Cô từng bị người yêu và bạn thân phản bội, trái tim hóa đá. Nhiều năm sau, kẻ phản bội năm xưa trở lại, mang theo những lời thú nhận đau đớn và một kế hoạch chuộc lỗi đầy nguy hiểm. Cô phải đối mặt với nỗi đau quá khứ và sự thật về những gì đã xảy ra. Liệu cô có thể tha thứ cho người đã đẩy mình vào vực sâu, hay sẽ chọn cách trả thù để xoa dịu vết thương lòng đã hằn sâu theo năm tháng?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mùi Hương Cũ — Đọc thử miễn phí
Cánh cửa phòng họp bật mở, âm thanh trầm đục xé toạc sự tĩnh lặng vốn có của không gian hiện đại, và anh ta đứng đó — cái bóng ma đã ám ảnh cuộc đời cô suốt bảy năm trời, sừng sững như một lời nhắc nhở tàn nhẫn nhất về vết sẹo chằng chịt trong trái tim. Như Ý hít một hơi thật sâu, lồng ngực co thắt đột ngột, như thể một bàn tay vô hình vừa siết chặt lấy buồng phổi cô. Hương đàn hương quen thuộc, pha lẫn chút cay nồng của cam bergamot từ bộ vest cắt may tinh xảo của anh, len lỏi vào khứu giác cô, đánh thức mọi tế bào thần kinh đang cố chôn vùi ký ức. Đầu ngón tay cô run nhẹ, cố gắng giấu chúng dưới gầm bàn, nơi không ai có thể nhìn thấy sự phản bội của cơ thể. Tiếng giày da anh gõ đều trên sàn đá hoa cẩm thạch, mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào dòng máu đang đông cứng trong huyết quản. Cô ngẩng đầu, ánh mắt va phải đôi mắt đen sâu thẳm ấy, chúng không còn sự ấm áp hay dịu dàng của ngày xưa, mà lạnh lùng và chất chứa một nỗi thống khổ khó hiểu. Không gian xung quanh dường như bị bóp méo, chỉ còn lại hai người, cùng với sự im lặng đến nghẹt thở, và cái vị đắng chát nơi đầu lưỡi của Như Ý, như thể cô vừa nuốt phải một viên thuốc độc có tên là "quá khứ".
"Như Ý." Giọng anh trầm ấm, nhưng nghe lạc lõng, như tiếng vọng từ một kiếp nào đó đã xa. Anh không nói thêm gì, chỉ đứng đó, đôi mắt ghim chặt vào cô, khiến cô cảm thấy như mình đang bị xuyên thủng bởi hàng ngàn mũi kim vô hình. Như Ý nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến mức đau rát, như một cách tự trừng phạt bản thân vì đã để cảm xúc trỗi dậy. "Hoàng Nam." Cô phun ra hai từ đó, mỗi âm tiết đều nặng trịch vị sắt gỉ và căm ghét. Cô muốn nói thêm, muốn quát tháo, muốn hỏi tại sao, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối đá, cứng nhắc và không thể cử động. Nụ cười trên môi cô đông cứng — vẫn cười, nhưng đôi mắt đã chết lặng, không một tia sáng nào lọt qua. Cảm giác gió lạnh từ điều hòa thổi trực tiếp vào gáy khiến cô rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi không tên đang bò dọc sống lưng. Cô tự nhủ, *Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối với gã sếp dê già, mày sẽ sống sót được qua màn kịch này.* Nhưng trái tim cô lại phản bội, nó đập liên hồi, dồn dập như tiếng trống trận, khiến lồng ngực cô đau nhói, tựa hồ nó sắp bật tung ra khỏi lồng ngực. Mùi cà phê sữa đá đang nguội lạnh trên bàn, bỗng trở nên ngai ngái, khó chịu.
Hoàng Nam tiến lại một bước, rồi lại một bước nữa, như một kẻ săn mồi đang từ từ tiếp cận con mồi của mình. Ánh mắt anh không rời cô, và Như Ý có cảm giác như mọi ngóc ngách tâm hồn cô đang bị bóc trần dưới cái nhìn sắc bén ấy. Cô hít sâu, mùi giấy in mới từ các tài liệu trên bàn lẫn với mùi gỗ sồi của bàn họp, tạo nên một hỗn hợp khô khan, ngột ngạt. "Tôi không ngờ gặp anh ở đây." Cô nói, giọng điệu lạnh lùng, cố gắng che giấu sự chấn động bên trong. Ngón tay cô vô thức vuốt ve mép ly cà phê lạnh ngắt, cảm giác mát lạnh len lỏi vào đầu ngón tay, giúp cô giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ loa âm trần, thường ngày êm dịu, giờ đây lại nghe như một bản tang ca bi ai, gõ đều vào tai cô, càng khiến tâm trạng cô thêm phần nặng trĩu. Khóe môi Hoàng Nam khẽ cong lên hai milimet, một nụ cười nhạt nhòa không chạm đến đáy mắt, chứa đựng quá nhiều ẩn ý mà cô không muốn giải mã. Anh không đáp lại câu nói của cô, chỉ đặt một tập tài liệu màu xanh sẫm lên bàn, nhẹ nhàng đến mức không gây ra tiếng động, nhưng sức nặng của nó thì dường như đè nén cả không gian.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Chuyện cũ, Như Ý, tôi cần một cơ hội." Anh cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô, như thể muốn tìm kiếm một chút gì đó đã từng tồn tại giữa họ. Như Ý bật cười khẩy, tiếng cười khô khốc, vang vọng trong căn phòng trống trải. "Cơ hội? Anh đang đùa tôi à, Hoàng Nam?" Cô siết chặt tay đến mức móng tay gần như gãy gập, cảm giác đau đớn dữ dội như một sợi dây liên kết cô với thực tại. Mùi hương nước hoa hồng nhạt từ chiếc khăn tay cô cầm bỗng trở nên vô vị, không còn khả năng xoa dịu tâm hồn hỗn loạn của cô nữa. Cô muốn hét lên, muốn xé nát cái vẻ điềm tĩnh giả tạo của anh, nhưng lý trí mách bảo cô phải giữ bình tĩnh. Tiếng gió rít khe khẽ qua khe cửa sổ kính, như một lời thì thầm cảnh báo. Anh lắc đầu nhẹ, một động tác rất nhỏ nhưng đủ để cô nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt anh — một tia xót xa thoáng qua, trước khi lại trở về vẻ thâm trầm quen thuộc. Lòng cô thắt lại, cảm giác như có ai đó đang vắt khô trái tim cô, khiến nó đau nhói đến tận xương tủy. Vị đắng của cà phê sữa đá, thứ cô yêu thích nhất, giờ đây cũng trở nên khó nuốt, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều có thể bị vấy bẩn.
"Bảy năm. Anh nghĩ tôi sẽ dễ dàng quên đi cái cách anh và con nhỏ Thùy Trang đã đâm sau lưng tôi sao?" Giọng Như Ý run rẩy, dù cô đã cố gắng kiểm soát từng lời nói. Mỗi từ cô thốt ra đều mang theo một vết xước của quá khứ, sắc nhọn và đầy căm hờn. Mắt cô cay xè, nhưng cô nuốt ngược nước mắt vào trong, không cho phép mình yếu đuối trước mặt anh. Cô cảm nhận rõ ràng từng sợi tóc vướng vào khóe môi, một cảm giác khó chịu nhưng không thể bận tâm. Hoàng Nam không phản bác, chỉ đứng đó, đôi vai rộng khẽ trùng xuống, như thể đang gánh vác một gánh nặng vô hình. Âm thanh rè rè từ hệ thống điều hòa trở nên rõ ràng hơn trong sự im lặng của họ, như tiếng ong vỡ tổ trong đầu Như Ý. Cô quan sát khóe môi anh, chúng vẫn giữ một đường cong cứng nhắc, không một chút biểu cảm. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay cô lan dần lên cánh tay, khiến toàn thân cô cứng đờ. Trong khoảnh khắc đó, cô nhớ lại mùi mưa trên bê tông nóng của một đêm tháng Bảy, khi cô chạy trốn khỏi căn hộ chất chứa sự phản bội, nước mắt hòa vào nước mưa, mặn chát và cay đắng. Đó là vị của sự mất mát.
Hoàng Nam đột nhiên lướt ngón tay dọc theo tập tài liệu trên bàn, hành động dứt khoát nhưng đầy ẩn ý. "Tôi biết." Anh nói, giọng khàn đặc, như thể mỗi lời nói đều phải vượt qua một bức tường vô hình. "Và tôi không mong em quên." Như Ý cau mày, một nụ cười chế giễu hiện rõ trên môi. "Vậy anh đến đây làm gì? Để nhắc tôi nhớ rằng mình đã ngu ngốc đến mức nào khi tin tưởng hai kẻ phản bội sao?" Lòng tự trọng của cô bị chà đạp, cảm giác nóng ran từ ngực lan lên gò má. Hương thơm của hoa lài từ lọ hoa nhỏ đặt trên bàn, vốn dĩ thanh khiết, giờ đây lại mang một vị cay nồng, xộc thẳng vào mũi cô, khiến cô khó thở. Tiếng xe cộ ồn ào từ bên ngoài tòa nhà cao tầng, vọng lên một cách mờ nhạt, nhưng lại càng làm nổi bật sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Cô cảm thấy một cơn chóng mặt nhẹ, do thiếu máu lên não hay do cảm xúc dâng trào, cô không rõ. Hoàng Nam không nhúc nhích, anh giữ nguyên tư thế, như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch, chỉ có ánh mắt là chuyển động, sâu hun hút và chất chứa một điều gì đó mà cô không thể nào nắm bắt.
"Tôi đến đây để sửa chữa." Anh nói, mỗi từ đều được nhấn nhá, đầy cương quyết, như thể anh đã tập luyện câu nói này hàng ngàn lần. "Có những chuyện em không hề biết, Như Ý. Chuyện đã xảy ra bảy năm trước không đơn thuần như em vẫn nghĩ." Lời nói của anh như một nhát sét đánh thẳng vào tâm trí cô, khiến mọi giác quan của cô dường như ngừng hoạt động. Cô chớp mắt liên hồi, cố gắng thấu hiểu những gì anh vừa nói, nhưng đầu óc cô trống rỗng. Mùi thuốc lá nhẹ nhàng thoảng qua từ đâu đó, có lẽ từ hành lang, mang theo cảm giác nguy hiểm, đáng ngờ. Tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến nỗi cô nghĩ anh cũng có thể nghe thấy. Cô giấu bàn tay lạnh ngắt của mình sau lưng, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Như Ý muốn bác bỏ, muốn xua đuổi cái ý nghĩ điên rồ rằng có điều gì đó cô không biết. Nhưng ánh mắt anh, quá đỗi chân thành và đau khổ, khiến cô lưỡng lự. Cảm giác một sợi tơ mỏng manh đang kéo căng giữa họ, chỉ cần một chạm nhẹ cũng có thể đứt rời, hoặc cuốn chặt lấy cả hai. Cô cảm thấy vị mặn chát của nước mắt sắp trào ra, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén, nuốt vào trong như nuốt một viên đá lạnh.
"Không biết? Anh nghĩ tôi là một đứa trẻ ba tuổi sao, Hoàng Nam?" Cô phản bác, giọng điệu đầy chua chát, như thể vừa nếm phải một trái chanh chưa gọt vỏ. "Tôi đã tận mắt chứng kiến. Anh và Thùy Trang." Cô ngập ngừng, cái tên đó vẫn như một vết cứa, khiến cô rùng mình. "Trong căn hộ của tôi. Với tất cả những bằng chứng." Mùi hương cà phê đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi thép và kính lạnh lẽo của tòa nhà. Cô có thể cảm nhận rõ ràng sự run rẩy của từng cơ bắp trên cơ thể mình. Tiếng cười khe khẽ, khẩy báng từ đâu đó trong điện thoại của ai đó ở phòng bên, lọt qua vách tường mỏng, nghe thật chói tai và trớ trêu. Hoàng Nam khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề, như trút đi gánh nặng của cả một thập kỷ. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ sống mũi, hành động quen thuộc mà cô từng thấy hàng ngàn lần khi anh suy nghĩ. Lòng cô lại một lần nữa co thắt, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc, như thể quá khứ và hiện tại đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy không thể kiểm soát.
"Thùy Trang... cô ấy không phải là người duy nhất liên quan." Hoàng Nam nói, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ kính, nơi những tòa nhà chọc trời của Sài Gòn đang mờ dần trong ánh nắng chiều. Giọng anh trầm xuống, thấp đến mức gần như là tiếng thì thầm, nhưng mỗi từ đều xuyên thẳng vào tai Như Ý, tạo ra một cơn đau nhức nhối. Cô cảm thấy ngón tay anh chạm vào mu bàn tay cô một cách vô tình khi anh đặt một chiếc bút xuống bàn, rồi nhanh chóng rụt lại. Một tia điện xẹt qua, cảm giác nóng rát, khó chịu. Mùi bụi đường và khói xe từ thế giới bên ngoài, mặc dù bị lọc qua lớp kính, vẫn phảng phất đâu đây, gợi nhớ về sự hỗn loạn của cuộc sống. Tiếng chuông điện thoại di động của cô rung nhẹ trong túi áo, nhưng cô hoàn toàn phớt lờ, tâm trí cô đã bị khóa chặt vào từng lời nói của anh. Như Ý muốn hét lên rằng cô không muốn nghe, không muốn biết bất kỳ sự thật nào nữa, nhưng sự tò mò, một cách tàn nhẫn, đã buộc cô phải lắng nghe. Cô nếm được vị mặn chát của nước mắt, lẫn với một chút vị tanh của máu, chảy vào miệng.
"Liên quan đến cái gì?" Như Ý ép mình phải hỏi, dù cô cảm thấy nghẹt thở. "Liên quan đến việc anh lừa dối tôi ư?" Cô liếc nhanh qua anh, rồi nhìn xuống đôi giày cao gót của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế, để tránh đối diện với ánh mắt anh. Mùi hương gỗ đàn hương từ anh lại một lần nữa trở nên nồng nặc, quấn lấy cô như một sợi dây vô hình. Cô cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể cô như bị đóng đinh tại chỗ. Tiếng xe máy vọt ga dưới đường phố, nghe như tiếng gào thét của một con thú bị thương, đồng điệu với nội tâm cô. Hoàng Nam quay lại, ánh mắt anh tối hơn trong bóng chiều, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, khắc họa rõ nét sự mệt mỏi và kiên định. Anh không nói trực tiếp, chỉ đẩy tập tài liệu về phía cô. "Đọc đi, Như Ý. Sau đó, em sẽ hiểu tại sao tôi lại phải trở về. Và tại sao... tôi không thể để em yên ổn như thế này." Lời nói cuối cùng của anh vang lên như một lời nguyền rủa, hay một lời hứa hẹn đầy nguy hiểm, khiến toàn thân cô run lên từng đợt.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Đẩy tài liệu ra, từ chối mọi liên quan đến quá khứ. 🛡️
An toàn
🔥
Mở tài liệu, đối mặt với sự thật mà anh ta mang đến. 🔥
Táo bạo
✨
Nắm lấy tay anh, yêu cầu anh nói thẳng mọi chuyện. ✨
Bất ngờ
Chạm Mặt Định Mệnh
12,350 từ
🔒 Đăng nhập
7
Án Lệnh Dưới Mưa
12,168 từ
🔒 Đăng nhập
8
Bức Màn Rách Toạc
13,286 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dấu Ấn Thỏa Thuận Định Mệnh
6,877 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hồi Ức Pha Trộn
6,381 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bí Mật Đánh Đổi
10,567 từ
🔒 Đăng nhập
12
Quyết Định Sinh Tử
14,029 từ
🔒 Đăng nhập
13
Sự Thật Vỡ Tan
13,569 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mặt Nạ Vỡ Tan
12,935 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Thú Nhận Chết Người
7,441 từ
🔒 Đăng nhập
16
Con Đường Chuộc Lỗi
10,372 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tâm Can Phơi Bày
12,170 từ
🔒 Đăng nhập
18
Giữa Lằn Ranh Sinh Tử
13,100 từ
🔒 Đăng nhập
19
Khúc Khải Hoàn Đẫm Máu
12,045 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bóng Đêm Tan Vỡ
13,601 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?