Một cặp vợ chồng trẻ hạnh phúc chào đón đứa con đầu lòng, nhưng niềm vui nhanh chóng biến thành nỗi ám ảnh. Chiếc nôi cổ mà họ mua lại dường như mang theo một lời nguyền kinh hoàng. Đứa bé thường xuyên khóc thét vào ban đêm, và những hình bóng ghê rợn bắt đầu xuất hiện, ám chỉ một bi kịch đã từng xảy ra với chủ nhân cũ của chiếc nôi, đe dọa hạnh phúc gia đình.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tiếng Gọi Từ Nôi — Đọc thử miễn phí
Giờ khắc giao hòa giữa đêm và ngày, khi sương còn giăng mắc trên những mái tôn lạnh lẽo và tiếng rao hàng xa vọng lại như một lời thì thầm từ cõi khác, Mai chợt choàng tỉnh. Không phải tiếng An khóc. Tiếng khóc của đứa con bé bỏng, Mai đã thuộc lòng từng cung bậc, từ cái rấm rứt đòi sữa đến tiếng thét giật mình vì ác mộng. Đây là một âm thanh khác, mỏng manh hơn, như tiếng cọt kẹt của gỗ mục, kéo dài rồi tắt lịm, chìm vào khoảng không nặng trĩu mùi hương lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn thờ tổ tiên.
Mai khẽ cựa mình trên tấm nệm êm ái, cơ thể rã rời vì những đêm thức trắng chăm con. Bên cạnh, Nam vẫn ngủ say, hơi thở đều đặn phả vào tóc cô. Căn hộ tầng 8 của họ, dù nằm giữa lòng thành phố ồn ã, về đêm lại tĩnh mịch lạ thường. Chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều, tiếng tích tắc nhè nhẹ của chiếc đồng hồ treo tường hình chim công mà mẹ cô tặng, và xa hơn, tiếng xe máy lướt qua dưới đường, vọng lên như một hơi thở dài của đô thị không ngủ. Mọi thứ quen thuộc đến từng ngóc ngách, từng hạt bụi li ti trên khung cửa sổ. Cửa sổ mở hé, luồng gió nhẹ mang theo cái se lạnh của buổi sớm mai luồn vào, mơn man qua làn da. Một cảm giác bình yên đến rợn người, như thể mọi thứ đều đang ẩn mình trong vỏ bọc hoàn hảo, chờ đợi một khoảnh khắc nào đó để vỡ tan.
Mai hít một hơi thật sâu, mùi hương lài giờ đã nhạt dần, thay vào đó là mùi sữa non thoang thoảng từ tấm ga trải giường và mùi mồ hôi muối của chính cô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm lại giấc ngủ, nhưng tiếng cọt kẹt kia vẫn đeo bám, một dư âm khó chịu trong tâm trí. Có lẽ là gió lùa, làm cánh cửa phòng An khẽ động. Hoặc là tiếng căn nhà "nói chuyện" khi chuyển mình sau một đêm dài. Nam vẫn thường nói vậy, rằng những căn hộ chung cư cao tầng, đôi khi chúng cũng có linh hồn riêng, biết cựa mình, biết thở than.
Kể từ khi có An, thế giới của Mai và Nam như được thắp sáng bằng một thứ ánh sáng lung linh, huyền diệu. An là kết tinh tình yêu của họ, là đứa con đầu lòng mà họ đã mong chờ mòn mỏi. Căn hộ hai phòng ngủ nhỏ nhắn, ấm cúng bỗng chốc trở thành tổ ấm trọn vẹn. Mọi thứ đều được chuẩn bị tươm tất, từ bộ quần áo sơ sinh mềm mại đến những món đồ chơi treo lủng lẳng. Duy chỉ có một thứ, là chiếc nôi cũ.
Chiếc nôi được Nam mua lại từ một cửa hàng đồ cũ trên mạng. Anh nói, chiếc nôi gỗ sồi chạm khắc tinh xảo, màu nâu sẫm đã ngả màu thời gian, trông rất cổ kính và ấm áp. Nam vốn yêu thích đồ cổ, anh cho rằng những món đồ cũ mang theo câu chuyện, một linh hồn riêng. Mai ban đầu hơi e ngại. Cô luôn tin vào những điều kiêng kỵ của người Việt xưa: không dùng đồ cũ cho trẻ con, đặc biệt là đồ dùng trực tiếp như giường, nôi. Sợ vía nặng, sợ những điều xui rủi của chủ cũ còn vương vấn. Nhưng Nam đã trấn an cô, rằng anh đã chọn lọc rất kỹ, người bán là một bà cụ phúc hậu, nói chiếc nôi đã được thờ cúng qua nhiều đời, mang phước lành chứ không phải điềm gở.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Khi chiếc nôi được chuyển đến, Mai vẫn còn nhớ cái cảm giác khi chạm tay vào nó lần đầu tiên. Lớp gỗ sồi nhẵn nhụi, mát lạnh dưới lòng bàn tay, những đường chạm khắc hình hoa sen và chim hạc uốn lượn mềm mại, tinh tế đến từng chi tiết nhỏ. Chiếc nôi toát ra một mùi hương đặc biệt, không phải mùi gỗ mới, mà là mùi hương của thời gian, của lớp vecni cũ kỹ, xen lẫn một chút mùi trầm hương nhè nhẹ, như thể nó đã từng được đặt cạnh một bàn thờ nào đó rất lâu. Nó đẹp thật, cổ kính và trang nhã, đúng như lời Nam tả.
Mai đã dùng hết sức lực để lau chùi, đánh bóng chiếc nôi, thay lớp đệm cũ bằng đệm mới tinh, trắng muốt. Cô còn rắc một chút bột gừng, bột quế khô vào bên dưới để xua đi khí lạnh và những năng lượng không tốt, theo lời mẹ cô dặn. Cô đã cố gắng hết sức để chiếc nôi này trở thành một nơi an toàn, ấm áp cho con mình.
Những ngày đầu, An ngủ ngon lành trong chiếc nôi. Bé con mũm mĩm, hồng hào, chỉ khóc khi đói hoặc tã ướt. Tiếng cười khúc khích của bé như những nốt nhạc vui tươi, tràn ngập căn nhà. Mai và Nam, dù mệt mỏi vì thiếu ngủ, vẫn ngập tràn hạnh phúc. Họ thường ngồi cạnh chiếc nôi, ngắm nhìn con ngủ, bàn tay bé xíu nắm chặt ngón tay Nam, đôi môi chúm chím mút không khí. Mùi sữa non, mùi phấn rôm, mùi quần áo em bé mới giặt, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi hương ngọt ngào của gia đình.
Mọi thứ đều bình thường, đến mức hoàn hảo.
Cho đến một buổi chiều nọ, khi Mai đang gấp quần áo trong phòng ngủ, chợt nghe tiếng An khóc ré lên từ phòng khách. Tiếng khóc không phải vì đói hay khó chịu, mà là một tiếng khóc hoảng sợ, xen lẫn tiếng nấc nghẹn. Mai vội vàng chạy ra. An đang nằm trong chiếc nôi, đôi mắt mở to, đỏ hoe, tay chân vẫy vùng loạn xạ. Điều kỳ lạ là chiếc nôi, nó đang khẽ đưa qua đưa lại, lắc lư nhè nhẹ.
Mai đứng sững lại. Cô nhớ rõ mình đã khóa chốt chiếc nôi lại sau khi cho An ăn trưa, vì sợ bé đạp mạnh sẽ làm nó chuyển động. Hơn nữa, chiếc nôi này khá nặng, không thể dễ dàng lắc lư chỉ vì một cú đạp chân của đứa trẻ sơ sinh.
"An ơi, có chuyện gì vậy con?" Mai vội vã bế con lên. An nép chặt vào lòng mẹ, hai bàn tay bé xíu nắm chặt lấy áo Mai, hơi thở dồn dập.
Nam bước vào phòng, vẻ mặt ngái ngủ: "An khóc gì vậy em? Anh mới chợp mắt được chút."
Mai nhìn chiếc nôi, rồi nhìn Nam: "Anh ơi, chiếc nôi... nó tự lắc."
Nam nhíu mày: "Tự lắc sao? Làm gì có chuyện đó. Chắc là An đạp mạnh quá, hoặc em khóa chốt chưa chặt thôi." Anh bước đến, cúi xuống kiểm tra chiếc nôi. "Đấy, chốt vẫn chưa khóa hẳn mà." Nam đẩy chốt "cạch" một tiếng, chắc chắn hơn.
Mai nhìn theo, lòng vẫn còn vương vấn một chút nghi ngờ. Cô nhớ rất rõ mình đã khóa chốt rồi. Nhưng thôi, chắc là cô mệt quá, hay đầu óc để đâu đâu. Làm mẹ bỉm sữa, thiếu ngủ trầm trọng, đôi khi trí nhớ cũng không còn minh mẫn. Cô thở dài, ôm An vào lòng, vỗ về cho con ngủ lại. Bé con dần dần chìm vào giấc ngủ, nhưng suốt buổi chiều hôm đó, An cứ rên rỉ, thi thoảng lại giật mình, đôi mắt bé xíu nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
Vài ngày sau, những điều lạ lùng bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn.
Tiếng cọt kẹt của chiếc nôi không còn là những âm thanh đơn lẻ nữa. Đôi khi, vào giữa đêm khuya, khi Mai đang ru An ngủ trên tay, cô lại nghe thấy tiếng chiếc nôi gỗ khẽ đưa, nhè nhẹ, như thể có ai đó đang đung đưa nó. Âm thanh ấy rất khẽ, rất mỏng, nếu không thật sự tĩnh tâm lắng nghe thì khó mà nhận ra. Nó như tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng gỗ mục lên tiếng, hay tiếng thở dài của căn hộ cũ kỹ.
Một đêm, Mai đang cho An bú bình, cô nghe thấy tiếng cười khúc khích. Tiếng cười của trẻ con. Rất nhỏ, rất xa, nhưng rõ ràng. Cô giật mình, ngẩng đầu nhìn quanh phòng. An đang bú ngon lành, đôi mắt dán chặt vào mẹ. Nam đang say ngủ. Phòng khách trống trải. Mai nhìn ra hành lang qua ô cửa kính nhỏ, đèn hành lang mờ ảo, không một bóng người.
"Chắc là nhà hàng xóm." Mai lẩm bẩm tự trấn an. Căn hộ của họ nằm ở cuối hành lang, cạnh căn hộ bỏ trống đã lâu. Nhà hàng xóm duy nhất là vợ chồng trẻ mới chuyển đến cách đây vài tháng, họ cũng có một đứa con gái nhỏ trạc tuổi An. Tiếng trẻ con cười đùa, vốn dĩ là chuyện bình thường.
Nhưng Mai nhớ ra, nhà hàng xóm đã đi nghỉ mát ở Vũng Tàu từ tuần trước. Họ có gửi chìa khóa căn hộ cho Mai nhờ tưới mấy chậu cây kiểng. Căn hộ bên cạnh, trống rỗng.
Lưng Mai chợt lạnh toát. Cô ghì chặt An vào lòng, trái tim đập thình thịch. Mùi hương lài từ bàn thờ tổ tiên lại thoang thoảng, nồng hơn một chút, quyện với mùi trầm hương từ chiếc nôi, một mùi hương vừa thanh khiết vừa mang vẻ cổ kính, u uẩn.
Mai lắc đầu, cô không dám kể cho Nam nghe chuyện tiếng cười trẻ con. Sợ anh lại nghĩ cô tưởng tượng, hay là do thiếu ngủ mà ra. Cô chỉ siết chặt lấy An, cảm nhận hơi ấm từ con, cố gắng xua đi cái lạnh đang bò dọc sống lưng.
Những ngày tiếp theo, An bắt đầu quấy khóc nhiều hơn. Đặc biệt là vào ban đêm, và đặc biệt là khi bé nằm trong chiếc nôi. An không chịu ngủ trong nôi nữa. Cứ đặt xuống là bé lại khóc thét, khóc đến tím tái cả người, hai bàn tay bé xíu cào cấu không khí như muốn níu lấy thứ gì đó vô hình. Chỉ khi được bế lên, được ôm vào lòng, An mới dần dần nín, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn nước, chớp chớp nhìn về phía chiếc nôi một cách sợ hãi.
Mai bắt đầu nhận ra những thay đổi khác. Mùi hương trầm từ chiếc nôi trở nên nồng nặc hơn, đôi khi còn xen lẫn một mùi ẩm mốc, như mùi đất mới đào. Mặc dù cô đã lau chùi chiếc nôi sạch sẽ mỗi ngày. Lớp gỗ sồi bóng loáng giờ đây dường như có một lớp màng mỏng bao phủ, trơn tuột và lạnh lẽo khi chạm vào.
Một buổi sáng, khi Mai đang thay tã cho An, cô chợt nhìn thấy. Trên một trong những đường chạm khắc hoa sen tinh xảo ở thành nôi, có một vết xước. Một vết xước nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng nó không phải là vết xước bình thường. Nó giống như một vết cào, sâu hoắm vào thớ gỗ, và có hình dạng... Mai rùng mình. Nó giống một móng tay. Móng tay của trẻ con.
Cô nhớ lại, khi mua chiếc nôi, cô đã kiểm tra rất kỹ, chiếc nôi hoàn hảo, không một vết trầy xước. Vết cào này, nó mới tinh, sắc bén đến rợn người.
Mai hít một hơi lạnh. Cô nhìn kỹ hơn. Có một vệt ố mờ, màu nâu sẫm, bám vào kẽ vết cào. Cô đưa ngón tay chạm vào. Lạnh ngắt. Và hơi dính. Cô giật mình rụt tay lại, nhìn xuống ngón tay mình. Có một chấm nhỏ màu nâu sẫm dính trên đầu ngón tay, giống như… Mai không dám nghĩ tiếp.
Nam vẫn cương quyết: "Em đừng suy nghĩ nhiều quá, chắc là An cào đó. Trẻ con mà, móng tay sắc lắm." Anh cố gắng cười, nhưng nụ cười không với tới mắt. Anh cũng thấy sự mệt mỏi và sợ hãi dần hiện rõ trên gương mặt Mai.
"An không thể cào được như vậy, anh Nam. Bé còn nhỏ quá, và vết cào sâu lắm, như thể ai đó dùng hết sức lực để cào vào gỗ." Giọng Mai run run. "Với lại, anh có thấy cái mùi... mùi đất ẩm không? Nó từ chiếc nôi."
Nam cúi xuống ngửi chiếc
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Hơi Lạnh Từ Sân
10,269 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mảnh Giấy Từ Cõi Xưa
8,620 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dưới Lớp Gỗ Mục
9,801 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bức Màn Che Khuất
11,522 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hương Khói Loang Vỡ
9,606 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ánh Nến Mờ Sương
12,086 từ
🔒 Đăng nhập
12
Tiếng Khóc Từ Đáy Giếng
10,649 từ
🔒 Đăng nhập
13
Màn Sương Của Quá Khứ
6,689 từ
🔒 Đăng nhập
14
Hồi Ức Đẫm Máu Từ Chiếc Nôi
11,791 từ
🔒 Đăng nhập
15
Tiếng Thở Dài Của Thời Gian
11,047 từ
🔒 Đăng nhập
16
Nỗi Oan Đời Trước
7,735 từ
🔒 Đăng nhập
17
Chạm Mặt Oan Hồn
10,373 từ
🔒 Đăng nhập
18
Đêm Phán Quyết Của Oan Hồn
9,262 từ
🔒 Đăng nhập
19
Khúc Hát Của Oan Nghiệt
11,561 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hồi Ức Trong Chiếc Nôi
9,473 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.