Lời Hẹn Ướt Máu
Ngày mà cô độc bước vào căn nhà cổ kính, Minh
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Căn Nhà Mở Lời — Đọc thử miễn phí
Ngày mà cô độc bước vào căn nhà cổ kính, Minh đã mang theo một nỗi cô đơn còn cũ kỹ hơn cả lớp bụi thời gian bám trên từng phiến ngói âm dương. Đó là một ngôi biệt thự kiểu Pháp pha trộn kiến trúc Việt, nằm sâu hút trong con hẻm ngoằn ngoèo của một khu phố cũ kỹ, tựa như một bí mật mà thời gian cố tình chôn giấu. Cha cô, trước khi ra đi trong một đêm mưa gió, đã trăn trối duy nhất về nơi này, một "gia sản" mà đến cả bản thân ông cũng chưa từng một lần đặt chân tới, chỉ được thừa hưởng qua nhiều đời với lời dặn dò bí ẩn: "Chớ động chạm vào nó, cho đến khi con thật sự sẵn sàng." Nhưng Minh, ở tuổi hai mươi chín, với trái tim vừa tan vỡ và sự nghiệp đang đứng chênh vênh, chẳng còn gì để mất. Cái “sẵn sàng” ấy, với cô, chính là lúc chẳng còn nơi nào để đi, chẳng còn ai để nương tựa.
Cánh cổng sắt rỉ sét kêu ken két như tiếng thở dốc của một sinh linh cổ thụ. Minh rụt rè đẩy vào, một làn khí lạnh lẽo tức thì tràn ra, mang theo mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục, và cả một thứ hương thơm lạ lùng nào đó, ngọt ngào nhưng lại có gì đó rất đỗi nồng gắt, như mùi của hoa đại bị nghiền nát pha lẫn với trầm hương cháy dở. Làn không khí đặc quánh ấy không chỉ tràn vào khoang mũi, mà dường như còn len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến cô rùng mình.
Ngôi nhà hiện ra uy nghi trong ánh nắng chiều tà xuyên qua tán cây cổ thụ sum suê. Những bức tường vôi trắng đã ố vàng, bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra lớp gạch đỏ thô mộc bên trong. Cửa sổ mắt cáo bị giăng kín bởi mạng nhện và bụi bặm, nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc tinh xảo của một thời vàng son đã lùi xa. Minh bước qua ngưỡng cửa chính, một bước chân nặng trĩu. Sàn gỗ lim kêu cót két dưới gót giày, tiếng vọng lại trong căn nhà rộng lớn, trống trải khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng.
Căn phòng khách đầu tiên mà cô bước vào, rộng thênh thang, tràn ngập ánh sáng vàng vọt từ những ô cửa sổ cao. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung như những vũ công bé xíu. Dù đã qua bao nhiêu năm tháng, đâu đó vẫn còn vương vấn mùi sáp nến cũ và một chút hương hoa nhài đã phai nhạt, thoang thoảng như một ký ức xa xăm. Minh đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc tủ thờ sơn son thếp vàng đã bạc màu, lạnh buốt. Bức ảnh thờ trên đó, một người phụ nữ với nụ cười hiền hậu, đôi mắt ẩn chứa sự u buồn khó tả, trông rất quen mà lại vô cùng xa lạ. Mái tóc vấn cao, chiếc áo dài đen tuyền, dường như bà cụ đang nhìn thẳng vào cô, như thể đã chờ đợi cô từ rất lâu. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng Minh, đó là một sự bình yên, nhưng đồng thời lại có chút gì đó rờn rợn, như thể nụ cười ấy chứa đựng một lời nhắn nhủ mà cô không thể hiểu được. Bà lão trong ảnh là ai? Cha cô chưa từng nói. Cô cũng không nhớ một người họ hàng nào mang dáng vẻ cổ kính đến vậy.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Minh tiếp tục đi sâu vào trong. Phòng ăn nối liền với phòng khách qua một vòm cửa được chạm trổ tinh xảo. Trên chiếc bàn gỗ gụ khổng lồ, phủ đầy lớp bụi dày đặc, vẫn còn nguyên vẹn một bộ ấm trà men ngọc bích, nhưng lạ thay, một chiếc tách lại úp ngược, nằm lệch hẳn so với những chiếc còn lại. Một chi tiết nhỏ, nhưng nó khiến trái tim Minh chợt thắt lại. Mọi thứ khác đều phủ bụi đồng đều, riêng chiếc tách này, lại có vẻ như vừa được sắp đặt lại một cách vội vã. Cô rụt tay về, không dám chạm vào.
Đến căn bếp, Minh giật mình khi ngửi thấy một mùi hương rất đặc biệt: mùi cá kho tộ. Mùi vị nồng nàn, mặn mà ấy quyện lẫn với mùi ẩm mốc và xà phòng cũ kỹ, như thể vừa có người nấu ăn xong cách đây không lâu. Minh nhíu mày. Điều này thật sự *không bình thường*. Căn nhà này đã bỏ hoang ít nhất là ba mươi năm kể từ khi ông cố của cô qua đời. Không ai sống ở đây, làm sao có mùi cá kho? Cô cố gắng xua tan suy nghĩ đó, tự nhủ có lẽ là mùi hương từ nhà hàng xóm, nhưng khu vực này rất vắng vẻ, và căn nhà liền kề đã bị đập bỏ để xây chung cư từ lâu rồi. Cô hít thật sâu, lần này, mùi cá kho có vẻ nhạt hơn, hay chỉ là cô đang tự huyễn hoặc mình? Cô lắc đầu, cố gắng đẩy lùi sự hoài nghi. Có lẽ do khứu giác cô quá nhạy cảm, hoặc do những áp lực gần đây khiến tâm trí cô không còn tỉnh táo.
Minh mở vòi nước ở bồn rửa mặt, tiếng nước chảy ào ào phá vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người của căn nhà. Cô cúi xuống rửa mặt, cảm nhận làn nước mát lạnh xoa dịu những lo âu đang vây bủa. Khi ngẩng đầu lên, qua tấm gương hoen ố, cô thấy một bóng đen lướt qua phía sau mình. Nhanh như chớp, chỉ là một cái vụt qua, như một ảo ảnh do mắt mỏi. Minh quay phắt lại, không có gì. Cánh cửa phòng bếp vẫn khép hờ, hé ra một khoảng tối đen như mực. Bóng tối ấy không phải là sự trống rỗng, nó như một thực thể sống, một cái nhìn vô hình đang dò xét cô. Cô có thể cảm nhận được cái lạnh tỏa ra từ đó, một cái lạnh khác hẳn với sự ẩm thấp của căn nhà, nó như hơi thở của cái chết, lướt qua da thịt cô, khiến những sợi lông tơ trên cánh tay dựng đứng.
Minh đóng chặt cánh cửa bếp. Tiếng cửa gỗ kêu kẽo kẹt, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Cô cảm thấy tai mình ù đi, mọi âm thanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô bước ra khỏi bếp, trở lại phòng khách, cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng và sự bình yên. Một cơn gió lạnh thổi qua từ ô cửa sổ nào đó, khiến bức rèm vải lụa trắng đã bạc màu lay động. Cùng lúc đó, cô nghe thấy một tiếng động nhẹ. Tiếng gõ cốc cốc, rất khẽ, nhưng đều đặn, như tiếng móng tay gõ nhẹ vào một bề mặt gỗ. Tiếng động ấy vang lên từ tầng trên.
Minh đứng sững. Tầng trên. Ai đó đang ở trên đó? Hay chỉ là một cành cây gõ vào mái nhà? Cô nín thở, lắng nghe. Tiếng gõ tiếp tục, nhưng lần này không phải tiếng gõ vô hồn của cành cây mà là một nhịp điệu. Ba tiếng gõ chậm rãi, rồi một khoảng ngừng, rồi lại ba tiếng nữa. *Cốc… cốc… cốc…*
Minh cảm thấy cổ họng khô khốc. Cô nuốt khan, đưa mắt nhìn quanh phòng khách. Mọi vật dụng, từ chiếc ghế bành bọc nhung đến chiếc tủ sách rỗng tuếch, đều chìm trong sự im lặng đáng sợ. Cô cố gắng trấn tĩnh. "Chắc chắn là gió. Hoặc chuột." Nhưng tiếng gõ ấy quá đều đặn, quá cố ý để là tiếng của gió hay chuột. Nó gợi lên một sự hiện diện, một ý chí.
Cô quyết định phải đi lên. Dù sợ hãi, nhưng bản năng tò mò và sự bướng bỉnh cố hữu của Minh không cho phép cô bỏ qua. Căn nhà này là của cô, hay ít nhất là do cha cô để lại, cô có quyền được biết. Cô bước từng bước chậm rãi lên cầu thang gỗ, mỗi bước chân lại tạo ra tiếng ken két vang vọng khắp căn nhà. Mùi hương hoa đại nồng nàn ban đầu giờ đây như đậm đặc hơn, quấn lấy cô, khiến đầu óc cô hơi choáng váng. Đến nửa chừng cầu thang, cô dừng lại. Tiếng gõ đã ngừng. Thay vào đó, là một tiếng ngân nga rất khẽ, như một khúc hát ru con.
*À... ơi... con ngủ cho ngoan...*
Giọng hát nghe rất cũ, rất xa xăm, nhưng lại rõ mồn một. Nó không phát ra từ một điểm cụ thể, mà như len lỏi từ khắp các bức tường, từ trần nhà, từ sàn nhà. Giọng hát ấy vừa mềm mại, vừa ma mị, khiến Minh cảm thấy ớn lạnh sống lưng. Nó gợi lên hình ảnh một người mẹ đang ru con, nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, một sự bất an khó tả.
Minh nắm chặt tay vịn cầu thang, cảm nhận từng thớ gỗ sần sùi dưới lòng bàn tay. Cô có thể nghe thấy nhịp tim mình đập dồn dập, những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Tiếng hát ru ngừng lại đột ngột, thay vào đó là một âm thanh khác. Tiếng chân bước lạch bạch trên sàn gỗ, nhẹ nhàng, như thể một đứa trẻ đang chạy chơi. Tiếng bước chân đó không giống bước chân của người lớn, nó nhỏ hơn, nhanh hơn, và... không có trọng lượng. Nó chạy từ phía cuối hành lang tầng hai, rồi dừng lại ngay trước một cánh cửa.
Minh từ từ nhấc chân lên những bậc thang cuối cùng. Hành lang tầng hai tối hơn nhiều so với tầng dưới. Ánh sáng chỉ lờ mờ len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ cuối hành lang, tạo thành những bóng đổ kỳ quái trên tường. Cô có thể ngửi thấy mùi hương nhang trầm thoang thoảng, rất nhẹ, nhưng đủ để khẳng định nó không phải là do ảo giác. Mùi nhang này quen thuộc đến lạ, như mùi nhang vẫn cháy trên bàn thờ tổ tiên nhà cô mỗi dịp cúng giỗ. Nhưng ở đây, giữa căn nhà hoang vắng này, tại sao lại có mùi nhang?
Minh bước đi thật chậm, thật nhẹ. Cô đến gần cánh cửa mà tiếng bước chân kia đã dừng lại. Đó là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, màu sơn đã bong tróc nhiều mảng lớn, để lộ ra những vân gỗ xám xịt. Cánh cửa khép hờ, hé ra một khe nhỏ. Minh nín thở, áp sát tai vào khe cửa. Từ bên trong, cô nghe thấy tiếng sột soạt, như tiếng ai đó đang lật giở một tập giấy cũ, hoặc vuốt ve một tấm vải. Sau đó, là một tiếng thì thầm, không rõ lời, nhưng chứa đựng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Gương Mặt Lạ Trên Bàn Thờ
11,426 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Thề Trong Hộp Gỗ
7,875 từ
🔒 Đăng nhập
8
Gương Cũ, Bóng Hình Thức Giấc
10,974 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ánh Sáng Trong Gương
14,043 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Thì Thầm Từ Vách
10,584 từ
🔒 Đăng nhập
11
Phần 11
5,641 từ
🔒 Đăng nhập
12
Dưới Lớp Vôi Bong
9,884 từ
🔒 Đăng nhập
13
Tiếng Gọi Từ Bức Ảnh Cổ
12,270 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bức Màn Tổ Tiên
7,865 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Hứa Trỗi Dậy
9,125 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Ru Từ Mộ
14,009 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tiếng Thở Của Quá Khứ
8,597 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Hẹn Gọi Mạng
8,677 từ
🔒 Đăng nhập
19
Khế Ước Đẫm Máu Đón Khách
9,697 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khế Ước Vĩnh Hằng
11,321 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.