Gia đình họ Nguyễn luôn giữ một bí mật kinh hoàng về lời thề được lập dưới gốc đa cổ thụ trong vườn nhà. Mỗi thế hệ
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lời Thề Của Lá — Đọc thử miễn phí
Cứ mỗi độ trăng khuyết treo lơ lửng trên những cành đa xù xì, cong queo như bàn tay quỷ dữ vươn ra từ lòng đất, một người nhà Nguyễn lại biến mất không để lại dấu vết. Ánh biết rõ điều đó, nó là thứ đã gặm nhấm tâm trí cô từ khi còn bé, là lý do cô rời bỏ ngôi làng này mười năm trước, và giờ đây, là sợi dây vô hình kéo cô trở về.
Tiếng động cơ xe khách ngừng hẳn, để lại một khoảng lặng đầy ắp tiếng ve kêu râm ran, oi ả của buổi trưa hè. Mùi đất ẩm trộn lẫn hương lài thoang thoảng, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, gợi lên những ký ức chìm sâu tưởng đã ngủ yên. Ánh bước xuống xe, chân cô như muốn dính chặt vào nền đường nhựa nóng hầm hập, chẳng muốn nhúc nhích. Bầu trời xanh biếc không một gợn mây, nhưng một nỗi nặng trĩu vô hình đè lên lồng ngực cô, thứ cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng dù mặt trời đang thiêu đốt. Cái nắng miền Trung gay gắt đến vậy mà vẫn không xua đi được cái lạnh đến từ bên trong.
Từ xa, ngôi nhà cũ của gia đình hiện ra lờ mờ sau rặng tre. Mái ngói đỏ rêu phong, tường vôi trắng đã ố vàng theo năm tháng, và sừng sững giữa sân, che khuất gần nửa tầm nhìn, là cây đa cổ thụ. Những rễ phụ to lớn, già nua như những con rắn khổng lồ, bám chặt vào thân cây, rồi đâm sâu xuống đất, tạo thành một mạng lưới chằng chịt, u ám. Cành lá xum xuê, xanh um, nhưng cái màu xanh ấy lại mang một vẻ nặng nề, bí hiểm, không hề có sự tươi mới của sự sống. Dưới tán đa, bóng tối luôn thường trực, ngay cả vào giữa trưa. Ánh nhắm mắt lại, cảm giác như những con mắt vô hình từ trong tán lá đang dõi theo từng bước chân cô.
Mùi nhang trầm thoang thoảng trong không khí, phảng phất vị đắng nghét của sự cũ kỹ, của những lời cầu nguyện không lời, của những nỗi sợ hãi chôn giấu. Cái mùi ấy không phải là mùi nhang mới thắp, mà là mùi hương đã ngấm vào từng thớ gỗ, từng viên gạch, từng hơi thở của ngôi nhà. Ánh mở cửa cổng gỗ kêu kẽo kẹt, tiếng động nhỏ nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng thở dài của chính ngôi nhà.
Bà Năm, mẹ Ánh, đang ngồi trên ghế mây ngoài hiên, tay lần tràng hạt, đôi mắt xa xăm nhìn về phía gốc đa. Bà gầy đi nhiều, tóc đã bạc trắng gần hết, và những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt khắc khổ. Đôi mắt bà trũng sâu, mang một nỗi sợ hãi thường trực, như thể bà đang nhìn thấy thứ mà người khác không thấy, hoặc không muốn thấy. Ánh biết, đó là nỗi sợ mà mỗi người con gái trong dòng họ Nguyễn đều phải mang trong mình, nỗi sợ của lời nguyền, của sự chờ đợi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Mẹ..." Ánh khẽ gọi, giọng cô lạc đi trong cổ họng khô khốc.
Bà Năm giật mình, đôi tay xương xẩu buông thõng tràng hạt. Những hạt gỗ va vào nhau lách cách, rồi im bặt. Bà nhìn Ánh, đôi mắt đờ đẫn, phải mất một lúc lâu mới nhận ra con gái. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi bà, nhưng đôi mắt thì vẫn không cười, thậm chí còn trĩu nặng hơn. "Ánh đấy à con... Con về rồi..."
Giọng bà nhỏ nhẹ, yếu ớt, như hơi thở. Ánh bước lại gần, ôm lấy mẹ. Cơ thể bà run rẩy trong vòng tay cô, gầy guộc đến đáng sợ. Mùi mồ hôi chua và mùi thuốc bắc thoảng qua, Ánh cảm nhận được nhịp tim mẹ đập loạn xạ dưới lớp áo bà ba bạc màu. Cái run rẩy ấy không phải vì xúc động, mà là vì sợ hãi.
"Mẹ có khỏe không?" Ánh hỏi, tay vuốt ve mái tóc bạc của mẹ.
"Mẹ... vẫn vậy." Bà Năm trả lời, nhưng ánh mắt bà vẫn không rời khỏi gốc đa. "Con vào nhà đi, đường xa chắc mệt. Để mẹ pha cho con ly trà mát."
Ánh nhìn theo hướng mắt mẹ. Gốc đa sừng sững, những tán lá dày đặc che khuất ánh sáng, tạo nên một cái bóng khổng lồ đổ dài trên sân. Dưới cái bóng ấy, Ánh cảm nhận được một luồng khí lạnh bất thường, không phải cái lạnh của điều hòa hay gió quạt, mà là cái lạnh thấm vào xương tủy, một cái lạnh của sự chết chóc. Cô nhớ lại những lời bà nội đã từng nói, rằng cây đa là linh hồn của dòng họ, nơi trú ngụ của những linh hồn đã khuất, và cũng là nơi cất giữ một lời nguyền cổ xưa.
Trong nhà, mọi thứ vẫn y nguyên như mười năm trước. Mùi gỗ cũ, mùi nhang trầm, mùi của thời gian và những kỷ niệm. Bàn thờ tổ tiên đặt ngay chính giữa gian giữa, gỗ mít đen bóng, chạm trổ rồng phượng tinh xảo. Trên bàn thờ, ba bát hương lớn nghi ngút khói, ngay cả khi không có ai thắp. Những di ảnh đen trắng của ông bà, cụ kỵ nhìn thẳng vào không gian, đôi mắt như đang dõi theo mọi ngóc ngách của ngôi nhà. Ánh rùng mình khi lướt qua ánh mắt của bà nội trong bức ảnh. Bà nội, người phụ nữ trầm lặng, đôi mắt chứa đầy bí ẩn, đã khuất khi Ánh vừa tròn mười tám.
"Để mẹ dọn phòng cho con," Bà Năm nói, giọng bà vẫn thều thào. "Con cứ ngồi nghỉ đi."
"Không sao đâu mẹ, con tự làm được." Ánh nói, cố gắng tỏ ra bình thường. Cô nhìn mẹ, muốn hỏi về Mai, nhưng lại không dám. Nỗi đau vẫn còn quá mới mẻ.
Căn phòng của Ánh vẫn ở vị trí cũ, đối diện với phòng thờ. Cửa sổ mở ra nhìn thẳng ra gốc đa. Vừa bước vào phòng, một làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo mùi lá mục và một mùi hương hoa là lạ, không giống bất kỳ loài hoa nào Ánh biết. Chiếc quạt trần cũ kỹ quay tít, tạo ra một tiếng vù vù đều đều, nhưng không đủ để xua đi cái nặng nề, ngột ngạt trong không khí. Ánh đặt hành lý xuống, cảm giác như có ai đó đang đứng sau lưng, hơi thở lạnh buốt phả vào gáy. Cô quay phắt lại, không có gì cả. Chỉ là tấm rèm cửa trắng bay bay nhè nhẹ.
Cô đi ra hành lang, nơi có căn phòng của Mai. Cửa phòng khóa trái, một tấm vải trắng phủ lên khung cửa sổ đã mờ bụi. Căn phòng im lìm, lạnh lẽo, như một nấm mồ. Ánh đưa tay chạm vào cánh cửa gỗ, cảm giác lạnh buốt truyền qua đầu ngón tay, một cái lạnh không phải của vật chất, mà là của sự vắng lặng, của một nỗi mất mát không thể gọi tên. Mùi hương hoa là lạ mà cô ngửi thấy trong phòng mình dường như đậm đặc hơn ở đây, phảng phất một nỗi u buồn đến nao lòng.
"Mai..." Ánh khẽ gọi tên em họ, giọng cô vỡ vụn. Mai, cô bé hồn nhiên, lanh lợi, luôn miệng trêu chọc Ánh mỗi khi cô về thăm nhà. Giờ thì em ấy đã biến mất, như bao người khác trong dòng họ Nguyễn, ngay vào đêm trăng khuyết đầu tháng.
Bữa cơm chiều diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Bà Năm chỉ gắp thức ăn cho Ánh, đôi đũa run rẩy. Ông Ba, cha Ánh, ngồi đối diện, gương mặt trầm ngâm, đôi mắt ông cũng chứa đựng một nỗi u uẩn khó tả. Ông hầu như không nói gì, chỉ cúi gằm mặt ăn, nhưng Ánh biết, ông đang lắng nghe, đang cảm nhận từng hơi thở nặng nề của không khí. Tiếng bát đũa va vào nhau lách cách, tiếng nhai cơm sột soạt, mọi âm thanh bình thường đều trở nên chói tai, như cố gắng phá vỡ sự im lặng đang nuốt chửng tất cả.
"Mẹ..." Ánh cuối cùng cũng không kìm được. "Chuyện của Mai... sao rồi mẹ?"
Bà Năm ngừng ăn, đôi tay bà siết chặt chén cơm. Ánh thấy vai bà run lên nhè nhẹ. Bà không nhìn Ánh, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể đang nhìn thấy một bóng ma. "Không có gì đâu con... Mai nó đi chơi xa thôi..."
"Đi chơi xa? Mẹ đừng lừa con nữa. Con biết rõ mà." Ánh đặt đũa xuống, giọng cô bắt đầu gay gắt. "Cảnh sát đã điều tra thế nào? Có manh mối gì không?"
Ông Ba ngẩng đầu lên, đôi mắt ông đỏ hoe. "Con đừng hỏi nữa Ánh. Chuyện này... không phải chuyện người phàm có thể xen vào."
"Không phải chuyện người phàm?" Ánh cười khẩy, một nụ cười đắng chát. "Vậy là cái lời nguyền nhảm nhí đó sao? Mười năm rồi, không lẽ vẫn còn tin vào những chuyện mê tín dị đoan đó?"
Vừa dứt lời, một tiếng rắc khô khốc vang lên từ phía gốc đa. Như có cành cây nào đó gãy lìa, nhưng không có cơn gió nào đủ mạnh. Tiếng động ấy khiến ba người im bặt. Bà Năm run rẩy đến nỗi chiếc chén trên tay bà suýt rơi. Bà nhìn Ánh bằng ánh mắt căm hờn, đầy trách móc, như thể Ánh vừa xúc phạm đến một điều cấm kỵ.
"Ánh à," Bà Năm thì thầm, giọng bà lạnh buốt. "Con đừng bao giờ nhắc đến chữ 'lời nguyền' trong ngôi nhà này, nhất là khi mặt trời đã lặn."
Ánh rùng mình. Cái nhìn của mẹ cô không phải là sự tức giận, mà là một sự cảnh báo, một nỗi sợ hãi tột cùng. Đêm đã buông xuống. Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích, nhưng tiếng đa cọt kẹt như tiếng thở dài của người già.
Sau bữa cơm, Bà Năm khóa chặt tất cả các cửa, cài then cẩn thận. Bà đi quanh nhà, kiểm tra từng góc, từng khe cửa, như thể đang cố ngăn chặn một thứ gì đó vô hình xâm nhập. Ánh nhìn mẹ, lòng cô dấy lên một nỗi lo lắng. Bà Năm càng lúc càng trở nên kì lạ.
Đêm về khuya, không gian trở nên đặc quánh. Ánh nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được. Tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn trong phòng khách, nghe rõ mồn một trong sự tĩnh mịch. Bỗng nhiên, tiếng tích tắc ấy ngưng bặt. Tất cả chìm vào một sự im lặng hoàn toàn. Ngay cả tiếng côn trùng rả rích ban nãy cũng biến mất. Ánh nín thở, lắng nghe. Cô cảm giác được nhịp tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, như một cái trống nhỏ đang cố gắng phá vỡ sự im lặng chết người.
Rồi, một âm thanh khe khẽ vang lên. Như tiếng lá cây xào xạc, nhưng lại rất gần, như thể ở ngay bên ngoài cửa sổ phòng cô. Ánh biết, đó là âm thanh từ gốc đa. Nhưng không có gió. Cô nhón chân bước đến cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm.
Bên ngoài, ánh trăng khuyết treo lơ lửng, vàng vọt, soi rõ bóng cây đa in hằn trên nền đất. Những tán lá vẫn đứng yên, không hề lay động. Nhưng... Ánh nhìn chằm chằm vào một điểm. Có một bóng đen mờ ảo, cao lớn, đứng lặng lẽ dưới gốc đa. Nó không giống hình dáng của một người, mà giống như một khối vật chất đậm đặc của bóng tối, một cái gì đó vừa quen thuộc, vừa xa lạ, đang đứng đó, im lìm, nhìn thẳng vào căn phòng của cô.
Ánh lùi lại một bước, tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô dụi mắt, nhìn lại. Bóng đen vẫn còn đó. Rồi, nó bắt đầu di chuyển. Không phải bằng cách bước đi, mà là lướt đi một cách nhịp nhàng, uyển chuyển, như một dải lụa đen trong gió. Nó lướt quanh gốc đa, rồi dừng lại, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Và rồi, một giọng nói khẽ vang lên, như tiếng gió thì thầm qua kẽ lá, nhưng lại rõ ràng đến rợn người, trực tiếp vọng vào tai Ánh. Một giọng con gái.
"Mai... Mai ơi..."
Giọng nói ấy không phải là tiếng gọi, mà là tiếng than thở, ai oán, và đầy ám ảnh. Ánh biết giọng nói ấy. Đó là giọng của Mai. Giọng của em họ cô, người đã biến mất vào đêm trăng khuyết cách đây một tháng. Nhưng giọng nói ấy lại nghe như phát ra từ rất xa, lại rất gần, như thể Mai đang đứng ngay bên ngoài cửa sổ, gọi tên chính mình.
Ánh đưa tay bịt miệng, ngăn không cho tiếng thét sợ hãi bật ra. Cô biết không phải là ảo giác. Cô biết không phải là gió. Có thứ gì đó đang ở ngoài kia, dưới gốc đa, và nó đang gọi tên Mai. Và cái bóng đen kia... liệu có phải là Mai, hay là thứ gì khác?
Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu Ánh: liệu có phải Mai đã trở về? Hay đây là lời nguyền, thứ đã mang em đi, giờ đang muốn mang nốt cả cô? Cô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không khí trong phòng như đặc quánh lại, khó thở đến tột cùng. Đôi mắt Ánh nhìn chằm chằm vào cái bóng đen đang dần tan biến vào gốc đa, mang theo tiếng gọi của Mai, thứ âm thanh ám ảnh sẽ mãi mãi khắc sâu vào tâm trí cô. Bóng tối dưới gốc đa giờ không còn là khoảng trống nữa, nó đang sống, đang thở, và đang nhìn.
Ánh phải làm gì đó, ngay bây giờ.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vệt Máu Trên Nét Họa
8,607 từ
🔒 Đăng nhập
7
Ký Ức Vô Hình
11,418 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ánh Sáng Từ Đêm Đen
11,746 từ
🔒 Đăng nhập
9
Nỗi Sợ Từ Những Giấc Mơ
6,623 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hồi Ức Thức Giấc
10,790 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mùi Nhang Lạnh
8,484 từ
🔒 Đăng nhập
12
Chữ Máu Trên Gỗ
8,852 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Ấn Dưới Rễ Sâu
8,617 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khế Ước Cây Đa
10,352 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lá Thư Từ Cội Rễ
10,868 từ
🔒 Đăng nhập
16
Máu Thịt Nâng Cội
8,918 từ
🔒 Đăng nhập
17
Cội Rễ Thức Giấc
9,132 từ
🔒 Đăng nhập
18
Rễ Sâu Giữ Lời
9,432 từ
🔒 Đăng nhập
19
Gốc Đa Đen Tối
8,078 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Giải Của Đa
10,365 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.