Trong thế giới tu tiên nơi sinh tử vô thường, Luân Hồi Chưởng Kh
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Khi Thần Hồn Thức Tỉnh — Đọc thử miễn phí
Tiếng gió rít qua kẽ lá như hàng vạn linh hồn ai oán, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nhọc của Lục Trần, cứa vào không gian rừng sâu đang dần chìm vào màn đêm. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi tanh nồng của huyết dịch loang lổ trên vạt áo, và cả mùi tử khí nhàn nhạt phảng phất từ những thi thể yêu thú mục ruỗng dưới lớp lá mục, tất cả đều tạo nên một bức tranh u ám, tàn khốc mà Lục Trần đã quá quen thuộc. Hắn chạy, chạy như một con thú bị dồn vào đường cùng, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc, từng thớ thịt căng cứng vì gắng sức. Một vết chém sâu hoắm trên vai trái không ngừng rỉ máu, thấm ướt một mảng áo bào xám đen của ngoại môn đệ tử. Linh khí trong đan điền cạn kiệt, chỉ còn lại chút hơi tàn duy trì sự sống.
“Chết tiệt! Tên khốn này dai như đỉa!” Giọng nói the thé, đầy vẻ khinh miệt của Mạnh Khang vọng lại từ phía sau, kèm theo tiếng bước chân thô bạo dẫm nát cành cây khô. Mạnh Khang, một kẻ cao hơn Lục Trần một cái đầu, thân hình vạm vỡ, ánh mắt hung ác, là ngoại môn đệ tử Luyện Khí tầng sáu, kẻ cầm đầu của cuộc truy sát này. Bên cạnh hắn là Lương Tử, gã lùn tịt với đôi mắt ti hí, vẻ mặt xảo quyệt, cũng là Luyện Khí tầng năm. Cả hai đều thuộc nhóm đệ tử chuyên đi bắt nạt, cướp đoạt tài nguyên của những kẻ yếu thế hơn. Lục Trần, một phàm nhân không căn cơ, không bối cảnh, chỉ với Luyện Khí tầng ba yếu ớt, đương nhiên trở thành mục tiêu lý tưởng.
Lục Trần không ngừng lẩm bẩm trong đầu, "Không thể chết ở đây được! Tuyệt đối không!" Ý chí sinh tồn mãnh liệt, được tôi luyện qua bao năm tháng vật lộn với hiểm nguy và sự khinh miệt, là thứ duy nhất chống đỡ hắn lúc này. Nhưng cơ thể hắn đã đến giới hạn. Trước mắt Lục Trần, một vách núi đá dựng đứng hiện ra, không còn đường thoát. Hắn cắn chặt răng, cảm nhận vị máu tanh trong khoang miệng. Sự tuyệt vọng bóp nghẹt lấy trái tim hắn.
Ngay khoảnh khắc lưỡi dao tử thần như chạm tới yết hầu, một luồng ánh sáng chói lọi chợt lóe lên trong sâu thẳm linh hồn Lục Trần, xé tan màn sương mù của vô số kiếp luân hồi. Không phải là một ký ức cụ thể, mà là vô vàn những mảnh vỡ cảm xúc, những mảnh vụn hình ảnh mơ hồ, những tiếng thở dài của kẻ mạnh, tiếng thét gào của người yếu, những khoảnh khắc sinh tử được khắc sâu trong vô thức. Hắn thấy mình hóa thành một vị thần uy phong lẫm liệt, một con quỷ dữ tợn với đôi mắt đỏ ngầu, một ông lão tiều tụy nơi góc chợ, một đứa trẻ sơ sinh yếu ớt... tất cả đều kết thúc bằng cái chết, bằng sự lãng quên. Cảm giác *mình đã từng là tất cả* và *mình đã chết đi vô số lần* xé nát tâm trí Lục Trần. Một tiếng gầm thét vô hình, không phải từ cổ họng mà từ tận cùng linh hồn, vang vọng: "Đủ rồi! Ta không muốn tiếp tục luân hồi vô tận trong vô vọng nữa!"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Sự thức tỉnh đột ngột này không mang lại sức mạnh thần thông, mà chỉ là một ý chí kiên định đến mức đáng sợ, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về vòng sinh tử. Hắn nhận ra, mỗi kiếp sống, mỗi lần chết đi, đều là một lần tích lũy, một lần thức tỉnh. Linh khí khô cạn trong đan điền bỗng rung lên nhè nhẹ, như bị kéo theo một lực hút vô hình từ sâu thẳm tâm hồn.
"A ha! Hết đường chạy rồi chứ, rác rưởi?" Mạnh Khang cười khẩy, hắn không vội vàng, thích thú nhìn con mồi bị dồn vào chân tường. Lương Tử thì thào bên cạnh, "Đại ca, tên này có vài viên Linh Thạch Hạ Phẩm trên người, còn có một viên Huyết Nguyên Đan hắn vừa mới mua đó. Đừng để nó chạy thoát."
Lục Trần quay lưng lại với vách đá, đối mặt với hai kẻ truy sát. Ánh mắt hắn, vốn u ám và sợ hãi, giờ đây ẩn chứa một sự bình tĩnh đến lạ lùng, và một tia sáng lạnh lẽo mà Mạnh Khang chưa từng thấy. Hắn có thể nhìn rõ khuôn mặt hả hê của Mạnh Khang, nghe thấy tiếng cành cây khô gãy vụn dưới chân Lương Tử, ngửi thấy mùi hôi thối từ hơi thở của chúng. Cảm giác đau nhói trên vai chợt trở nên mờ nhạt, nhường chỗ cho một sự tập trung cao độ chưa từng có.
"Các ngươi... muốn gì?" Lục Trần lên tiếng, giọng khàn đặc, nhưng không còn run rẩy. Hắn đang cố gắng câu giờ, đôi mắt lướt nhanh quanh khung cảnh xung quanh. Vách đá dựng đứng, cây cối rậm rạp, những tảng đá lởm chởm, và... một khe nứt nhỏ màu đen trên vách đá, sâu hút vào trong. Một hang động nhỏ, có lẽ là nơi trú ẩn của yêu thú cấp thấp.
Mạnh Khang bật cười sảng khoái, "Muốn gì ư? Ngươi hỏi ngu ngốc vậy? Đương nhiên là muốn chút tài nguyên ít ỏi của ngươi rồi! Ngươi là phàm nhân, giữ mấy thứ đó cũng vô dụng, chi bằng để bọn ta dùng, còn giúp ngươi giải thoát khỏi cảnh khốn khổ này." Hắn vung tay, một luồng linh khí màu xanh lam ngưng tụ thành một mũi kiếm sắc bén, hướng thẳng vào Lục Trần. Đây là một chiêu "Thanh Phong Kiếm Khí" đơn giản nhưng hiệu quả, đủ để khiến Lục Trần trọng thương ngay cả khi hắn đang ở trạng thái tốt nhất.
Lục Trần không lùi bước. Hắn biết mình không thể né tránh. Hắn nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi, mà để tập trung toàn bộ thần trí vào cảm nhận linh khí. Trong khoảnh khắc này, dòng chảy linh khí trong kinh mạch hắn dường như trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, mỗi nút thắt, mỗi điểm huyệt đạo đều hiện ra trong tâm trí. Hắn giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Mạnh Khang. Một chút linh khí ít ỏi còn sót lại trong đan điền được hắn dồn hết vào hai lòng bàn tay, ngưng tụ thành hai quả cầu ánh sáng xanh nhạt, bé tí hon, yếu ớt. Đây là "Pháp Quyết Hỏa Cầu" cơ bản nhất của Luyện Khí tầng một, thường được dùng để chiếu sáng hơn là chiến đấu. Nhưng Lục Trần không có lựa chọn nào khác.
"Hỏa Cầu Thuật? Ngươi nghĩ loại rác rưởi đó có thể làm gì ta ư?" Mạnh Khang cười phá lên, kiếm khí của hắn không hề suy suyển, chém thẳng tới.
Nhưng Lục Trần đã chuẩn bị. Hắn không hề ném Hỏa Cầu Thuật về phía Mạnh Khang. Thay vào đó, hắn đột ngột nghiêng người sang một bên, tung hai quả cầu linh khí xuống đất ngay dưới chân mình, đồng thời. *BÙM! BÙM!* Hai tiếng nổ nhỏ vang lên, không đủ để gây sát thương, nhưng đủ để tạo ra một làn khói bụi mịt mù che khuất tầm nhìn.
"Khụ khụ! Tên khốn!" Mạnh Khang sặc sụa, bị bất ngờ bởi hành động của Lục Trần. Hắn vội vàng vung tay xua tan khói bụi. Nhưng khi tầm nhìn trở lại, Lục Trần đã không còn ở đó.
"Đại ca, hắn chạy vào cái hang kia rồi!" Lương Tử hô lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Lục Trần đã lao vào khe nứt trên vách đá, không chút do dự. Không phải hắn không sợ hãi những gì có thể ẩn chứa bên trong cái hang đen kịt, lạnh lẽo đó, nhưng hắn biết, thà đối mặt với yêu thú còn hơn là chờ chết dưới tay Mạnh Khang và Lương Tử. Bên trong hang sâu hun hút, mùi đất ẩm và mùi hôi thối của động vật hoang dã nồng nặc xộc vào mũi. Từng bước chân của Lục Trần in rõ trên lớp đất mềm, cố gắng giữ im lặng nhất có thể. Hắn chạm tay vào vách hang đá lạnh lẽo, cảm nhận những khối đá lởm chởm sắc nhọn. Linh khí trong cơ thể hắn không đủ để duy trì bất kỳ loại pháp thuật chiếu sáng nào. Hắn buộc phải dựa vào thị giác đã quen với bóng tối và thính giác cực nhạy để dò đường.
"Ngươi nghĩ trốn vào đây là an toàn sao?" Giọng Mạnh Khang gằn lên, hắn và Lương Tử đã theo sát vào trong hang. Tiếng bước chân thô bạo của chúng vang vọng trong không gian kín, càng làm tăng thêm sự căng thẳng. "Chỉ là một cái hang chó chết thôi, cùng lắm có vài con Chuột Đất, Cóc Độc mà thôi. Bọn ta không sợ."
Lục Trần bám sát vách hang, hắn nghe thấy tiếng thở dốc của Mạnh Khang và Lương Tử càng lúc càng gần. Hắn biết mình không thể tiếp tục chạy sâu vào bên trong mà không biết điều gì đang chờ đợi. Hắn buộc phải đối mặt. "Vậy ra, ngươi chỉ là một con chuột nhắt hèn nhát, chỉ giỏi trốn chui trốn lủi?" Mạnh Khang chế nhạo.
"Ngươi sai rồi," Lục Trần đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong hang, khiến Mạnh Khang và Lương Tử hơi giật mình. "Không phải ta hèn nhát, mà là ta không thích lãng phí sức lực vào những trận chiến vô nghĩa." Hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên gương mặt dính đầy bụi bẩn và máu.
Mạnh Khang khựng lại, có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi trong thái độ của Lục Trần. "Hừ! Miệng lưỡi còn cứng rắn lắm! Ta xem ngươi cứng được bao lâu!" Hắn vung tay, một tia kiếm khí vụt ra, chém thẳng vào vị trí Lục Trần vừa đứng, tạo ra một tiếng *RẦM* lớn khi nó va vào vách đá, khiến đá vụn bắn ra tứ phía.
Lục Trần đã nhanh chóng né tránh, nhưng hắn biết mình không thể cứ thế né mãi. Linh khí đang cạn kiệt, vết thương trên vai đau nhức mỗi khi hắn di chuyển. Hắn cần một kế hoạch. Ánh mắt hắn lướt qua những tảng đá lởm chởm, những rễ cây cổ thụ bám sâu vào vách hang. Hắn chợt nhớ đến một loại cấm chế đơn giản mà hắn đã học được từ một cuốn sách cổ nát bươm, dành cho các tu sĩ Luyện Khí cấp thấp. Một loại cấm chế bẫy, không có sát thương nhưng có thể làm chậm đối thủ. Hắn không có pháp khí, không có tài nguyên để bố trí một trận pháp hoàn chỉnh, nhưng hắn có thể dùng chính môi trường xung quanh.
"Mạnh Khang, Lương Tử," Lục Trần gọi to, giọng nói cố tình chứa đựng vẻ khinh miệt. "Các ngươi tự xưng là đệ tử Luyện Khí tầng cao, mà lại phải đuổi theo một kẻ Luyện Khí tầng ba như ta vào cái hang tối tăm này sao? Thật nực cười!"
Câu nói này như châm ngòi nổ, Mạnh Khang tức giận gầm lên: "Ngươi muốn chết!" Hắn tăng tốc độ, linh khí cuồn cuộn bao quanh người, lao thẳng về phía Lục Trần. Lương Tử cũng theo sát phía sau.
Lục Trần nở một nụ cười quỷ dị trong bóng tối. "Đến đây đi! Ta đã chờ các ngươi rất lâu rồi!" Hắn lùi lại thật nhanh, ẩn mình vào một góc tối mà hắn đã để ý từ trước. Nơi đó, một rễ cây cổ thụ to lớn, phủ đầy rêu phong, tạo thành một khe hở vừa đủ cho một người lách qua. Ngay phía dưới, một lớp đất bùn lầy lội, có vẻ như một con suối ngầm nhỏ chảy qua.
Khi Mạnh Khang lao tới, hắn chỉ thấy một bóng đen vụt qua khe hở. Hắn không chút nghĩ ngợi, vung kiếm chém vào không khí, rồi lao theo Lục Trần. Nhưng ngay khi hắn đặt chân vào khe hở, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Mặt đất dưới chân hắn bỗng trở nên mềm nhũn, rồi sụt xuống.
*RẦM!*
Mạnh Khang giật mình, cả người hắn lún sâu vào một cái hố bùn lầy sâu đến ngang đầu gối. Hắn vội vàng vận linh khí, cố gắng rút chân ra, nhưng lớp bùn nhão nhoẹt dường như có một lực hút kỳ lạ, giữ chặt lấy hắn. Không chỉ vậy, khi hắn giãy giụa, một làn khí màu xanh lục nhạt bốc lên từ bùn đất, tạo ra một mùi hôi thối khó chịu xộc vào mũi, khiến hắn cảm thấy choáng váng. Đó không phải là cấm chế tinh vi, mà chỉ là một loại bẫy bùn độc tự nhiên mà Lục Trần đã tình cờ phát hiện ra khi dò xét hang động.
"Cái quái gì thế này?!" Mạnh Khang gầm lên, cố gắng giơ kiếm lên tấn công Lục Trần, nhưng động tác của hắn trở nên chậm chạp và vụng về. Linh khí trong cơ thể hắn cũng bị ảnh hưởng, khó khăn để vận chuyển.
Lương Tử, đứng ngay sau Mạnh Khang, kịp thời dừng lại. Hắn nheo đôi mắt ti hí, nhìn chằm chằm vào cái hố bùn. "Đại ca, cẩn thận! Có độc!" Hắn cẩn trọng lùi lại, không dám tiến tới.
Lục Trần, ẩn mình trong bóng tối, nhìn thấy cảnh tượng đó, trái tim hắn đập thình thịch. Kế hoạch sơ sài của hắn đã thành công một nửa. Mạnh Khang đã bị kẹt. Bây giờ, hắn chỉ còn phải đối phó với Lương Tử. Lương Tử, Luyện Khí tầng năm, vẫn là một đối thủ đáng gờm đối với Lục Trần.
"Lương Tử! Nhanh lên, giúp ta! Tên rác rưởi này giở trò bẩn thỉu!" Mạnh Khang ra sức gào thét, mặt mũi đỏ bừng vì tức giận và cảm giác bất lực.
Lương Tử do dự. Hắn nhìn Mạnh Khang đang giãy giụa trong bùn độc, rồi lại nhìn vào góc tối nơi Lục Trần đang ẩn nấp. Bản tính xảo quyệt khiến hắn không dám hành động liều lĩnh. Hắn ta biết, một khi Mạnh Khang mất khả năng chiến đấu, hắn ta sẽ là người tiếp theo.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát được sao?" Lương Tử gằn giọng, bàn tay nắm chặt một lá bùa màu vàng. "Mạnh Khang bị thương, nhưng ta thì không! Ngươi Luyện Khí tầng ba, còn dám chống lại ta sao?" Hắn không lao tới, mà lùi lại một chút, giơ lá bùa lên. "Khốn kiếp! Chấp nhận số phận đi!"
Lá bùa phát sáng, một luồng ánh sáng chói lọi màu vàng bắn ra, hóa thành một chuỗi xích linh khí, lao thẳng về phía Lục Trần. Đây là "Phù Triện Tỏa Liên", một pháp khí cấp thấp, nhưng có thể trói buộc một tu sĩ Luyện Khí tầng ba mà không tốn nhiều linh khí. Lương Tử muốn bắt sống Lục Trần, để Mạnh Khang có thể hành hạ hắn sau khi thoát khỏi bùn độc.
Lục Trần cảm nhận được sức mạnh của chuỗi xích linh khí đang lao đến. Hắn biết, một khi bị trói buộc, mọi thứ sẽ kết thúc. Hắn cắn chặt môi, cảm nhận vị máu tươi trong miệng. Linh khí trong đan điền đã cạn kiệt hoàn toàn, hắn không thể sử dụng thêm bất kỳ pháp thuật nào. Vết thương trên vai trái vẫn đang nhức nhối, nhưng một sự điên cuồng, một khao khát sinh tồn cháy bỏng đến từ sâu thẳm linh hồn đã làm mờ đi mọi nỗi đau.
Hắn nhìn chằm chằm vào chuỗi xích linh khí đang lao tới, ánh mắt không hề nao núng. Trong khoảnh khắc đó, những mảnh vụn ký ức luân hồi lại chợt lóe lên. Hắn thấy mình đã từng là một chiến binh bị xiềng xích, một pháp sư bị phong ấn, một linh hồn bị giam cầm... Luôn luôn là sự ràng buộc, sự bất lực. Một sự phẫn nộ vô hình bùng lên trong lòng Lục Trần.
"Không! Ta sẽ không bao giờ bị trói buộc nữa!" Hắn gầm lên trong tâm trí.
Trong tích tắc, một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải linh khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và cổ xưa hơn, bỗng trào dâng từ sâu th
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Luân Hồi Chi Khắc Ấn
11,057 từ
🔒 Đăng nhập
7
Khắc Ấn Luân Hồi, Đạo Tâm Kiên Cố
10,558 từ
🔒 Đăng nhập
8
Luân Hồi Chi Nhãn, Khai Phá Hư Thực
9,805 từ
🔒 Đăng nhập
9
Thị Giác Luân Hồi, Khung Cảnh Tử Vong
7,730 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hồn Cảnh Luân Hồi, Ngưỡng Cửa Sinh Tử
13,195 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hồn Đoạn Sinh Môn, Phá Vỡ Tái Sinh
12,847 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vực Sâu Sinh Môn, Ý Chí Bất Diệt
10,186 từ
🔒 Đăng nhập
13
Gãy Nát Vô Hình, Ý Chí Khải Hoàn
10,384 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khúc Ca Hủy Diệt, Ý Chí Bất Khuất
11,199 từ
🔒 Đăng nhập
15
Ý Chí Vỡ Tan, Luân Hồi Thần Khúc
10,523 từ
🔒 Đăng nhập
17
Phá Vỡ Luân Hồi, Ngưng Đọng Chân Ngã
13,630 từ
🔒 Đăng nhập
18
Ý Chí Tan Vỡ, Hỗn Độn Nảy Mầm
10,696 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ý Chí Băng Hoại, Hỗn Độn Thức Tỉnh
7,475 từ
🔒 Đăng nhập
20
Luân Hồi Vô Tận, Định Đoạt Chư Thiên
11,768 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?