng lại, cơ bắp căng cứng. Ngón tay hắn vô thức nắm chặt lấy chuôi kiếm gỗ. Đây không phải là linh khí, nhưng nó mang một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, như một ký ức xa xăm vừa được đánh thức.
Hắn nhìn lên trời. Bầu trời vẫn xanh ngắt, nhưng ở phía xa, trên đỉnh núi Vô Cực, một khe hở màu xám tro nhỏ xíu xuất hiện, như một vết nứt trên tấm gương. Nó quá nhỏ để có thể nhận ra bằng mắt thường, nhưng bằng thần thức Luyện Khí tầng ba, Trường An cảm nhận được một sự xao động tinh tế, một dao động lạ lùng, không thuộc về thế giới mạt pháp này.
"Cái gì thế này?" Hắn lẩm bẩm, bước chân dần trở nên vội vàng hơn. Vết nứt đó dường như đang mở rộng, tuy chậm nhưng không ngừng. Một cảm giác tò mò và lo sợ lẫn lộn dâng lên trong lòng hắn. Đây có thể là hiểm họa, nhưng cũng có thể là cơ duyên ngàn năm có một.
Trường An quyết định tiến về phía ngọn núi Vô Cực. Con đường lên núi hiểm trở hơn hắn tưởng. Đá lởm chởm, cây cối mục rữa cản lối. Mùi nấm mốc và rêu phong bốc lên nồng nặc. Càng lên cao, cái lạnh càng cắt da cắt thịt, và luồng khí lạ kia càng trở nên rõ rệt hơn, như một dòng suối ngầm đang dần lộ diện. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như đang run lên, một sự kích thích mà hắn chưa từng trải qua kể từ khi bắt đầu tu luyện.
Khi hắn gần đến đỉnh, vết nứt trên không trung đã lớn hơn, có thể nhìn thấy rõ ràng. Nó không phải là một khe hở vật lý, mà là một sự bóp méo không gian, một đường hằn màu xám bạc lơ lửng giữa không trung. Từ bên trong khe nứt, một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt lóe lên, như một nhịp đập của trái tim đang bị lãng quên. Và cùng với ánh sáng đó, một thứ mùi hương thoang thoảng, ngọt ngào và mát lạnh xộc thẳng vào mũi Trường An. Linh khí! Đó là linh khí! Dù rất yếu ớt, nhưng đó là linh khí thuần túy, không hề pha lẫn tạp chất, thứ mà hắn chưa từng được hít thở kể từ khi sinh ra.
Cơ thể hắn ngay lập tức phản ứng. Đan điền vốn trống rỗng của hắn như một miếng bọt biển khô cằn, cố gắng hút lấy từng chút linh khí mỏng manh. Kinh mạch của hắn, vốn đã quen với sự cạn kiệt, bỗng nhiên như được tưới mát, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Trường An phải cắn chặt răng để không kêu lên. Đây là sự đau đớn của việc được hồi sinh, của một cơ thể đang khao khát linh khí đến tột cùng.
Ngay lúc này, một tiếng gầm khàn khàn vang lên từ phía sau. Trường An quay phắt lại. Một con Hắc Báo Sơn Lâm, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, đang đứng cách hắn không xa. Nó không phải là một yêu thú quá mạnh, nhưng ở thời mạt pháp này, ngay cả những con dã thú cấp thấp nhất cũng trở nên hung hãn hơn vì sự khan hiếm thức ăn và linh khí. Con báo này có vẻ đã tiến hóa một chút, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt đầy sát khí. Nó cũng cảm nhận được sự bất thường từ khe nứt, và có vẻ như coi Trường An là đối thủ tranh giành.
"Ngươi muốn chết sao?" Trường An lạnh lùng nói, rút thanh kiếm gỗ ra khỏi vỏ. Mùi tanh nồng của máu và mồ hôi từ con báo xộc vào mũi hắn, kích thích bản năng chiến đấu. Hắn không thể để con báo này cản đường. Cơ hội này có thể là duy nhất.
Con Hắc Báo gầm gừ, nhe nanh. Bộ lông của nó dựng đứng lên, từng sợi như những mũi kim nhọn. Nó đột ngột lao tới, tốc độ kinh người, móng vuốt sắc nhọn vung lên, tạo thành những vệt đen trong không khí.
Trường An không hề hoảng sợ. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng điều động chút linh khí còn sót lại trong đan điền, dồn vào cánh tay. Thanh kiếm gỗ trong tay hắn dường như nặng hơn. Hắn không có pháp thuật mạnh mẽ như những tu sĩ thời xưa. Hắn chỉ có kinh nghiệm chiến đấu cận chiến được tôi luyện qua những cuộc săn bắn và tự vệ trong rừng sâu.
"Phàm nhân, đừng hòng chạm tới Đạo của ta!" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng trong không gian cằn cỗi.
Ngón tay Trường An ấn lên kiếm quyết, một đạo kiếm quang xanh biếc mỏng manh, yếu ớt nhưng kiên cường, lóe lên từ mũi kiếm gỗ. Nó không phải là kiếm khí thật sự, chỉ là sự hội tụ cực điểm của chút linh khí cuối cùng và ý chí của hắn. Hắn không chém thẳng vào con báo, mà nhắm vào những tảng đá lởm chởm phía sau nó.
Đây là chiến thuật, không phải sức mạnh. Hắn biết mình không thể đối đầu trực diện với sức mạnh của con báo đã bị linh khí lạ kích thích. Mục tiêu của hắn là tạo địa hình bất lợi cho đối thủ.
Kiếm quang chạm vào vách đá, tạo ra một tiếng "cốp" khô khốc và một vết nứt nhỏ. Nhưng đó chỉ là nghi binh. Ngay sau đó, Trường An lùi nhanh về phía sau, thu kiếm về, rồi bất ngờ đâm thẳng vào một tảng đá to lớn hơn nằm ngay trên đường lao tới của con Hắc Báo.
Một tiếng rắc. Tảng đá không vỡ vụn, nhưng những vết nứt lan ra từ điểm chạm, tạo thành một mạng nhện trên bề mặt. Con Hắc Báo, đang lao nhanh với toàn bộ sức mạnh, không kịp đổi hướng. Nó đâm sầm vào tảng đá đã bị Trường An làm suy yếu.
"Graoo!" Con báo rống lên đau đớn. Nửa thân trên của nó va mạnh vào đá, khiến nó loạng choạng, máu tươi rỉ ra từ vết thương trên trán. Trong khoảnh khắc nó mất thăng bằng, Trường An đã lao tới.
Hắn không lãng phí một giây nào. Nắm chặt kiếm, hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, mà dứt khoát đâm thẳng vào yết hầu con báo, nơi không có lớp lông dày bảo vệ. Cú đâm này không mang theo sức mạnh pháp thuật hủy diệt, nhưng lại chính xác và tàn nhẫn.
"Phập!"
Tiếng máu thịt bị xé toạc vang lên ghê rợn. Con Hắc Báo giật mình, một tiếng rít cuối cùng thoát ra khỏi cổ họng, rồi nó đổ gục xuống, đôi mắt đỏ ngầu dần tắt lịm. Mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa trong không khí. Trường An rút kiếm ra, thở hổn hển. Bàn tay hắn run rẩy, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn biết, nếu hắn chậm một tích tắc, kẻ nằm xuống sẽ là hắn. Stakes rõ ràng. Thua là chết.
Hắn không dừng lại để nghỉ ngơi. Tiếng gầm của con báo có thể đã thu hút những sinh vật khác. Hắn ngay lập tức quay lại khe nứt trên không trung. Ánh sáng xanh nhạt từ bên trong đã mạnh hơn một chút, và linh khí thoát ra càng lúc càng rõ ràng, nồng đậm đến mức Trường An cảm thấy như thể toàn bộ kinh mạch của mình đang được rửa tội, từng tế bào đều reo mừng.
"Đây là..." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào không khí gần vết nứt. Một cảm giác mát lạnh, run rẩy truyền vào đầu ngón tay, như chạm vào một dòng nước ngầm lạnh buốt. Từ trong vết nứt, không chỉ có linh khí, mà còn có một âm thanh rất khẽ, như tiếng nước chảy róc rách, nhưng cũng giống như tiếng thì thầm của một thế giới cổ xưa đang tỉnh giấc.
Bỗng nhiên, vết nứt rung lên dữ dội. Không gian xung quanh Trường An bắt đầu biến dạng, những tảng đá gần đó bị xé toạc ra khỏi mặt đất, lơ lửng trong không trung. Một cơn lốc xoáy màu xanh nhạt hình thành từ bên trong vết nứt, cuộn xoáy ngày càng lớn. Mùi linh khí giờ đây đã mạnh đến mức hắn cảm thấy ngạt thở, nhưng lại là một cảm giác ngạt thở dễ chịu, như được tắm mình trong suối nguồn sinh lực.
Trường An lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc. Đây không phải là một khe hở bình thường. Đây là một con đường. Một con đường dẫn đến một nơi khác, một nơi tràn ngập linh khí, nơi mà thế giới mạt pháp này đã lãng quên. Đây chính là "Bí Cảnh Vô Cực" được đồn đại trong những truyền thuyết cổ xưa, hay chỉ là một ảo ảnh tan biến?
Một lực hút khổng lồ đột nhiên kéo mạnh hắn về phía vết nứt. Gió rít gào bên tai, đất đá xung quanh vỡ vụn, bị hút vào luồng xoáy xanh. Cảm giác như toàn bộ thế giới đang bị xé toạc. Hắn cảm thấy mình bị nhấc bổng lên không trung, không thể chống cự.
"Không thể nào..." Hắn cố gắng bám víu vào một mỏm đá, nhưng vô ích. Lực hút quá mạnh. Toàn bộ cơ thể hắn bị kéo vào tâm của cơn lốc xoáy. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị bóng tối xanh nuốt chửng, hắn nhìn thấy một thế giới khác, một thế giới tràn ngập màu sắc rực rỡ, cây cối xanh tươi vươn tới tận trời xanh, và những luồng linh khí dày đặc như sương mù bao phủ khắp nơi. Một thế giới mà hắn chỉ từng dám mơ ước.
Rồi tất cả chìm vào bóng tối. Một bóng tối tràn ngập linh khí, nhưng cũng đầy sự không chắc chắn và nguy hiểm.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️]
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥]
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨]
Bất ngờ
6
HỒN TRÚC MỚI, U ÁM HIỆN HỮU
10,476 từ
🔒 Đăng nhập
7
Linh Khí Nuốt Chửng: Hồn Ảnh Cổ Xưa
10,636 từ
🔒 Đăng nhập
8
Tiếng Vọng Cổ Xưa: Cánh Cửa Bí Cảnh
9,620 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vô Cực Thức Tỉnh
10,514 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vô Cực Thức Tỉnh: Trúc Cơ Chi Biến
10,573 từ
🔒 Đăng nhập
11
Cổ Lão Chi Âm
9,838 từ
🔒 Đăng nhập
12
Di Tích Mạt Pháp, Sinh Cơ Đạo Tuyệt
13,281 từ
🔒 Đăng nhập
15
Kim Đan Chấn Động: Huyết Nhuộm Di Tích
9,480 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyết Chiến Cổ Trận: Kim Đan Thần Uy
8,705 từ
🔒 Đăng nhập
17
Thức Tỉnh Ác Niệm: Cấm Khu Thần Dụ
11,948 từ
🔒 Đăng nhập
18
Thức Giấc Cấm Khu: Huyết Chiến Thần Thú
12,787 từ
🔒 Đăng nhập
20
Đại Đạo Quy Nguyên: Vô Cực Phục Sinh
9,174 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?