Gió đêm Bách Thảo cốc mang theo mùi thảo dược nồng nặc, nhưng không át được mùi máu tanh đang quyện vào không khí. Dưới ánh trăng mờ nhạt, một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi nằm bất động giữa vũng máu, ngực trái phập phồng yếu ớt. Hắn là Lâm Phàm, đệ tử tạp dịch của Thiên Vân Tông, số phận nghiệt ngã hơn cả những cây cỏ dại ven đường.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Một nam tử trung niên mặc y phục ngoại môn, khuôn mặt hốc hác, vội vã chạy đến. Hắn quỳ xuống, đỡ Lâm Phàm lên, đôi mắt đỏ hoe: “Phàm nhi! Con… con vẫn còn thở!”
Lâm Phàm ho khan, máu tươi trào ra khóe miệng. Hắn nắm chặt tay cha, đôi mắt đục ngầu do nhiễm độc nhìn lên khuôn mặt tiều tụy kia: “Cha… con… không cam tâm…”
Nam tử trung niên, Lâm Thiên, run rẩy xé toạc y phục Lâm Phàm. Lộ ra vết thương lòng ngực: một vết cắn sâu hoắm của Huyết Độc Mãng, loại yêu thú cấp một mà ngay cả đệ tử Luyện Khí tầng ba cũng phải kiêng dè. Đan điền của Lâm Phàm đã bị phá hủy, linh mạch khô kiệt. Hắn, một phàm nhân không có linh căn bẩm sinh, chỉ vừa may mắn đột phá Luyện Khí tầng một nhờ đan dược của cha, giờ lại trở thành phế nhân.
"Lâm Phong… hắn cố ý hại con!” Lâm Phàm nghiến răng, từng chữ thốt ra như lưỡi dao cắt vào cổ họng. "Hắn muốn con chết... để không ai tranh giành vị trí đệ tử ngoại môn với hắn!"
Lâm Thiên ôm chặt con trai, nước mắt lã chã. "Ta biết… ta biết mà! Đáng lẽ ta không nên vì chút hy vọng mong manh đó mà để con thử vận may ở Linh Thú viên! Ta sai rồi!"
"Không... cha không sai..." Lâm Phàm thều thào, hơi thở dần yếu đi. "Con... con muốn sống... muốn tu tiên... muốn cha không bị kẻ khác ức hiếp nữa..."
Đột nhiên, một luồng ánh sáng xanh biếc từ trong tay Lâm Phàm toát ra. Một viên ngọc bội cổ xưa, vốn là di vật của mẫu thân hắn, bỗng chốc phát sáng rực rỡ, bao phủ lấy toàn thân Lâm Phàm. Ánh sáng đó mang theo một luồng khí tức cổ xưa, huyền ảo, thẩm thấu vào từng tế bào, từng kinh mạch đã bị hủy hoại của hắn. Lâm Thiên kinh ngạc nhìn cảnh tượng phi thường này, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cơn đau thấu xương ập đến, dữ dội hơn cả vết cắn của Huyết Độc Mãng. Lâm Phàm hét lên một tiếng xé lòng, cơ thể co giật dữ dội. Trong ánh sáng xanh, da thịt hắn bắt đầu nứt toác, máu đen bốc hơi, lộ ra xương cốt trắng xanh. Rồi, từng thớ thịt mới, tinh khiết hơn, bắt đầu tái sinh. Đây không phải chữa trị, đây là tái tạo! Dịch cân tẩy tủy, tái tạo linh căn!
