📖 Chương 1 — Thức Tỉnh Dưới Huyết Nguyệt — Đọc thử miễn phí
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng dải sơn mạch Huyền Thiên mênh mông vào bóng tối vô tận. Một vầng huyết nguyệt treo lơ lửng trên nền trời thăm thẳm, đổ thứ ánh sáng đỏ quạch xuống thế gian, như giọt máu vương vãi từ vết thương cũ kỹ của vũ trụ. Trong một căn nhà gỗ xiêu vẹo, nằm nép mình dưới chân ngọn Tạp Vụ Phong, thuộc Thanh Vân Môn, một linh hồn vừa tỉnh giấc.
Diêm La Ma Tôn, kẻ từng đứng trên đỉnh cao của Vô Tận Tinh Không, giờ đây chỉ còn là một ý niệm hỗn loạn, một mảnh tàn hồn cô độc trôi dạt trong biển ý thức của kẻ khác. Cơn đau như xé rách linh hồn, không phải đến từ vết thương thể xác, mà là sự nhức nhối thấu tận cốt tủy của ký ức vỡ vụn. Hắn đã chết. Chắc chắn là đã chết. Hình ảnh hàng vạn vì sao băng vỡ, chín đại Tiên Đế liên thủ, vô số Thần Binh nghiền nát thân thể vĩ đại của hắn, tiếng cười khinh miệt của kẻ phản bội, tất cả ùa về như thủy triều dữ dội, cuốn phăng mọi thứ.
“Không thể nào…” Tiếng thì thầm yếu ớt thoát ra từ cuống họng khô khốc. Giọng nói non nớt, lạ lẫm, không phải âm thanh hùng tráng từng khiến thiên địa rung chuyển, mà là tiếng khản đặc của một thiếu niên hấp hối. Hắn mở mắt. Trần nhà mục nát, những thanh gỗ xám xịt nhện giăng, mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc vào khứu giác, thay thế cho hương trầm linh dược và tiên khí tinh khiết nơi Ma Cung của hắn.
Cơ thể này là của một đệ tử ngoại môn Thanh Vân Môn tên Linh Trần. Một phàm nhân tư chất kém cỏi, Luyện Khí tầng hai, bị đồng môn ức hiếp đến mức hồn xiêu phách lạc, linh hồn tiêu tán. Thể xác yếu ớt, gầy gò, khắp nơi là vết bầm tím, xương sườn như muốn đâm thủng da thịt. Đan điền trống rỗng, kinh mạch tắc nghẽn, tàn tạ như một con sông cạn khô. Đây là sự sỉ nhục lớn nhất mà Diêm La Ma Tôn từng phải chịu đựng. Từ một vương giả ngự trị thiên hạ, giờ đây lại là một con kiến bé nhỏ, vô danh trong một tông môn hạng ba.
“Kẻ phản bội… Thiên Phạt… Cái giá phải trả…” Những mảnh ký ức về trận chiến cuối cùng cứ xẹt qua trong tâm trí. Diêm La Ma Tôn nhớ lại ánh mắt thâm độc của U Minh Đế Quân, kẻ hắn từng coi là huynh đệ thân thiết nhất, kẻ đã đâm nhát kiếm cuối cùng vào tim hắn khi hắn kiệt sức. Lòng căm phẫn bùng lên dữ dội, như ngọn lửa thiêu đốt tàn hồn hắn, nhưng cơ thể yếu ớt này không thể chịu nổi. Một cơn ho khan dữ dội bùng phát, máu từ cuống họng trào ra, nhuộm đỏ vạt áo rách nát.
Nằm bẹp trên nền đất lạnh lẽo, Diêm La Ma Tôn, hay giờ đây là Linh Trần, cố gắng điều hòa hơi thở. Hắn cảm nhận được linh khí mỏng manh của Thanh Vân Môn, yếu ớt đến đáng thương. Tạp Vụ Phong nơi hắn sống còn thê thảm hơn, linh khí còn không bằng một góc ở thế tục. Điều này càng làm nổi bật sự chênh lệch khủng khiếp giữa quá khứ huy hoàng và hiện tại tàn tạ của hắn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Ý thức của Linh Trần, như một vệt khói tàn, hòa tan vào linh hồn Ma Tôn, chỉ để lại những cảm xúc tủi nhục, đau đớn và tuyệt vọng. Hắn bị bắt nạt, bị gán tội danh trộm linh thảo, bị đả thương suýt chết bởi Bách Long, một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 4 có chút quyền thế. Cái chết của Linh Trần là một tiếng than không lời trong biển người vô tận. Nhưng sự tái sinh của Ma Tôn Diêm La lại là một tia chớp định mệnh, xé toạc màn đêm.
“Tái sinh… là một cơ duyên, hay một kiếp nạn khác?” Linh Trần tự hỏi. Hắn nhớ lại lời tiên tri cổ xưa của Thần Tộc: “Ma Tôn không thể chết, hắn chỉ trở về từ cõi hư vô, dưới một hình hài khác, để hoàn thành kiếp số cuối cùng.” Có lẽ, đây là kiếp số của hắn. Để hiểu Đạo, không chỉ là đứng trên vạn vật, mà còn phải cúi xuống, trở thành hạt bụi, trải nghiệm từng mảnh nhỏ của cuộc đời. Nhĩ Căn từng nói, tiên hiệp như tấm gương phản chiếu cuộc đời. Vậy thì kiếp này, hắn sẽ phải nhìn rõ hơn chính mình.
Hắn nhắm mắt lại. Trong ký ức, Ma Tôn Diêm La nắm giữ vô số Ma Công tuyệt thế, Thần Quyết Vô Thượng, những thứ có thể khiến cả tiên giới cũng phải run rẩy. Nhưng giờ đây, những công pháp ấy đồ sộ như núi cao, thân thể yếu ớt này không thể chịu đựng nổi một phần vạn. Hắn cần một công pháp căn cơ, một nền móng vững chắc để xây dựng lại. Linh Trần bắt đầu cảm nhận linh khí. Khác với phàm nhân, hắn "thấy" được nó. Từng dòng linh khí như những sợi tơ ánh sáng mờ ảo, lấp lánh trong không khí. Chúng quá yếu ớt, nhưng chúng tồn tại.
Diêm La Ma Tôn từng là một kỳ tài bẩm sinh, chỉ trong một nụ cười đã có thể ngộ Đạo. Nhưng Linh Trần thì khác. Hắn là một phế vật, tư chất bình thường. Tuy nhiên, trong sâu thẳm đan điền của Linh Trần, Ma Tôn phát hiện ra một điều kỳ lạ. Một mảnh linh căn nhỏ bé, ẩn sâu dưới lớp phế thải của kinh mạch tắc nghẽn. Nó không phải là thiên linh căn, cũng không phải là địa linh căn, chỉ là một phàm linh căn cực kỳ yếu ớt, tưởng chừng như vô dụng. Nhưng với con mắt của Ma Tôn, hắn nhận ra sự đặc biệt của nó: một loại biến dị hiếm thấy, có khả năng dung nạp các loại linh khí khác nhau, chỉ là khả năng này chưa bao giờ được khai phá.
"Phàm linh căn ư? Ha, vậy thì sao? Cường giả chân chính không dựa vào thiên phú, mà dựa vào ý chí." Linh Trần hít một hơi sâu, mùi đất ẩm xen lẫn mùi mốc meo của căn nhà. Hắn bắt đầu vận chuyển một đoạn khẩu quyết từ một trong những công pháp nhập môn cơ bản nhất của hắn – "Diêm La Khởi Nguyên Quyết". Đây là một pháp quyết đơn giản, nhưng lại ẩn chứa những triết lý sâu xa về sự tái sinh và khởi đầu, thứ mà hắn từng coi thường.
Linh khí mỏng manh bên ngoài bắt đầu khẽ rung động. Chúng bị hấp dẫn bởi lực hút vô hình từ Linh Trần, từ từ len lỏi qua lỗ chân lông, tiến vào kinh mạch. Cơn đau dữ dội ập đến. Kinh mạch vốn đã bị tổn thương của Linh Trần như bị hàng ngàn mũi kim châm chọc, từng thớ thịt, từng tế bào như muốn xé toạc ra. Linh Trần cắn chặt răng, trán vã mồ hôi. Đây là cảm giác tu luyện của một phàm nhân, một sự hành hạ thấu xương. Hắn nhớ lại quá khứ, khi linh khí như thác đổ vào người, không hề có chút trở ngại. Nhưng giờ đây, mỗi một tia linh khí đều phải tranh đấu để đi vào.
"Phải kiên trì! Sống sót là ưu tiên hàng đầu!" Ma Tôn Diêm La tự nhủ. Trong thế giới tu tiên tàn khốc, mạnh được yếu thua là luật lệ bất di bất dịch. Hắn không thể dựa vào quá khứ, không thể trông chờ vào phép màu. Phải tự tay xây dựng lại tất cả, từng chút một.
Dòng linh khí đầu tiên, sau vô vàn khó khăn, cũng len lỏi được vào đan điền trống rỗng. Nó nhỏ bé như giọt sương, nhưng lại mang theo một nguồn năng lượng sống mãnh liệt. Đan điền như một sa mạc khô cằn, đón nhận giọt nước đầu tiên sau hàng ngàn năm. Nó khẽ rung lên, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể Linh Trần, xoa dịu phần nào cơn đau.
Hắn tiếp tục. Dòng thứ hai, dòng thứ ba… Linh khí từ từ chảy vào, chậm chạp nhưng liên tục. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng ý chí của Ma Tôn thì kiên cường như sắt thép. Hắn không chỉ tu luyện, mà còn dùng thần thức mạnh mẽ của mình để "kiểm tra" từng vết thương, từng điểm tắc nghẽn trong kinh mạch của Linh Trần. Dùng những phương pháp điều trị bí truyền của Ma Tôn, hắn bắt đầu xoa dịu và sửa chữa.
Ngọn Tạp Vụ Phong chìm trong tĩnh lặng. Xa xa, đỉnh Thanh Vân, nơi các trưởng lão và đệ tử chân truyền tu luyện, phát ra những vầng sáng ngũ sắc mờ ảo, biểu trưng cho sự cường đại của tông môn. Đối lập hoàn toàn với căn nhà xiêu vẹo của Linh Trần, nơi ánh sáng huyết nguyệt cũng không dám chiếu rọi. Thanh Vân Môn là một tông môn nhỏ, nhưng cũng có quy củ riêng. Ngoại môn, Nội môn, Chân truyền, Trưởng lão, Chưởng môn. Mỗi cấp bậc là một trời một vực. Linh Trần chỉ là một con kiến ở đáy chuỗi thức ăn.
Một giờ trôi qua. Linh Trần cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn đôi chút. Các vết bầm tím vẫn còn đó, nhưng cơn đau nhức đã giảm đi nhiều. Đặc biệt, cái đói khát linh khí trong đan điền đã dịu bớt, thay vào đó là một tia ấm áp, yếu ớt. Hắn đã thành công hấp thu được một lượng nhỏ linh khí, đủ để ổn định thể trạng và tránh khỏi cái chết tức thì. Đây là một kỳ tích với một phàm nhân như Linh Trần, nhưng với Diêm La Ma Tôn, nó chỉ là bước khởi đầu bé nhỏ nhất.
Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã không còn vẻ tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo, thâm thúy của một kẻ từng trải qua vạn kiếp. "Bách Long… U Minh Đế Quân… Rồi sẽ có ngày các ngươi phải trả giá."
Bỗng nhiên, một tiếng bước chân dồn dập vọng đến từ bên ngoài. Không chỉ một người, mà là hai. Tiếng cười cợt nhả, ngạo mạn vang vọng trong đêm, phá tan sự tĩnh mịch của Tạp Vụ Phong. Linh Trần nhận ra giọng nói đó. Bách Long. Kẻ đã đánh hắn gần chết. Hắn quay trở lại, và không chỉ có một mình.
Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, xen lẫn mùi máu tanh nhàn nhạt. Cửa nhà gỗ bị đạp tung ra, gỗ mục nát vỡ vụn. Bách Long, với gương mặt đầy vẻ khinh miệt, cùng một đệ tử ngoại môn khác cao lớn hơn, đứng sừng sững trước cửa. Ánh huyết nguyệt chiếu rọi, vẽ lên bóng hai kẻ đó những hình thù méo mó, ghê rợn.
"Ồ, tiểu phế vật Linh Trần, ngươi vẫn còn sống ư? Ta cứ tưởng ngươi đã thành một đống bã bùn rồi chứ." Bách Long cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự chế giễu và tàn độc. Hắn bước vào, chân đá vào một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, khiến nó đổ rạp. "Ngươi có biết ta đến đây làm gì không? Linh thảo ngươi trộm được, ta đã tìm thấy rồi. Nhưng ngươi làm ta phải tốn công tìm kiếm, lại còn làm ta mất mặt trước sư huynh của ta."
Linh Trần không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Bách Long. Ánh mắt tĩnh lặng đến đáng sợ, khiến Bách Long thoáng rùng mình. Nhưng hắn nhanh chóng xua đi cảm giác đó, cho rằng Linh Trần chỉ đang sợ hãi đến đờ đẫn.
"Ngươi nhìn gì? Đừng tưởng sống sót được qua một trận đòn là có thể ngóc đầu dậy!" Bách Long tiến đến gần hơn, gót chân dẫm lên vũng máu khô của Linh Trần trên nền đất. "Hôm nay, ta sẽ không đánh ngươi chết. Nhưng ta sẽ lấy đi thứ duy nhất mà ngươi có." Hắn cúi người, bàn tay thô bạo vươn tới cổ tay Linh Trần, nơi có một chiếc nhẫn đồng cũ kỹ, vật kỷ niệm duy nhất của Linh Trần từ cha mẹ đã mất.
Linh Trần cảm thấy một luồng năng lượng nóng rực dâng lên trong đan điền. Linh khí mỏng manh mà hắn vừa hấp thu được, giờ đây như một ngọn lửa nhỏ bùng cháy, cuộn trào theo ý chí của hắn. Ngay cả khi suy yếu nhất, một Ma Tôn cũng không thể chấp nhận sự sỉ nhục này. Dù chỉ là một phàm nhân, hắn cũng sẽ không để kẻ khác cướp đi thứ thuộc về mình.
"Dừng lại!" Linh Trần gầm nhẹ, âm thanh tuy yếu ớt nhưng lại mang theo một chút uy áp khó tả, khiến Bách Long khựng lại trong giây lát.
Đệ tử đi cùng Bách Long nhếch mép: "Ồ, phế vật này lại dám lên tiếng? Ngươi tưởng ngươi là ai?"
Bách Long hoàn hồn, cười lớn: "Xem ra ta phải dạy cho ngươi một bài học nữa rồi. Nhẫn này, ta lấy! Ngươi, ngoan ngoãn chịu chết đi!" Hắn mạnh tay giật chiếc nhẫn.
Trong khoảnh khắc đó, Linh Trần cảm thấy một lực lượng tiềm ẩn trong cơ thể như được kích hoạt. Không phải linh khí, mà là một ý chí bất khuất, một kinh nghiệm chiến đấu khắc sâu trong linh hồn Ma Tôn. Hắn biết, một đòn đơn giản lúc này, dù là bất ngờ, cũng khó lòng đánh bại một Luyện Khí tầng 4. Hắn cần một cái gì đó khác, một chiến thuật, một mánh khóe. Hắn cần phải sống.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️]
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥]
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨]
Bất ngờ
6
Huyết Sát Ma Ảnh
12,273 từ
🔒 Đăng nhập
7
Đọa Thiên Tẩy Luyện Quyết
8,001 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thần Hồn Tức Tỉnh
9,827 từ
🔒 Đăng nhập
9
Huyết Ảnh Thức Tỉnh
11,049 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ma Khí Khai Đoan
11,932 từ
🔒 Đăng nhập
11
Cổ Khư Chi Mê
12,892 từ
🔒 Đăng nhập
12
Dư Âm Viễn Cổ, Thức Tỉnh Ma Hồn
13,503 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Lệ Ma Đạo
6,758 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ma Tâm Đoạn Đạo
11,452 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đạo Tranh Huyết Sơn
7,039 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đạo Tranh Huyết Sơn: Khai Mạc Cấm Đoạn
10,129 từ
🔒 Đăng nhập
17
Huyết Sơn Ma Khiêu: Đạo Tâm Lung Lạc
12,782 từ
🔒 Đăng nhập
18
Huyết Sơn Ma Tâm, Đạo Niệm Luân Hồi
8,982 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ma Tâm Biến Cố, Huyết Ảnh Trùng Sinh
10,404 từ
🔒 Đăng nhập
20
Ma Đạo Chân Ý
7,349 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?