Sau một trận mưa kỳ lạ, nước mưa có màu đỏ như máu và đất làng trở nên cằn cỗi. Cùng lúc đó, những cái chết bí ẩn liên tiếp xảy ra, người chết đều mang trên mình vết cắn kỳ lạ. Người dân tin rằng cơn mưa đã đánh thức một loài sinh vật khát máu cổ xưa, ẩn mình dưới lòng đất, và giờ đây, chúng đã trỗi dậy để đòi lại những gì thuộc về mình, gieo rắc nỗi kinh hoàng.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mùi Máu Đất Làng — Đọc thử miễn phí
Cái mùi tanh nồng vẫn còn vương trong không khí, dẫu đã ba ngày kể từ khi cơn mưa đỏ tạnh. Nó không phải mùi tanh của máu tươi mà là sự kết hợp ghê rợn giữa sắt gỉ, đất ẩm và một thứ gì đó khó gọi tên, như thể sự sống đã mục ruỗng ngay cả khi chưa kịp chết. Hưng ngửi thấy nó khi anh bước ra khỏi nhà, một làn hơi lạnh lùa vào cánh mũi, làm anh rùng mình mặc cho cái nắng oi ả đang cố xuyên qua màn mây xám xịt còn sót lại. Làng mình chưa bao giờ có cái mùi như vậy. Anh đã sống ở đây gần ba mươi năm, thuộc từng ngóc ngách, từng mùi hương quen thuộc của đồng lúa sau vụ gặt, mùi khói rơm từ những bếp chiều, mùi bùn non khi gieo mạ. Nhưng giờ đây, tất cả đã bị che lấp bởi cái mùi dị hợm ấy, một mùi vị chát chúa len lỏi vào từng tế bào, khiến cuống họng anh khô khốc như vừa nuốt phải cát.
Mắt anh nheo lại dưới ánh sáng yếu ớt. Con đường đất đỏ quen thuộc giờ chuyển thành một thứ màu nâu sẫm, đặc quánh như tiết canh để nguội, bết dính vào từng kẽ dép. Từng bước chân nặng nề, Hưng cảm nhận rõ cái sự dai dẳng của lớp bùn, nó như muốn níu giữ anh lại, không cho anh đi tiếp. Anh nhìn những hàng cây ăn quả ven đường, lá úa vàng, khô héo, rũ rượi như bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt. Những hạt mưa đỏ, theo lời đám trẻ con, đã nhuộm màu cả nước sông, biến dòng chảy hiền hòa thành một dải lụa đỏ thẫm kéo dài về phía hạ nguồn. Nước sông không còn trong nữa, mà đục ngầu, sủi bọt lờ đờ, mang theo những mảng bèo tây chết rục và thứ mùi tanh nồng kia. Chim chóc cũng không còn hót líu lo như trước. Một sự im lặng nặng nề bao trùm cả làng, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán lá khô xào xạc, nghe như những lời thì thầm ai oán. Cảm giác có thứ gì đó đang nhìn mình từ xa khiến gáy Hưng lạnh toát, anh đưa tay lên xoa xoa sau gáy, vị đắng của nỗi lo lắng lan tỏa trong miệng.
Anh đi về phía nhà ông Sáu, người vừa được phát hiện chết trong vườn cây ăn trái sáng nay. Đây đã là người thứ ba trong tuần. Đầu óc Hưng quay cuồng. Mới sáng sớm, khi Hưng đang ngồi nhâm nhi chén trà xanh, nghe tiếng chim sẻ ríu rít ngoài hiên, một tin như sét đánh ngang tai đã ập đến. Bà Tư, hàng xóm sát vách, giọng run rẩy, mặt tái mét, vội vã chạy sang báo tin. Hưng vẫn còn nhớ rõ cái run rẩy của bà khi bà kể lại. Bà Tư, vốn là một người đàn bà mạnh mẽ, quanh năm lo chuyện đồng áng, vậy mà sáng nay, cả người bà run lẩy bẩy, hai hàm răng va vào nhau lập cập, chẳng khác nào một đứa trẻ con bị hoảng sợ. "Thằng Hưng ơi, ông Sáu... ông Sáu chết rồi!". Hơi thở của bà đứt quãng, mùi trầu cau trong miệng bà cũng không át được cái vị chua loét của sự sợ hãi. Hưng vội vàng đặt chén trà xuống, nước trà còn nóng hổi đã nguội lạnh theo từng lời bà Tư thốt ra.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Hưng bước vào sân nhà ông Sáu. Căn nhà gỗ ba gian cổ kính, mái ngói rêu phong, nay lại càng thêm vẻ tiêu điều dưới nền trời ảm đạm. Mùi nhang trầm thoang thoảng từ trong nhà bay ra, hòa lẫn với mùi tanh nồng từ phía vườn. Đây là mùi hương của tang lễ, của sự chia ly, một mùi hương vốn dĩ thiêng liêng mà giờ đây lại mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ. Giữa sân, vài người hàng xóm đứng tụm năm tụm ba, vẻ mặt ai nấy đều thẫn thờ, ánh mắt đầy sự hoang mang. Tiếng xì xào bàn tán của họ như những tiếng ong vỡ tổ, nhưng lại bị kìm nén, không dám phát ra thành tiếng lớn, như sợ đánh thức một thứ gì đó đang ngủ yên. Hưng cảm thấy một sự khó chịu trào lên trong cổ họng, cảm giác như có ai đó đang siết chặt lồng ngực anh. Anh đưa tay lên nắm chặt bàn tay mình, cố trấn an bản thân.
"Hưng con, con cũng đến à?" Giọng bà Tư khàn đặc, bà đứng dựa vào cột hiên, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh. Gương mặt bà nhăn nheo hơn thường lệ, những nếp nhăn in hằn sâu hơn trên làn da rám nắng. Bà đã già rồi, nhưng chưa bao giờ Hưng thấy bà trông yếu đuối đến vậy. Hưng gật đầu, môi anh mím chặt, cố nén lại câu hỏi đang trực trào. Anh không muốn nhắc lại cái chết. Anh bước đến gần bà Tư, đưa tay đặt nhẹ lên vai bà, cảm nhận được sự run rẩy không dứt từ người bà. Cái lạnh từ trong người bà truyền sang tay anh, một cái lạnh không phải của sương gió mà là của nỗi sợ hãi thấu xương.
"Ông Sáu... ông ấy chết thế nào, bà Tư?" Hưng hỏi, giọng anh khẽ run, vị đắng trong miệng càng thêm đậm.
Bà Tư khẽ rụt vai lại, đôi mắt bà liếc nhìn về phía vườn cây ăn trái, nơi một vòng tròn người đang tụ tập. "Giống như hai người trước thôi con ạ... Vết cắn... vết cắn trên cổ..." Bà thì thầm, như sợ bức tường cũng có tai. Hơi thở bà phả ra mùi trầu quen thuộc, nhưng lần này nó lại xen lẫn một vị chua, vị của sự sợ hãi tột cùng.
Hưng cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đã nghe những lời đồn đại, những lời thêu dệt về những cái chết kỳ lạ này. Một cái chết đầu tiên là ông Tám, người đàn ông khỏe mạnh nhất làng, bị phát hiện trong chuồng trâu. Cái chết thứ hai là cô Hai, người phụ nữ trẻ mới về làm dâu, nằm bất động trong bếp. Cả hai đều có vết cắn trên cổ, sâu hoắm, như thể bị một loài vật nào đó xé toạc. Nhưng chẳng ai thấy dấu chân, dấu vết vật lộn, hay bất kỳ manh mối nào khác. Chỉ có một sự im lặng chết chóc.
Hưng cố gắng đẩy mình đi về phía vườn. Cái mùi tanh nồng ở đây càng lúc càng đậm đặc, như thể có một lò mổ vô hình đang hoạt động đâu đó. Lớp bùn đỏ dính bết vào giày anh, tạo ra tiếng "bẹp bẹp" ghê tai. Khi anh đến gần, anh thấy một đám đông nhỏ đang đứng vòng quanh, tất cả đều giữ một khoảng cách nhất định, như sợ hãi bất cứ thứ gì có thể xuất hiện từ bóng tối của những tán cây. Trung tâm của sự chú ý là thi thể ông Sáu, đang nằm úp mặt xuống đất, giữa những gốc ổi và mít trơ trụi. Ánh nắng yếu ớt không thể xuyên qua được tán lá dày đặc, tạo thành những mảng tối lờ mờ, khiến khung cảnh càng thêm rùng rợn. Hưng cảm thấy một sự ngột ngạt bao trùm, như có sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng.
Anh bước lại gần hơn, đẩy những người khác sang một bên. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập như muốn xé toạc màng nhĩ. Thi thể ông Sáu vẫn còn nguyên quần áo lao động. Trên cổ ông, một vết cắn lớn, sâu hoắm, máu đã khô lại thành một vệt đen sẫm. Khác với hai nạn nhân trước, vết cắn này không chỉ là hai lỗ thủng nhỏ mà là một mảng da thịt bị xé toạc, lộ ra phần xương quai xanh trắng hếu. Đây không phải là vết cắn của chó hay mèo, cũng không phải của hổ báo gì. Nó quá lớn, quá dã man, và có một sự chính xác đến ghê người. Hưng đưa tay lên che mũi, cố gắng xua đi cái mùi tanh tưởi xộc thẳng vào óc. Miệng anh khô khốc, đắng nghét. Anh cúi xuống, nhìn kỹ hơn vào vết cắn. Một chi tiết nhỏ lọt vào mắt anh. Dưới lớp máu khô, có những sợi lông mỏng, màu nâu sẫm, dính chặt vào da thịt. Lông không phải của người.
"Bình tĩnh, Hưng!" Giọng thằng Tín, đội trưởng dân phòng, vang lên bên tai anh. Tín là bạn thân của Hưng từ thuở nhỏ, một người luôn cố gắng giữ bình tĩnh trong mọi tình huống. Nhưng ngay cả Tín, gương mặt cũng tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. Hưng có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của Tín phả vào má mình, mùi thuốc lá dở dang vẫn còn vương vấn trên áo Tín.
"Đây không phải là một con chó dại, Tín ạ." Hưng nói, giọng anh trầm hẳn xuống, cố gắng kiểm soát cảm xúc. Anh dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào một sợi lông còn sót lại, cảm giác mềm mịn nhưng lại mang một sự ghê rợn khó tả. Nó không phải là lông của bất kỳ loài vật nuôi nào trong làng. Nó quá dày, quá sẫm màu. Anh đưa ngón tay lên ngửi, cái mùi tanh nồng càng thêm rõ rệt, một mùi tanh pha lẫn chút gì đó... ẩm ướt, như mùi của đất bùn đã chôn vùi thứ gì đó rất lâu.
"Anh biết mà." Tín thở dài, "Nhưng biết là gì bây giờ? Ma quỷ sao? Hay là... người? Nhưng người nào có thể làm ra vết cắn như thế này?"
Hưng lắc đầu. "Không phải ma quỷ. Và cũng không phải người." Anh đứng thẳng dậy, ánh mắt quét qua những tán cây. Bóng tối dưới gốc cây như dày đặc hơn, như có thứ gì đó đang ẩn mình, quan sát họ. Anh cảm thấy một luồng gió lạnh buốt lướt qua mình, dù trời không có gió. Cái lạnh đó như một lời cảnh báo, một sự hiện diện vô hình đang đến gần. Lưỡi anh chạm vào vòm miệng khô rát, vị kim loại đắng ngắt trào lên.
"Mưa đỏ đất làng, rồi chết chóc... Bà con bảo, đó là lời nguyền của rừng già." Một giọng nói yếu ớt vang lên từ đám đông, đó là ông Bảy, người già nhất làng, chuyên cúng bái. Ông Bảy, với mái tóc bạc phơ và bộ râu dài thượt, đứng tựa vào một cây mít, gương mặt ông tái mét, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không. Hưng biết, từ thuở nhỏ, ông Bảy đã kể không biết bao nhiêu câu chuyện về những linh hồn cây cổ thụ, những lời nguyền của núi rừng. Hồi nhỏ, Hưng thường chỉ nghe cho vui, nhưng giờ đây, những câu chuyện ấy lại trở nên sống động, ám ảnh đến lạ kỳ.
"Lời nguyền gì chứ, ông Bảy?" Tín hỏi, cố gắng giữ thái độ hoài nghi. Anh ta là người của chính quyền, luôn tìm kiếm những lời giải thích hợp lý. Nhưng Hưng có thể thấy rõ, ngay cả Tín cũng đang đấu tranh với nỗi sợ hãi của chính mình.
"Rừng thiêng ngàn năm... Ai phá hoại, ai xâm phạm, đều phải trả giá..." Ông Bảy khẽ rên rỉ, giọng ông run rẩy, như đang nói chuyện với một bóng ma vô hình. "Cái giống... cái giống đó, nó ngủ yên dưới đất hàng trăm năm rồi. Giờ cơn mưa đỏ đã đánh thức nó dậy. Nó đói... nó đói lắm rồi." Hơi thở của ông Bảy phả ra mùi thuốc lào ngai ngái, hòa quyện với mùi nhang trầm từ căn nhà, tạo thành một hỗn hợp khó chịu.
Hưng quay sang nhìn ông Bảy. Những lời nói của ông Bảy, mặc dù khó tin, nhưng lại gieo vào lòng anh một hạt giống nghi ngờ. Anh nhớ lại những lần mình cùng đám bạn vào rừng sâu, những lần chặt cây, săn bắn. Có thật là họ đã đánh thức một thứ gì đó? Anh nhớ lại lời mẹ mình thường nói, "Đừng bao giờ phá hoại rừng. Rừng có thần linh trú ngụ." Anh mím môi, vị chát của sự lo lắng lan tỏa khắp khoang miệng.
Bỗng, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía xa, trong khu rừng rậm rạp phía sau vườn ông Sáu. Tiếng "sột soạt" rất nhỏ, như lá cây khô bị giẫm lên. Ban đầu, không ai để ý. Mọi người vẫn đang chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng mình. Nhưng Hưng, với thính giác nhạy bén của một người con của núi rừng, đã nghe thấy. Anh đứng sững lại, tất cả mọi giác quan đều căng ra. Tiếng gió bỗng im bặt, không gian như ngưng đọng. Tim anh đập dồn dập, tiếng đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nín thở, cố gắng lắng nghe.
Lại một tiếng "sột soạt" nữa, lần này rõ ràng hơn, gần hơn một chút. Nó không phải tiếng gió, không phải tiếng côn trùng. Nó là tiếng của một thứ gì đó đang di chuyển, chậm rãi, thận trọng, ẩn mình trong bóng tối. Mùi tanh nồng trong không khí bỗng như đậm đặc hơn, khiến Hưng cảm thấy lợm giọng. Anh nhìn về phía khu rừng, những cái cây cao lớn, rậm rạp, lá cây úa đỏ vì cơn mưa, tạo thành một bức tường xanh đen đáng sợ. Bóng tối dưới những tán cây như sâu thẳm hơn, như có một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào họ. Anh cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như có ai đó đang đứng ngay phía sau anh, phả hơi lạnh vào gáy. Miệng anh đắng chát, cổ họng nghẹn lại.
"Có ai đó trong rừng." Hưng thì thầm, giọng anh khẽ run rẩy.
Tín quay phắt lại, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực. "Ai chứ? Chắc là thợ săn nào đó đi lạc thôi."
Nhưng Hưng lắc đầu. "Không phải. Thợ săn không đi lại nhẹ nhàng như thế. Và cái mùi... cái mùi này..." Anh không thể giải thích rõ ràng, nhưng anh biết, bản năng mách bảo anh rằng đó không phải là con người. Anh nhớ lại sợi lông trên thi thể ông Sáu.
Cả đám đông bắt đầu cảm nhận được sự bất thường. Tiếng xì xào bàn tán tắt hẳn. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy khu vườn. Mọi người đều hướng ánh mắt về phía khu rừng, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi chiều. Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Hưng cảm thấy nhịp thở của mình càng lúc càng dồn dập, lồng ngực như muốn vỡ tung. Vị đắng của nỗi sợ hãi đã lấp đầy khoang miệng anh, khiến anh không còn cảm thấy vị giác gì khác.
Bỗng, một cành cây khô gãy cái "rắc" rõ ràng, gần hơn nữa, ngay rìa khu rừng. Tiếng động đó như một phát súng khai màn cho một điều gì đó kinh hoàng. Tất cả mọi người đều giật mình, lùi lại một bước, ánh mắt hoảng loạn. Một vài người phụ nữ bật lên tiếng thét kinh hãi. Mùi nhang từ trong nhà bỗng trở nên nồng nặc hơn, như muốn xua đi cái mùi tanh tưởi đang bao trùm.
Hưng không chần chừ nữa. Anh biết, thứ đó đang ở đó, đang ẩn mình, đang quan sát, và nó đang đến gần. Anh cảm nhận được hơi lạnh phả vào mặt
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Hương Mật Đắng Trong Mưa
9,988 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mật Đắng Gọi Đêm
8,144 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mật Đất Gọi Hồn
9,929 từ
🔒 Đăng nhập
9
Đất Ngậm Mật Đắng
9,982 từ
🔒 Đăng nhập
10
TIẾNG THAN TỪ LÒNG ĐẤT
11,074 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mật Đắng Dưới Thổ Địa
10,639 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vị Đất Của Kẻ Thức Giấc
7,525 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Nguyền Giếng Cổ
8,972 từ
🔒 Đăng nhập
14
Phần 14
6,944 từ
🔒 Đăng nhập
15
Giếng Sâu Huyết Lệ
10,981 từ
🔒 Đăng nhập
16
Kẻ Đòi Nợ Xưa
11,992 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mồi Tế
9,724 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hầm Mộ Thức Tỉnh
9,909 từ
🔒 Đăng nhập
19
Huyết Tế Dưới Lòng Đất
7,387 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Nơi Vực Thẳm
10,554 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.