Một buổi tối tưởng chừng bình yên, bạn lạc bước vào nơi mà bóng đêm không chỉ là
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Màn Đêm Kéo Về — Đọc thử miễn phí
Chiếc đồng hồ treo tường vẫn tích tắc, chậm hơn mọi khi, như thể thời gian cũng đang nín thở. Khoa tựa đầu vào vô lăng, ánh đèn pha hắt ngược lên kính chắn gió tạo thành những dải sáng mờ ảo, tô vẽ lên khuôn mặt mệt mỏi của anh. Ngoài trời, mưa đã ngớt, chỉ còn những hạt li ti đọng trên mặt kính rồi trượt dài, để lại vệt nước loang lổ. Một ngày làm việc dài dằng dặc vừa kết thúc, anh chỉ muốn về nhà, thả mình vào chiếc ghế bành cũ kỹ, nghe radio và quên đi những con số, những bản vẽ kiến trúc chồng chất trên bàn làm việc. Mùi da ghế cũ hòa lẫn với mùi nước hoa xịt xe, một sự kết hợp quen thuộc và dễ chịu, nhưng đêm nay lại mang theo chút gì đó nặng nề, như thể bầu không khí xung quanh đang đặc lại.
Anh nổ máy. Tiếng động cơ xe Mercedes C200 đời cũ rền rĩ, ấm áp, xua đi phần nào cái lạnh ẩm đang lùa qua khe cửa sổ. Khoa đẩy cần số, chiếc xe lăn bánh chầm chậm ra khỏi bãi đỗ xe của công ty. Con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm vốn đông đúc giờ đã vắng tanh, chỉ còn vài chiếc taxi vàng lè lướt qua như những đốm lửa ma trơi. Anh rẽ trái vào đường Điện Biên Phủ, nơi những hàng cây dầu cổ thụ vươn mình sừng sững, thân cây xù xì, gân guốc in hình bóng ma quái lên mặt đường ướt át. Một cảm giác quen thuộc đến tẻ nhạt, nhưng cũng chính sự tẻ nhạt ấy lại là một lớp vỏ bọc an toàn.
Khoa bật radio, tiếng phát thanh viên trầm ấm cất lên, giới thiệu một bản nhạc không lời cổ điển. Tiếng đàn piano réo rắt, du dương như một dòng suối chảy qua tâm hồn anh, rửa trôi đi những ưu phiền. Anh khẽ nhắm mắt một giây, rồi lại mở ra. Phía trước, ánh đèn giao thông chuyển sang xanh. Khoa nhấn ga, chiếc xe khẽ rùng mình rồi tăng tốc. Anh theo thói quen rẽ vào con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi mà nhà anh nằm nép mình sau những bức tường phủ đầy rêu phong. Con hẻm này, Khoa đã đi qua không biết bao nhiêu lần, từ những ngày còn là một cậu bé đạp xe đi học cho đến khi trở thành một kiến trúc sư thành đạt. Mỗi viên gạch lát đường, mỗi vết nứt trên tường nhà hàng xóm, anh đều thuộc nằm lòng như những đường chỉ tay trên lòng bàn tay mình.
Đèn xe quét qua những bức tường cũ, những khung cửa sổ sắt gỉ sét. Mùi ẩm mốc của đất, của cây cối sau mưa bao trùm không gian. Một mùi hương đặc trưng, Khoa luôn cảm thấy nó như mùi của ký ức, của thời gian, của những câu chuyện xưa cũ. Bỗng, anh nhận ra một chi tiết rất nhỏ, rất khó nắm bắt. Chiếc đèn đường ở đầu hẻm, cái bóng đèn sợi đốt vàng vọt mà suốt bao năm qua nó đã chiếu sáng con đường này, đêm nay lại không bật. Chỉ có bóng tối mờ ảo của những ngôi nhà xung quanh và ánh sáng yếu ớt từ chiếc xe của anh. Khoa nhíu mày. "Chắc lại hỏng rồi," anh lầm bầm, một chút khó chịu dâng lên. Nhưng rồi anh cũng bỏ qua, những chuyện vặt vãnh như thế này xảy ra như cơm bữa ở cái khu phố cũ kỹ này.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Anh tiếp tục lái xe vào sâu hơn. Con hẻm càng lúc càng tối, ánh đèn pha chỉ đủ soi rọi vài mét phía trước, tạo ra một đường hầm ánh sáng di động trong màn đêm đặc quánh. Tiếng mưa rơi trên mái tôn nhà ai đó nghe rõ hơn, như tiếng chân ai đó đang đi lại phía trên. Cửa xe đóng kín mít, nhưng Khoa vẫn cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo, ẩm ướt đang len lỏi vào. Anh rùng mình, không rõ là do hơi lạnh hay một cảm giác mơ hồ nào đó. Tay anh siết chặt vô lăng, những ngón tay hằn rõ trên lớp da.
Chiếc xe tiến đến ngã ba quen thuộc – nơi anh thường rẽ phải để về đến căn nhà thân yêu. Nhưng không hiểu sao, một lực vô hình nào đó dường như kéo anh đi thẳng. Khoa chớp mắt, cố gắng định thần. "Chuyện quái gì thế này? Mình mệt quá nên lú lẫn rồi sao?" Anh nghĩ thầm, nhưng tay thì lại tự động xoay vô lăng, chiếc xe chầm chậm đi thẳng vào một con đường mà anh chưa từng thấy bao giờ. Đây không phải con đường về nhà. Đây cũng không phải con hẻm quen thuộc.
Con đường phía trước không có đèn đường, không có nhà cửa san sát như những con hẻm khác. Thay vào đó, hai bên là những bức tường rào cao vút, bao phủ bởi những bụi cây dại rậm rạp, lá cây ẩm ướt rủ xuống như những mái tóc bù xù. Mùi đất ẩm và lá mục xộc vào khoang xe, mạnh mẽ đến ngạt thở. Nó không phải mùi đất sau mưa thông thường, mà là một mùi hăng hắc, mục nát, pha lẫn chút gì đó ngai ngái như mùi của hương nhang cháy dở lúc nửa đêm. Khoa hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, cố gắng tìm một ánh đèn nào đó của con đường vừa đi qua, nhưng chỉ có một màu đen đặc quánh nuốt trọn mọi thứ phía sau.
Tiếng radio bỗng nhiên rè rè, rồi im bặt. Khoa giật mình, vội vã ấn nút dò sóng, nhưng chỉ có tiếng "xè xè" của những làn sóng vô tuyến nhiễu loạn. Toàn bộ âm thanh trong xe bỗng tắt ngúm, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên nóc xe, và tiếng tim anh đang đập thình thịch trong lồng ngực. Sự im lặng này không phải là sự yên tĩnh thư thái, mà là một thứ im lặng nặng nề, đáng sợ, như thể cả thế giới xung quanh đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Khoa cảm giác như có ai đó đang đứng ngay bên ngoài cửa sổ xe, lắng nghe từng nhịp thở của anh. Anh liếc nhanh sang bên phải, rồi sang bên trái, chỉ thấy bóng đêm đặc quánh và những bụi cây xao động nhẹ trong gió.
"Chắc là radio hỏng thôi," anh tự trấn an, giọng nói khô khốc. Nhưng lý trí của Khoa, vốn dĩ luôn mạnh mẽ và logic, đang dần bị một nỗi sợ hãi vô hình bào mòn. Con đường này không có trong bản đồ tâm trí anh, không có trong bất kỳ tấm bản đồ nào anh từng thấy. Nó quá hẹp, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe hơi đi qua, hai bên là những bờ tường cao ngất, như hai bức tường thành cổ kính, bao bọc lấy một hành lang tăm tối. Anh cố gắng lùi xe lại, nhưng khi Khoa đưa cần số về vị trí lùi, chân anh lại run rẩy, đạp nhầm vào pedal ga. Chiếc xe giật mạnh về phía trước, lao vào bóng tối.
Một bóng đen lướt qua ánh đèn pha. Khoa giật nảy mình, đạp phanh gấp. Tiếng lốp xe rít lên chói tai trên nền đường ướt. Chiếc xe khựng lại đột ngột, toàn thân anh bị hất về phía trước rồi dập mạnh vào ghế. Tim anh đập như trống bỏi. Anh nín thở, cố gắng nhìn xuyên qua màn mưa lất phất trên kính chắn gió. Không có gì cả. Chỉ là những cành cây đung đưa trong gió, hoặc có lẽ chỉ là ảo ảnh do sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi đang dâng lên. Khoa thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh vẫn túa ra sau gáy anh.
Anh nhìn vào gương chiếu hậu một lần nữa, cẩn thận hơn. Lần này, anh thấy rõ ràng một thứ gì đó. Một ánh sáng yếu ớt, lập lòe, như ánh nến, ở rất xa phía sau. Nó không phải ánh đèn xe, cũng không phải đèn đường. Nó nhỏ và bất định, ẩn hiện giữa những bóng cây. Khoa dán mắt vào đó. Ánh sáng đó dường như đang tiến lại gần, hoặc có lẽ chỉ là do ảo giác quang học trong bóng đêm. Anh cảm thấy rùng mình, một cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng.
Khoa quyết định phải quay đầu xe. Anh không thể tiếp tục đi trên con đường ma quái này. Anh rà cần số, xoay vô lăng sang trái để cua xe. Nhưng chiếc xe không di chuyển. Anh thử lần nữa, đạp ga, chiếc xe vẫn đứng im. Bánh xe quay tít trên nền đường ẩm ướt, tạo ra tiếng rít nhẹ, nhưng không có chút chuyển động nào về phía trước hay phía sau. Động cơ xe đột ngột yếu dần, rồi phát ra tiếng ho khù khụ như người già. Ánh đèn pha trước mắt anh nhấp nháy, rồi phụt tắt, chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo từ bảng điều khiển.
Toàn bộ con đường chìm vào bóng tối. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi và tiếng gió rít qua những khe cửa xe. Bóng tối không trống rỗng, nó đang nhìn anh. Anh cảm nhận được sự hiện diện của nó, một khối đen đặc quánh, nặng nề, vô hình nhưng tràn ngập khắp mọi nơi. Mùi hương nhang cháy dở kia giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể có ai đó vừa đốt nó ngay bên cạnh anh. Nó không phải mùi nhang thơm mà người ta thường thắp trên bàn thờ tổ tiên. Nó là mùi của tro tàn, của khói lạnh, một mùi hương mang nặng vẻ u tịch, buồn bã.
Khoa vươn tay bật đèn trong xe, nhưng nó cũng không sáng. Mọi thiết bị điện tử dường như đã chết hoàn toàn. Anh cố gắng mở cửa xe, nhưng tay nắm cửa lạnh toát, cứng đơ, như thể nó đã bị hàn lại. Anh đạp mạnh vào cánh cửa, cố gắng dùng sức để đẩy ra, nhưng vô vọng. Chiếc xe đã trở thành một cái lồng sắt lạnh lẽo, giam cầm anh trong bóng đêm đặc quánh.
Một giọng nói thì thầm, rất nhỏ, rất gần, vang lên từ bên ngoài cánh cửa kính. Khoa giật bắn mình. Anh chắc chắn mình đã nghe thấy. Đó không phải tiếng gió, không phải tiếng mưa. Đó là tiếng nói. Nó mềm mại, khàn khàn, như hơi thở của ai đó ngay sát tai anh. Anh không nghe rõ từng từ, nhưng cảm nhận được sự ghê rợn trong từng âm điệu. Giọng nói ấy quen thuộc một cách kỳ lạ, như tiếng của một người thân, nhưng lại biến dạng, méo mó một cách rùng rợn. Khoa cố gắng nín thở, muốn nghe rõ hơn, muốn xác định xem đó là gì.
Bỗng nhiên, tiếng thì thầm ấy ngưng bặt. Thay vào đó, một tiếng động khác vang lên. Tiếng chân bước lạch cạch trên mặt đường ướt, chậm rãi, nhưng mỗi bước chân lại như giẫm lên trái tim anh. Tiếng bước chân không phải của một người. Nó nhỏ, như của một đứa trẻ, nhưng lại nặng nề và đều đặn đến ghê người. Tiếng bước chân đó đang tiến lại gần chiếc xe. Càng lúc càng gần. Từng tiếng, từng tiếng một, rõ ràng như gõ vào màng nhĩ. Khoa nhìn trân trân vào kính chắn gió phía trước, mắt anh mở to trong bóng đêm. Anh không thể nhìn thấy gì, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng sự hiện diện đang tiến lại gần. Một bóng đen thấp lùn, hình dáng mơ hồ, lướt qua ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ bảng điều khiển, như một ảo ảnh thoáng qua, rồi biến mất vào màn đêm.
Tiếng bước chân dừng lại ngay bên ngoài cửa xe, phía ghế lái. Một mùi hương hoa cúc trắng nồng nặc xộc vào mũi Khoa, mạnh đến nỗi anh cảm thấy buồn nôn. Mùi hương này, nó không giống mùi hoa cúc bình thường. Nó là mùi của hoa cúc khô héo, của sự tang tóc, của những buổi viếng đám ma. Anh biết mùi hương này rất rõ, vì bà ngoại anh rất thích hoa cúc trắng, và mỗi khi bà mất, cả nhà đã thắp đầy những bông hoa ấy trên bàn thờ.
Bất chợt, một tiếng gõ nhẹ vào cửa kính xe. Ba tiếng gõ đều đặn, lạnh lẽo.
"Cốc... cốc... cốc..."
Khoa đông cứng người. Anh nhìn chằm chằm vào cửa kính xe. Anh không dám thở. Anh không dám nhúc nhích. Anh có thể cảm nhận được hơi lạnh phả vào mặt kính, có thể cảm nhận được một ánh mắt vô hình đang nhìn thấu qua lớp kính tối đen, xuyên thẳng vào tâm can anh.
Rồi một giọng nói vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết, ngay bên ngoài cửa kính. Giọng nói của một người phụ nữ, the thé nhưng lại đầy vẻ dịu dàng đến rợn người.
"Cậu Khoa... Sao lại lạc đường đến đây?"
Khoa run rẩy nhìn về phía phát ra âm thanh. Bóng tối vẫn đặc quánh, nhưng anh cảm thấy như có một đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
An toàn 🛡️: Cố gắng giữ bình tĩnh, thử gọi điện thoại cầu cứu dù biết không có sóng.
An toàn
🔥
Táo bạo 🔥: Mở cửa xe, bất chấp mọi nguy hiểm để đối mặt với thứ đang ở bên ngoài.
Táo bạo
✨
Bất ngờ ✨: Khom người xuống dưới ghế, giả vờ như không có ai trong xe, chờ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Bất ngờ
Mùi Đất Lạ
12,292 từ
🔒 Đăng nhập
7
Tiếng Động Giữa Cõi Mịt Mờ
10,648 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thực Tại Vặn Xoắn
7,267 từ
🔒 Đăng nhập
9
Tiếng Thở Đêm Xa Thẳm
11,189 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Ru Từ Cửa Rừng
7,278 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tiếng Ru Móc Nối
12,784 từ
🔒 Đăng nhập
12
Khúc Ru Nửa Đêm
4,071 từ
🔒 Đăng nhập
13
Tiếng Hát Trong Bóng Mờ
10,836 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khúc Hát Bị Lãng Quên
6,213 từ
🔒 Đăng nhập
15
Khúc Hát Giữa Âm Vực
8,612 từ
🔒 Đăng nhập
16
Bóng Đêm Thức Tỉnh
10,402 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Nguyền Từ Đất Mẹ
9,509 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vực Sâu Gọi Tên
9,496 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bóng Đêm Hòa Quyện
5,977 từ
🔒 Đăng nhập
20
Phán Quyết Của Đất Mẹ
9,554 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.